Bí Thư Trùng Sinh

Chương 2628: Gánh trách nhiệm chung, cộng hưởng lợi ích chung.​ (2)



Sầm Vật Cương nhìn Phương Anh Hồ rời đi với gương mặt cực kỳ kiên định, thế là trong lòng có vài phần áy náy. Tuy Phương Anh Hồ là thư ký trưởng văn phòng tỉnh ủy, thế nhưng cũng là thường ủy tỉnh ủy, làm sao có thể tình nguyện đi làm những việc cúi đầu cầu cạnh người ta như thế này?

Sầm Vật Cương đi đến bên cạnh vỗ vỗ vai của Phương Anh Hồ. Lúc này Phương Anh Hồ căn bản không thoải mái vì nhiệm vụ vừa mới được nhận, thế nhưng Sầm Vật Cương đi đến vỗ vai, điều này làm cho hắn cảm thấy rất ấm áp, vô tình sinh ra cảm giác gặp tri kỷ.

- Bí thư Sầm, ngài cũng không nên quá bận tâm, chuyện này sẽ qua, nhưng ngày sẽ biết rõ một người căn bản không thể nào may mắn mãi như vậy được.

Sầm Vật Cương cười cười, lão định nói hai câu theo lời của Phương Anh Hồ. Thế nhưng lúc này trong đầu lão lại xuất hiện tình cảnh khi đứng trên con đê sông Thanh Lãng. Lúc đó nếu như không phải Vương Tử Quân nắm chắt và xử lý tốt sự việc, chỉ sợ bây giờ thành phố Đồng Lục bên kia tuyệt đối không vượt qua kiểm tra. Sầm Vật Cương nhìn vào tài liệu mà hai ngày trước cục thủy lợi đưa đến, lão biết rõ dòng sông Thanh Lãng chảy ngược còn mạnh hơn Thanh Nham rất nhiều.

Sầm Vật Cương nghĩ đến hình ảnh Vương Tử Quân chỉ huy bên bờ đê sông Thanh Nham, lão căn bản không nói nên lời.

Phương Anh Hồ không biết Sầm Vật Cương đang nghĩ gì, hắn biết rõ bí thư Sầm là người chú trọng thể diện, có một vài lời dù giấu chặt trong lòng cũng không nói ra. Bây giờ mình đang ở nơi này, nếu bí thư Sầm nói ra lời cảm tạ thì căn bản là không phù hợp.

- Bí thư Sầm, trước khi tôi đến thì bí thư Văn có gọi điện thoại đến, nói là có vài lời muốn nói, vừa vặn tôi đi qua, tôi định đưa anh ấy đi cùng.

Sầm Vật Cương nhìn gương mặt trịnh trọng của Phương Anh Hồ, lão gật đầu nói: - Anh đi nhanh lên, có chuyện gì thì thông báo cho tôi.

- Tút tút tút. Phương Anh Hồ vừa mới đi ra khỏi phòng làm việc của Sầm Vật Cương, lúc này điện thoại trên bàn làm việc của Sầm Vật Cương chợt vang lên. Sầm Vật Cương nhìn qua dãy số gọi đến, thế là không khỏi có chút sốt ruột. Lão trầm ngâm giây lát rồi trầm giọng nghe máy: - Alo, tôi là Sầm Vật Cương.

- Bí thư Sầm, tôi là Đồ Phấn Đấu của thành phố Linh Long, tôi và chủ tịch Dược Hổ có vài hạng mục công tác cần báo cáo với ngài, lúc này ngài có thời gian hay không? Đồ Phấn Đấu ở đầu dây bên kia dùng giọng nịnh nọt nói.

Lúc này trong lòng Sầm Vật Cương cũng không có hảo cảm gì với vị cán bộ mà trước kia mình thật sự tán thưởng này, lão trầm ngâm giây lát rồi trầm giọng nói; - Được rồi, hai ngày nay tôi có chút bận rộn, anh liên hệ với thư ký trưởng Phương đi.

- Bí thư Sầm, tôi biết rõ lần này chúng tôi không làm tốt công tác của mình, những ngày qua chúng tôi đang liên tục làm kiểm điểm rút kinh nghiệm... Đồ Phấn Đấu nói, giọng điệu giống như thật sự tự phê bình công tác của mình.

Sầm Vật Cương nghe bộ hạ cũ nhận kiểm điểm mà không khỏi mềm lòng. Mặc dù thành phố Linh Long có vấn đề làm cho lão cảm thấy cực kỳ bị động, thế nhưng thành tích của Đồ Phấn Đấu ở thành phố Linh Long vẫn là quá rõ ràng.

Chưa nói đến những thứ khác, Đồ Phấn Đấu có thể đẩy thành phố Linh Long mỗi năm mỗi phát triển cao hơn, có nhiều thành tích khó có được. Sầm Vật Cương là lãnh đạo tỉnh ủy, cấp dưới có thể làm ra thành tích, sao không thể có sai lầm?

Sầm Vật Cương nghĩ đến công tác của Đồ Phấn Đấu mà không khỏi trầm ngâm giây lát, sau đó mới nói: - Được rồi, ba giờ rưỡi chiều nay anh đến phòng làm việc của tôi, tôi có nửa giờ cho anh.

Đồ Phấn Đấu cảm tạ một tiếng, Sầm Vật Cương cúp điện thoại. Lão thầm nghĩ đến những gì Đồ Phấn Đấu làm được trong những năm qua, trong lòng không khỏi lóe lên ý nghĩ: "Tuy bọn họ làm sai thế nhưng phê bình một chút, thông báo xử phạt là được, hay là..."

Phương Anh Hồ rời khỏi phòng làm việc của Sầm Vật Cương và đi đến tìm gặp Văn Thành Đồ. Hắn biết rõ lúc này mình đến kêu gọi thì Văn Thành Đồ nhất định sẽ không thoải mái. Nhưng lúc này hắn cần phải cố gắng công tác, cố gắng làm như vậy. Hơn nữa Văn Thành Đồ cũng có một mảnh bánh ngọt trong sự kiện lần này, bây giờ có chút phiền toái, anh không ra tay giúp đỡ gì sao?

Có quyền lợi phải có nghĩa vụ, nếu như anh chỉ có quyền lợi mà quên đi nghĩa vụ, bí thư Sầm có đồng ý cho anh không?

Phương Anh Hồ là thư ký trưởng văn phòng tỉnh ủy, hắn phải phục vụ cho cả hai vị bí thư trong tỉnh ủy. Nhưng nhìn từ phương diện chức trách và quan hệ, Phương Anh Hồ căn bản muốn chú trọng giữ gìn uy tín cho bí thư Sầm hơn. Còn bí thư Văn, có thể giúp được thì hắn nhất định không hàm hồ, thế nhưng chủ yếu là hai vị bí thư không có xung đột, nếu có thì phải đối đãi khác đi.

Phương Anh Hồ rời khỏi phòng làm việc của Sầm Vật Cương, hắn cảm thấy có vài phần gò bó. Cảm giác gò bó này không phải là hắn không tôn trọng Văn Thành Đồ, chủ yếu là mối quan hệ giữa hắn và Văn Thành Đồ còn không bằng với Sầm Vật Cương.

- Bí thư Văn đang bận rộn gì vậy? Phương Anh Hồ đi vào trong phòng thư ký của Văn Thành Đồ rồi khẽ hỏi.

Thư ký của Văn Thành Đồ tuy có công tác chủ yếu là phục vụ bí thư Văn, thế nhưng lại rất cung kính khi đối diện với vị lãnh đạo chủ quản của mình là Phương Anh Hồ. Hắn vội vàng đứng lên nhường chỗ cho Phương Anh Hồ: - Bí thư Văn đang trò chuyện với khách, tôi sẽ đi vào xin chỉ thị.

Thư ký mặc dù nói nhưng cũng không nói rõ người trong phòng là ai, điều này không khỏi làm cho Phương Anh Hồ có hơi nhíu mày. Hắn biết rõ người này không cùng một lòng với mình, thế nhưng mình đến tìm bí thư Văn, cũng không phải là mắng viên thư ký này.

- À, không cần đâu, bí thư Văn đang có việc, tôi ngồi chờ một chút cũng không có gì. Phương Anh Hồ nói rồi khoát tay với thư ký, sau đó ngồi xuống phía đối diện.

- Con nói cái gì? Con chuẩn bị sang công tác bên văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh sao? Văn Thành Đồ nhìn con gái của mình, gương mặt thật sự là khó thể tưởng tượng nổi.

Văn Thành Đồ tất nhiên rất quan tâm đến tương lai của con gái. Lão là người thấy rõ sự gian khổ của người làm quan, thế nên hy vọng con gái mình không phải khổ sở như vậy, vì thế mới có ý nghĩ giúp đỡ con công tác trong tòa soạn nhật báo Mật Đông.

Văn Ngư Nhi cũng thích làm phóng viên, hơn một năm qua cho ra không ít thành tích. Tuy những thành tích của Văn Ngư Nhi không tính là gì trong mắt Văn Thành Đồ, thế nhưng hắn cũng rất kiêu ngạo vì điều này. Khi hắn đang vui mừng vì con gái công tác tốt, lúc này con gái lại đưa đến cho hắn một thông tin kinh hãi: Con gái muốn vào công tác trong văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh.

Từ tòa soạn nhật báo Mật Đông đến một đơn vị trong tỉnh, điều này không là gì khó với Văn Thành Đồ. Vấn đề là con gái chợt có thay đổi như vậy, hắn cảm thấy rất nghi hoặc, Văn Ngư Nhi đang định làm gì đây?

Văn Thành Đồ hiểu tính cách của con gái mình, biết rõ nó không muốn làm nhân viên công tác của các đơn vị chính quyền. Nhưng vì sao nó lại thay đổi như vậy? Văn Thành Đồ không dám nghĩ tiếp mà nói: - Ngư Nhi, con đã nghĩ kỹ chưa?

- Tất nhiên là kỹ rồi, ôi, bố, ngài không phải gần đây rất thương con sao? Bây giờ con gái cầu mong ngài đấy. Văn Ngư Nhi ôm lấy cổ Văn Thành Đồ dùng giọng làm nũng nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.