Bia Đỡ Đạn Phản Công

Chương 51: Ỷ Thiên Đồ Long ký (5)



Edit: Vịt
Beta: Sakura

“Chậm đã!” Trương Tam Phong do dự một chút, vẫn là đứng dậy: “Không biết sư thái có thể báo cho ta biết tung tích của hài nhi Vô Kỵ ở đâu hay không?”

Trước đây Diệt Tuyệt đối với Kỷ Hiểu Phù là yêu thương che chở tới bậc nào, hôm nay có thể không chút lưu tình mà nói phế đi võ công của nàng, đối với người trong giang hồ mà nói, võ công bị phế sợ rằng khó chịu hơn chết, trong lòng Trương Tam Phong cho là Bách Hợp làm việc quá mức cương liệt, trong lòng không khỏi thương tâm, rất sợ huyết mạch duy nhất của Ngũ đệ tử mình lưu lại cũng đều chết ở trên tay Diệt Tuyệt, lúc này đã không kịp nghĩ tới thân phận tông sư một phái của mình, mở miệng áp bách.

Võ công của nguyên chủ mặc dù không kém nhưng so với tông sư như Trương Tam Phong vẫn có một đoạn chênh lệch lớn, nhất là dưới tình huống Bách Hợp căn bản không thể hoàn toàn phát huy ra được tiềm năng võ công của nguyên chủ thì lại càng không thể nào đối địch với Trương Tam Phong, lúc này Trương Tam Phong mở miệng hỏi cũng không biết trong âm thanh của mình có chứa nội lực hay không, ngực của nàng đau xót, ở cổ họng cũng dâng lên mùi tanh, Bách Hợp nhướng mày, thẳng tắp lưng

“Trương chân nhân chẳng lẽ cho là ta đã giết Trương Vô Kỵ rồi?” Bách Hợp vừa nói xong lời này, sắc mặt của tất cả mọi người Võ Đang đều đại biến, muốn vây xung quanh nàng, Mạc Thanh Cốc lại càng không nhịn được: “Sư thái thật không giết đứa nhỏ Vô Kỵ kia?”

Bản tính của Diệt Tuyệt trong lòng mọi người đều rõ ràng, đối với tà ma ngoại đạo thì một mực thà giết lầm cũng không bỏ sót, lúc này trong lòng đã có tính toán xấu nhất, Trương Tam Phong thậm chí suýt nữa nước mắt tuôn đầy mặt.

“Bất kể các ngươi có tin hay không, Trương Vô Kỵ ta cũng không có giết, tên nghịch đồ như Kỷ Hiểu Phù ta cũng không giết, như thế nào sẽ đi giết một kẻ dở sống dở chết như Trương Vô Kỵ?” Bản thân Diệt Tuyệt cũng không nói láo gạt người, hơn nữa tất cả mọi người Võ Đang đều được Trương Tam Phong giáo dục vô cùng tốt, lúc này cũng không nghĩ tới Bách Hợp có thể gạt người hay không, mọi người đều tin, chẳng qua là trong lòng Trương Tam Phong vẫn còn chút lo lắng: “Vậy không biết sư thái có thể báo cho ta biết tình cảnh gặp mặt lần cuối cùng với Vô Kỵ hay không?”

Bách Hợp nhịn không được bật cười lên, đuôi lông mày lúc này còn như mang theo một tia sát ý: “Vậy không biết vì sao ngày xưa Trương chân nhân không để Trương Thúy Sơn nói ra tung tích của lão tặc Tạ Tốn?”

Một câu nói liền ngăn cản khiến Trương Tam Phong mặt đỏ tới mang tai, ông sống đến trăm năm lúc này bị một câu nói của Bách Hợp làm cho không nói ra lời được, xấu hổ không phản bác được.

“Chư vị xin mời, chuyện của Trương Vô Kỵ nhìn ở phần tình cảm chỗ Ân lục hiệp nên lúc trước sẽ không tính toán, nhưng nếu như sau này ta gặp lại tuyệt đối không khinh xuất mà tha thứ, nghĩa phụ Tạ Tốn của hắn giết chết Đại ca ruột thịt của ta, người Minh Giáo, một mực ta sẽ không bỏ qua!” Bách Hợp nói xong lời này, cũng không quản mọi người nghe thấy chuyện này bày ra vẻ mặt khiếp sợ của riêng mình, lúc này mới trực tiếp để cho đệ tử tiễn khách đi.

“Sư thái xin mở phật pháp khai ân, Vô Kỵ hắn đã đáp ứng sư phụ của ta, tuyệt sẽ không gia nhập Minh Giáo. . . . . .” Tứ hiệp Trương Khê Tùng có chút nhanh nhảu mở miệng, lúc này Bách Hợp mới cười lạnh: “Thế sự không có tuyệt đối, hôm nay Trương Tứ hiệp nói thẳng thắn như sắt vậy, chỉ sợ có ngày hắn tự tát lại mình, lại làm cho người ta nhìn thấy liền chê cười!” Ngày sau Trương Vô Kỵ trở thành giáo chủ Minh Giáo, lời đáp ứng với Trương Tam Phong ngày xưa cuối cùng cũng chỉ là một đống chó má, trên người lại có hào quang của nam chủ, Trương Tam Phong cuối cùng cũng tha thứ cho hắn, ngày xưa Trương Vô Kỵ nói gì mà thề không gia nhập Minh Giáo tự nhiên cũng trở thành một đống lời nói suông.

“Đứa nhỏ Vô Kỵ kia của ta là nhi tử của Ngũ đệ, tuyệt đối sẽ miệng vàng lời ngọc, mặc dù tuổi hơi nhỏ nhưng cũng là người nhất ngôn cửu đỉnh, sư thái thân là chưởng môn tôn sư của phái Nga Mi, cần gì phải so đo cùng với đứa nhỏ như Vô Kỵ!” trong Võ Đang Thất hiệp Tống Viễn Kiều khẽ nhíu chân mày, nhìn Bách Hợp một cái, Bách Hợp cũng không cãi nhau cùng với hắn, chỉ khẽ mỉm cười nói: “Có phải thật vậy hay không, sau này tự nhiên sẽ biết.” Nói xong lời này, đám người Trương Tam Phong thấy Bách Hợp cái gì cũng không chịu nói, lại không có biện pháp bắt buộc nàng đành phải nói câu cáo từ, mọi người lôi kéo Ân Lê Đình đang thất hồn lạc phách rời đi Nga Mi.

Đợi đến mấy người này vừa đi, Bách Hợp liền lập tức bế quan, giao mọi chuyện lớn nhỏ ở trong phái cho Tĩnh Huyền cùng với Đinh Mẫn Quân, nàng đem Chu Chỉ Nhược ghi tạc làm đệ tử dưới danh nghĩa của mình, cũng không có tự mình dạy võ công cho nàng, ngược lại giao nàng cho Bối Cẩm Nghi dạy, Diệt Tuyệt sau mặc dù hết sức yêu thích đệ tử nhỏ nhất này, nhưng bởi vì Chu Chỉ Nhược ban đầu đã đáp ứng lời thề của nàng nhưng vẫn yêu Trương Vô Kỵ, vì vậy trong lòng Diệt Tuyệt đối với Chu Chỉ Nhược mang theo một loại hận ý, Bách Hợp cũng không chuẩn bị dạy nàng cái gì, tự nhiên cũng không chuẩn bị cho Chu Chỉ Nhược địa vị cùng sủng ái cực cao ở Nga Mi như trong nội dung vở kịch, cuối cùng ngược lại làm cho Chu Chỉ Nhược thấy đây toàn bộ đều là những chuyện đương nhiên, cũng giống như Kỷ Hiểu Phù phản bội nàng.

Bách Hợp cũng khép lại bế quan, trực tiếp sống ở cấm địa phía sau núi năm năm, trong năm năm này nàng cũng đã đem võ công vốn có của Diệt Tuyệt dung nhập thành thạo, cũng đem Cửu Dương Thần Công luyện tới cảnh giới đạt thành, lại có nội lực vốn có của Diệt Tuyệt trước kia làm trụ cột, sau khi có Cửu Dương Chân Kinh thì Bách Hợp bắt đầu luyện nội công lại càng vô cùng hùng hậu, chính là có thể so với Trương Tam Phong, bởi vì nguyên nhân có Cửu Dương Chân Kinh, sợ là hai người có thật sự động thủ cũng chỉ là sàn san như nhau, mà lúc này nếu như nội dung vở kịch không có gì thay đổi thì chắc đã đến lúc Trương Vô Kỵ rời núi rồi, vì vậy nàng kiên nhẫn ở phái Nga Mi tu luyện thêm mấy ngày mới rốt cục đợi được tới tin tức Lục Đại môn phái phối hợp tấn công lên đỉnh Quang Minh.

Nga Mi cũng ở trong này, mọi người chia ra mấy đường, Bách Hợp không nói hai lời liền dẫn theo đệ tử trong môn phái xuất hành theo một đường, trong những năm này nàng bế quan, ở trong suy nghĩ của các đệ tử uy tín không chỉ có không hạ xuống ngược lại càng cao thêm, lộ ra vẻ vô cùng thần bí, buổi tối mọi người dừng chân ở trong một quán ăn nhỏ, Chu Chỉ Nhược đang được phái tới hầu hạ nàng, nàng quả thật giống như trong sách miêu tả, lớn lên thanh lệ tuyệt luân, một bộ dáng chọc cho người ta thương tiếc yêu thương, lúc nhìn Bách Hợp lại có bộ dạng rụt rè, Bách Hợp gật đầu, ý bảo nàng đặt chậu nước trên tay xuống rồi đi ra ngoài, nàng mang vẻ mặt sợ sệt gật đầu rồi vội vàng lui ra ngoài.

Mà đúng lúc này trong khách sạn có một thiếu nữ hết sức xấu xí lại mang theo một người đàn ông tiến vào trong quán, ánh mắt Bách Hợp lúc này nhìn lên người Chu Chỉ Nhược, thấy nàng như có điều suy nghĩ nhìn nam nhân bộ dạng rối bù kia, lại thấy tiểu tử khuông mặt bẩn thỉu không nhìn rõ mặt mũi cũng có vẻ mặt giật mình liền biết vận mệnh cuối cùng cũng trở lại một khắc này, hai người này vẫn là đã nhận ra đối phương, hơn nữa hẳn là ở nơi này liền nảy sinh tình cảm rồi.

“Người quái dị!” Đinh Mẫn Quân nhỏ giọng nhìn thiếu nữ mặt mũi vô cùng xấu xí này thì không nhịn được nói thầm, âm thanh của nàng tuy nhỏ nhưng người trong giang hồ đều nghe được nhất thanh nhị sở, mọi người không khỏi đều nhịn cười, chính là ngay trong phái Nga Mi cũng có mấy người trên mặt lộ ra vẻ đồng tình, ai ngờ cô gái kia lạnh lùng nhìn thoáng qua về phía bên này , ném nam nhân trên lưng xuống, thân ảnh quỷ mị như hư vô lao về phía bên này, Bách Hợp cũng có lòng muốn cho Đinh Mẫn Quân một bài học vì vậy cố ý ngồi yên không động đến.

“A. . . . . .” Đinh Mẫn Quân hét lên một tiếng, trên mặt nàng bị điểm một cái, giống như có vạn côn trùng đang gặm cắn vậy, cảm giác vừa đau ngứa lại vừa khó chịu toàn thân dâng lên, nàng liền đưa tay lên chạm vào mặt thì cảm giác được có tia máu mới phục hồi tinh thần lại, nhìn Bách Hợp với vẻ mặt sợ hãi nói: “Sư phụ!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.