Bia Đỡ Đạn Phản Công

Chương 26: Tiếu ngạo giang hồ công lược (tám)



Bách Hợp run run xuống giường cầm ngọn đèn hắn đã thắp lên, lúc này mới thấy sau lưng Lâm Bình Chi có một vết đao từ phía sau chạy dọc qua vai, gần như là đi qua nửa người của hắn, hơn nữa còn có độc, máu chung quanh vết thương đã khô khốc, nhưng phía trên ẩn ẩn màu xanh đen.

Lâm Bình Chi rút chủy thủ ra ném cho nàng, thúc giục: “Nhanh lên.” Bách Hợp nhớ đến tình cảnh lúc trước hắn thay mình cạo da thịt vết thương phía sau lưng, ngồi dậy gật đầu, trong lúc Lâm Bình Chi cố nhịn biểu lộ đau đớn, nàng cơ hồ lột da nửa tấm lưng của Lâm Bình Chi.

“Ta nhất định là kiếp trước tạo nghiệt, mới gặp phải ngươi.” Trong miệng hắn mặc niệm , từ lần đầu tiên Bách Hợp cắt sai chỗ, hắn chịu đựng đau đớn nhắc nhở nhiều lần xong, nàng vẫn không tự chủ được mà cắt sai, Lâm Bình Chi đã không cách nào hình dung cái loại cảm giác này rồi, lúc này hắn hận không thể đánh Bách Hợp một trận, nhưng thân thể đau đớn hơn nữa mất máu quá nhiều khiến cho môi hắn trắng bệch, hai mắt đỏ bừng cũng đi mấy phần ánh sáng thường ngày.

“Là ngươi bảo ta làm, lần trước ngươi chữa thương cho ta cũng là như vậy . . . . . .” Bách Hợp bị làm cho sợ đến run run, trong đôi mắt to đen nhánh lộ ra mấy phần cảnh giác, nhìn bộ dạng này của nàng, Lâm Bình Chi cảm giác, cảm thấy mình không có bị nội thương gì, nhưng lúc này một cảm giác muốn hộc máu lại xông tới : “Cả tấm lưng của ngươi tất cả đều trúng độc, dĩ nhiên là phải cắt, Lão Tử chỉ chịu một nhát đao thôi” Kết quả bị lột hơn phân nửa da. . . . . .

Trong lòng Lâm Bình Chi hận đến cắn răng, lại một lần nữa mắng Nhạc Bất Quần cẩu huyết phun đầu, rốt cục không chống đỡ được nữa, chậm rãi ngủ đi. Mà Bách Hợp kéo hắn hai cái, thấy kéo không đi, suy nghĩ một chút dứt khoát ngồi ở bên cạnh hắn.

Lúc này trong lòng nàng chỉ có một ý nghĩ trong đầu, Lâm Bình Chi nguyện ý cho nàng chủy thủ và đưa lưng về phía nàng, hành động này không phải cho thấy Lâm Bình Chi đã tín nhiệm nàng sao? Đi tới cái thế giới này trong đầu Bách Hợp vẫn đầy mơ màng, lần này trừ nội dung câu chuyện ra thì ngay cả gợi ý nhiệm vụ cũng không có, nàng không biết mình rốt cuộc phải hoàn thành cái gì, vì vậy chỉ có thể đi một bước nhìn một bước, lúc này trong đầu không có đầu mối, nàng rất nhanh liền vứt bỏ tất cả, dựa vào Lâm Bình Chi ngủ.

Cũng may buổi tối Lâm Bình Chi không có nóng sốt, đợi đến sáng sớm tỉnh lại thấy tình cảnh thê lương của mình, hắn yên lặng cố hết sức bò dậy, thuận tiện cũng kéo Bách Hợp lên giường, hắn bị thương, vốn không phải đặc biệt nghiêm trọng, nhưng bị Bách Hợp trị liệu suýt nữa thì xảy ra án mạng, may nhờ hôm nay hắn đã không giống trước đây, nếu không, sợ rằng cái mệnh này cũng phải giao ra. Càng làm cho Lâm Bình Chi tức giận là hắn bị thương, hơn nữa còn do Bách Hợp ban tặng, nàng lại không đưa mình lên giường nằm, mặc hắn nằm trên mặt đất một đêm!

Kiên cường dũng cảm chịu đựng qua thời kỳ trọng thương, Lâm Bình Chi giận chừng mấy ngày không để ý Bách Hợp, nhưng da mặt nha đầu này cũng rất dày , mặt dày mày dạn nhào qua, cuối cùng Lâm Bình Chi không nhịn được, vẫn phải nói chuyện với nàng, chuyện giận dỗi lúc trước của hai người coi như bỏ qua.

Người trôi dạt trong giang hồ, tuy nói Lâm Bình Chi hiện tại muốn thay đổi đầu đổi mặt, cũng không phải ai cũng vừa ý, Dư Thương Hải bị giết là chưởng môn phái Thanh Thành, không biết có bao nhiêu đồ tử đồ tôn của Dư Thương Hải muốn tìm hắn báo thù, bởi vì hắn không kịp thời đầu nhập vào phái của Tả Lãnh Thiền, nên chúng đại hiệp trong giang hồ hợp thành liên minh, đặc biệt truy tìm ác tặc là hắn.

Cũng bởi vì lần trước lúc Lâm Bình Chi ra cửa đã gặp được như vậy một đám người muốn tìm hắn tính sổ, vì vậy trong lúc mọi người vây công hắn đã bị trọng thương, cũng không biết lúc ấy có phải bị ma quỷ ám ảnh rồi hay không, hắn vì không liên lụy đến Bách Hợp, thế nhưng mang theo vết thương chạy đến hoàn toàn bỏ rơi đám đông mới trở lại căn nhà gỗ này, nếu như sớm đoán được nha đầu này ân tương cừu báo, hắn đã mang người về.

Lâm Bình Chi tức giận oán hận nhìn Bách Hợp một cái, trong khoảng thời gian này hắn vừa đen vừa gầy, trước kia lúc người giết Dư Thương Hải có bộ dáng quyến rũ xinh đẹp đã đi không quay lại, vì cuộc sống ở trong núi sâu lại phải nuôi sống cô nương ngốc như Bách Hợp, mỗi ngày trời chưa sáng hắn đã phải dậy, nếu muốn luyện võ công, thì một khắc cũng không có yên tĩnh, vì vậy căn bản không có thời gian đi rửa mặt trang phục, cũng không còn thời gian tìm người mua giúp xiêm y xinh đẹp, áo bào hoa lệ đẹp mắt trước kia của hắn cũng không thích hợp bôn tẩu ở trong rừng, nên đều bị hắn cất đi, thay vào đó là kiểu kiểu áo ngắn cùng quần dài vải thô mà thôi.

Bách Hợp náo loạn muốn ăn chân gà nướng, Lâm Bình Chi không có biện pháp đành mang nàng xuống núi , đúng lúc liền gặp được người của phái Thanh Thành đang cầm lấy bức họa của hắn tìm kiếm khắp nơi .

Trong lòng Lâm Bình Chi lập tức giật mình, thầm hận Bách Hợp nghiến răng nghiến lợi, quyết định chờ thêm một lúc trở về núi sẽ thu thập nàng, nhưng để tránh nàng làm chuyện xấu, vẫn ở bên tai nàng nhẹ giọng căn dặn một câu: “Những người này lát nữa nếu tìm được ta rồi, một mình ngươi chạy đi, không cần lo ta.”

“Vậy không được, sao ta có thể bỏ mặc đệ được?” Bách Hợp vỗ vỗ bộ ngực, vẻ mặt trượng nghĩa nói: “Bình đệ, đệ nhìn ta giống như loại người vong ân phụ nghĩa này sao?”

“Ta chính là hi vọng ngươi là người vong ân phụ nghĩa.” Lâm Bình Chi cắn răng, nhìn vẻ mặt tức giận bất bình của Bách Hợp, cũng bất chấp nhân sĩ giang hồ ở trên trấn tìm kiếm hắn khắp nơi, lạnh giọng liền nói: “Ngươi lưu lại chỉ kéo chân sau của ta thôi, ngươi nói xem ngươi ở lại có ích lợi gì? Nếu ngươi tự mình chạy ta còn có thể thoát được, ngươi ở lại, ta còn phải chết chung với ngươi, ta van cầu ngươi vong ân phụ nghĩa đi nhé”

Một câu nói đem Bách Hợp tức đến sắc mặt đỏ bừng, Lâm Bình Chi mới hài lòng: “Đợi lát nữa thông minh cơ linh một chút, thấy ta bảo chạy liền bỏ chạy.” võ công của Nhạc Linh San trước kia mặc dù chưa ra hình dáng gì, nhưng dưới tình huống khách quan chống lại những người trước mắt này, cho dù nàng đánh không lại mà không quấn lấy mình thì cũng có thể chạy trốn được.

“Ta lúc nào không cơ trí rồi?” Bách Hợp có chút bất mãn, Lâm Bình Chi không muốn dây dưa với nàng, lại bị nàng dẫn đi vòng vèo, chỉ hừ lạnh một tiếng, liền không nói nữa.

“Sư huynh, bên này có hai người hành tung khả nghi!” Đột nhiên có hai đệ tử phái Thanh Thành phát hiện bên này Bách Hợp và Lâm Bình Chi mang mũ che đang lôi kéo, nhất thời kinh hãi, rất nhiều người trong lòng sợ hết hồn đồng thời cũng nhanh chóng tới đây bao vây. Hôm nay Bách Hợp ăn mặc khác rất lớn với trước kia, chính nàng không biết chải búi tóc cổ đại, Lâm Bình Chi tất nhiên cũng không muốn chải búi tóc phức tạp cho nàng, chỉ tùy ý búi tóc thành búi tóc toản nhi, thoạt nhìn vẻ mặt và bộ dạng ngu vù vù ngó chừng những người rút trường kiếm ra ép hai người lại, vẻ mặt sợ hãi, nhanh chóng trốn phía sau Lâm Bình Chi.

Hắn biết, lúc gặp nguy hiểm bất kể mới vừa rồi nàng nói chuyện trượng nghĩa cỡ nào, nhưng theo tính cách lấn thiện sợ ác của nàng, nàng tuyệt đối sẽ là người đầu tiên trốn đi. Tuy nói đây là ý nguyện của mình, nhưng Lâm Bình Chi suýt nữa vẫn không nhịn được phun ra một ngụm máu như cũ.

“Tiểu tử, lấy mũ che đầu lấy xuống!” Một giọng nói thô nặng vang lên, Bách Hợp cảm thấy da thịt trên người Lâm Bình Chi thoáng cái liền căng lên, không khí khẩn trương , nàng dù có ngốc cũng nhìn thấy có cái gì không đúng, vội vươn tay đem Lâm Bình Chi bắt được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.