Bia Đỡ Đạn Phản Công

Chương 75: Tâm nguyện của Phan Kim Liên (3)



Edit:  Z
Beta: Sakura

Ánh mắt nàng hơi mất bình tĩnh, Võ Nghênh Nhi cũng đã nhìn thấy, càng sợ tới mức hai chân cứ run run, trong lúc nhất thời thế nhưng bước cũng không bước nổi, Võ Đại Lang nhìn thấy vậy hai tay vội xoa xoa trên xiêm y, liếc mắt trừng nữ nhi một cái, nhận lấy bát đũa đưa tới phía Bách Hợp: “Cẩn thận nóng, ăn từ từ, nếu muốn ăn chút gì thì nói cho ta biết. . . . . .”

“Cầm ít dưa muối đến đây.” Bách Hợp thường ngày không có mấy kiên nhẫn nói chuyện với Võ Đại Lang, bình thường cũng toàn không nhìn hắn, Võ Đại Lang chẳng qua cũng chỉ thuận miệng nói ra mà thôi, cũng không nghĩ đến nàng lại thật sự đáp lại lời mình, trong lúc nhất thời vừa kinh hỉ lại vừa sợ hãi, rất sợ Bách Hợp như vậy là bởi vì muốn đuổi hắn rời đi, nên do dự hỏi lại:

“Kim Liên, quả thật ta lớn lên bộ dạng không đẹp, nhưng đối với nàng rất thật lòng. . . . . .” Càng nghĩ càng cảm thấy Bách Hợp bằng lòng muốn theo hắn chuyển đi là đang nói dối hắn, trong lòng vừa muốn bộc bạch, lông mày Bách Hợp đã dựng ngược lên, liếc hắn một cái: “Ta muốn dưa muối!”

“Hả hả, Nghênh Nhi nhanh đi!” Võ Đại Lang lúc này mới phục hồi lại tinh thần, thúc giục nữ nhi một hồi, thấy Bách Hợp quả nhiên là muốn dưa muối chứ không phải có ý muốn nói những chuyện khác, không khỏi nhẹ nhàng thở ra, trên mặt lộ ra sắc mặt vui mừng, vừa muốn mang cháo đến cho Bách Hợp, nhưng thấy vẻ mặt nàng không kiên nhẫn, chỉ cái ghế bên cạnh: “Để lên trên kia, ngươi đừng tới đây.”

“Được, được, ta không tới, không tới, nàng ăn từ từ, không đủ trong nồi vẫn còn.” Võ Đại Lang vui mừng chà chà tay, thật sự tùy ý Bách Hợp sai khiến mà mang bát đũa để trên cái ghế bên cạnh, đứng bên cạnh không lên tiếng.

Võ Nghênh Nhi rất nhanh cũng bưng dưa muối tới, hai cha con nơm nớp lo sợ ở bên cạnh hai tay đan chéo nhau thành chữ thập đặt ở trước bụng, một bộ dạng cung kính chờ Bách Hợp ăn xong bữa cơm, nhìn thấy tư thế của hai người này, trong lòng Bách Hợp vừa nén giận, lại vừa có phần muốn cười:

“Được rồi. Ta ăn xong thứ này rồi, có chuyện muốn nói với các ngươi.” Nàng vừa nói lời này ra khỏi miệng. Võ Đại Lang liền có chút sốt ruột, vừa muốn mở miệng nói chuyện, Bách Hợp lại liếc mắt trừng hắn một cái: “Nghe ta nói đã! Nếu ngươi muốn chuyển nhà, dĩ nhiên ta tùy ngươi, nhưng trong lòng ta có hơi không thoải mái, nên thời gian gần đây, sau khi tới huyện Dương Cốc ta ngủ với Nghênh Nhi, ngươi tự ngủ một mình đi.”

Võ Đại Lang chỉ sợ nàng là muốn nói rời khỏi mình, để mình đưa thư từ hôn cho nàng. Không ngờ được Bách Hợp thế nhưng chỉ yêu cầu thế này mà thôi, trong lúc nhất thời đã hơi nhẹ nhàng thở ra, lại thấy có chút may mắn, không chỗ nào không đồng ý, trong lòng mặc dù có chút buồn bực thê tử kiều mỹ lại muốn ngủ chung một chỗ với nữ nhi để bản thân mình một mình trông phòng, nhưng lại nghĩ đến Bách Hợp thật không dễ dàng mới đồng ý chuyển nhà, thà để nàng ngủ cùng với nữ nhi một thời gian ngắn, còn hơn là ở lại huyện Thanh Dương(1), để nàng tiện ngủ chung với người khác. Ít nhất nữ nhi sẽ không đội mũ xanh cho mình.

  • Huyện Thanh Hà và Dương Cốc

So với Võ Đại Lang nhẹ nhàng thở ra, thì Võ Nghênh Nhi lại phản ứng ngược lại, nàng ta sợ tới mức sắc mặt xanh trắng, thê thảm không còn một màu nào. Thường ngày Phan Kim Liên đối nàng ta cũng không tốt, không phải đánh thì là mắng, trong lòng nàng ta rất sợ hãi tiểu nương này. Rất sợ nàng lại nghĩ ra cách nào khác để trừng trị mình, hai chân cứ run run. Nhìn thấy Võ Đại Lang thở dài nhẹ nhõm một hơi, thì lại một câu cũng không nói lên lời.

Nếu đã nói xong chuyện phải chuyển nhà với Bách Hợp. Hơn nữa còn khiến cho Võ Đại Lang vui sướng chính là Bách Hợp đã hoàn toàn thay đổi chủ ý, không như lúc trước vừa nghe đến tin này liền nhăn mặt, cũng không giống như trong tưởng tượng của hắn là muốn rời khỏi hắn, ngược lại chỉ đưa ra muốn ngủ chung với nữ nhi của mình mà thôi, điều này đối với hắn mà nói chẳng được coi là chuyện lớn gì cả, bởi vậy liền vui vẻ đồng ý.

Thừa dịp lúc Võ Đại Lang thu dọn đồ dùng, Bách Hợp lại bắt đầu tập luyện võ công Cửu Dương Chân Kinh, người con trai thần bí trong không gian đã nói, chỉ cần nàng chăm chỉ luyện tập, mỗi một lần luyện có thể càng quen thuộc thì không nói, hơn nữa luyện võ công còn có thể làm tăng nhanh hơn một cột giá trị thuộc tính. Tăng thêm giá trị Võ lực rõ ràng có chỗ tốt, nếu nói khi ở cái nhiệm vụ trước nàng luyện nửa tháng chẳng qua mới chỉ nhập môn, thì lần này cho dù không phải đột nhiên hai ba ngày liền tiến nhập giai cảnh, ước chừng cũng chỉ giống như lần trước, nhập môn chỉ tốn khoảng chừng mười ngày mà thôi.

Lúc này Võ Đại Lang chỉ bọc cẩn thận mọi thứ lại, trả lại cửa hàng bán bánh bột ngô, ban đầu hắn tìm đến cửa hàng của nhà Trương đại hộ, cũng bởi vì lúc trước hắn là người thành thật yếu đuối, nên Trương đại hộ này mới miễn cưỡng cho hắn thuê cửa hàng, thuận tiện cũng nghĩ đến gả Phan Kim Liên cho hắn, vốn muốn khiến Phan Kim Liên nhìn thấy Võ Đại Lang này thì trong lòng hối hận, chủ ý của lão cũng phối hợp đạt được, quả nhiên, sau khi kết hôn Phan Kim Liên liền hối hận, lúc trước Võ Đại Lang còn coi Trương đại hộ là người tốt, sau lưng không biết đã bị người cười nhạo bao nhiêu lần.

Sau hai ngày thu dọn, mỗi ngày Bách Hợp trốn ở trong phòng luyện võ công, cũng không phải nàng không muốn đi ra ngoài, mà là Phan Kim Liên này đã bó chân một thời gian dài, khi xuống đất chân đau như kim châm muối xát, vừa đong vừa đưa ngược lại nhìn vô cùng đẹp, nhưng đau đớn bên trong lại khiến cho Bách Hợp có chút khó mà chịu được, bởi vậy nàng dứt khoát ngay cả giường cũng không xuống, trước khi vẫn chưa thích ứng với đôi chân này, thì chỗ nào nàng cũng không định đi.

“Kim Liên, Kim Liên, ta tới thăm nàng nè.” Cửa hàng ở đằng trước nối liền với gian phòng ở phía sau, một giọng nam hơi có vẻ lỗ mãng vang lên, sắc mặt Bách Hợp trầm xuống, nàng thông qua trí nhớ lúc này đã biết người ở bên ngoài đúng là Trương đại hộ, nàng cười lạnh hai tiếng, hướng phía Nghênh Nhi ở bên cạnh phân phó: “Chạy nhanh đun sôi nước trong nồi lên.”

May mà mỗi ngày nàng đều muốn uống nước sôi để nguội mà không phải giống với người thời này trực tiếp múc nước lạnh uống, lúc này trên bếp Võ Nghênh Nhi chắc vừa mới đun sôi nước, chỉ để nguội trong thời gian ngắn cũng không nguội được bao nhiêu, hai ngày nay Võ Nghênh Nhi và Bách Hợp ngủ chung với nhau, tuy là Bách Hợp không đánh nàng nữa, nhưng trong lòng nàng ta vẫn sợ, sau khi nghe thấy Bách Hợp phân phó run run một chút, liền nhỏ giọng đáp vâng, rồi chạy nhanh ra ngoài, Bách Hợp lại vội vàng gọi nàng ta lại: “Sau khi đun sôi thì đổ vào trong thùng rồi xách lên đây, bên trong thả thêm cái gáo nữa.”

“Dạ.” Võ Nghênh Nhi vừa mới đáp xong, bên ngoài liền truyền đến thanh âm cãi nhau, Võ Đại Lang nỗ lực ngăn cản người, nhưng hắn đâu ngăn được Trương đại hộ, tuy rằng Trương đại hộ lớn tuổi hơn so với Võ Đại Lang, nhưng dáng người lão cao hơn rất nhiều so với Võ Đại Lang, quả nhiên, sau một thời gian ngắn đã xông vào được, lão mặc một bộ miên bào(2) màu xanh thẫm, bên dưới mơ hồ có thể nhìn thấy dấu vết sa tanh, đầu đội mũ quả dưa da xanh, để râu cá trê, sắc mặt có phần trắng bệch, phía dưới túi mắt hốc mắt đã trũng sâu, lộ ra khí tức còn già hơn tuổi thật, ánh mắt lão híp híp nhìn chằm chằm Bách Hợp nửa ngày, mới cau mày:

“Kim Liên, lâu rồi chưa gặp, nàng thật sự đúng là có phần biến hóa á.”

  • Áo dài làm từ sợi bông

Phan Kim Liên là dạng cho dù trời sinh khúm núm, trên người vẫn luôn có cái loại dáng vẻ mềm mại đáng yêu, mà dung mạo nàng ta, bộ dạng thân mình xinh đẹp, còn có cái loại dáng vẻ quyến rũ, khiến cho người ta vừa thấy xương cốt đã yếu mềm hơn phân nửa, cũng không biết có phải đúng như người bên ngoài đồn đại nàng ta lấy dây tự tử hay không, thế nhưng lúc này thoạt nhìn trên người có tia cảm giác lạnh lùng, cái loại bộ dạng mềm mại đáng yêu ngày xưa biến mất hơn phân nửa, nhìn qua không hấp dẫn người giống như lúc trước, ngược lại hiện ra vài phần dáng vẻ bảo thủ nghiêm túc.

“Kim Liên, nghe nói nàng muốn chuyển nhà, nàng chuyển nhà, bỏ Trương gia chúng ta ư?” Trương đại hộ muốn lại gần chỗ nàng, thì Bách Hợp quát mắng hắn một câu: “Sao, không nỡ ư, đứng xa chút, nếu không đợi lát nữa coi chừng nước sôi không có mắt đâu?”

“Nước sôi? Nước sôi ở chỗ nào?” Tuy rằng trên người Bách Hợp cái loại dáng vẻ mềm thấu xương đã không còn, nhưng Trương đại hộ nhìn khuôn mặt tinh xảo của nàng ta, tâm vẫn có chút ngứa ngáy khó nhịn, Phan Kim Liên này đúng là một tiểu mỹ nhân trời sinh, đáng tiếc khi ở nhà hắn thế nhưng nửa điểm tiện lợi cũng chưa hưởng được, đã bị mụ la sát trong nhà kia gả ra ngoài, sau khi kết hôn chính lão còn chưa nếm được nhiều ngon ngọt, lúc này đã muốn chuyển đi.

Mắt thấy miếng thịt đã sắp ăn vào miệng vậy mà còn không xơi được, Trương đại hộ có chút không cam lòng, trong lòng cảm thấy cho dù lúc này Phan Kim Liên có thể không còn hấp dẫn người như trước, nhưng bất kể thế nào đi nữa, cũng muốn chiếm được nàng ta rồi nói sau, lão nghĩ như vậy, cuối cùng không để ý tới Võ Đại Lang ở đây, liền nhào về phía Bách Hợp.

Lúc này Bách Hợp chỉ mới bắt đầu luyện võ công, thời gian vài ngày nhưng sao hiện ra được nhiều tác dụng, nàng thấy Võ Đại Lang ngu ngốc đứng yên ở tại chỗ, tay của Trương đại hộ đã chạm đến trên gò má nàng, không khỏi ớn lạnh một trận, hướng về phía Võ Đại Lang mắng:

“Ngươi chết rồi hả, không nhìn thấy thằng này đang làm gì sao, ngươi có tin ngươi ngu tiếp thì lão nương tự mình xé xiêm y không!”

“Đừng xé.” Võ Đại Lang vừa nghe thấy lời này, mới chịu tỉnh lại, nôn nóng đến phát cáu muốn tiến lên kéo Trương đại hộ ra, nhưng dáng người hắn thấp bé, lại đâu phải là đối thủ của Trương đại hộ, bị Trương đại hộ duỗi chân đá cho một phát, đã trực tiếp lăn ra xa vài bước, Bách Hợp nhìn thân thể hắn bị cuốn như quả bóng, đầu lại có vẻ to nhất, thì không nhịn được bật cười.

Vừa đúng lúc này Nghênh Nhi xách thùng tới đây, sợ tới mức cứ run run, Bách Hợp thấy Võ Đại Lang không thể trông cậy vào được, liền hướng phía Nghênh Nhi gào lên: “Nhanh múc gáo nước đến hất vào tên lưu manh này!”

Gan Nghênh Nhi vốn đã nhỏ, lại nhìn thấy vẻ mặt Bách Hợp hung hãn, không khỏi sợ tới mức cứ run lên cầm cập, chân khẽ bước cũng không dám bước, Trương đại hộ lại cười dâm:

“Tiểu mỹ nhân, nàng nhìn chồng nàng kìa, dáng người thấp bé, nếu ban đầu nàng đi theo ta, thì tội gì làm hại cả đời nàng.”

“Phi!” Quả thật Võ Đại Lang lớn lên bộ dạng không đẹp, nhưng so với dáng vẻ Trương đại hộ lúc này, cũng vẫn tốt hơn nhiều, Bách Hợp chán ghét, nàng nhổ vào, giống như đem Võ Đại Lang nằm rạp trên mặt đất nhổ cho tỉnh, hắn ngẩng đầu nhìn thấy Trương đại hộ đã đè Bách Hợp trên giường, hắn vội vàng nhảy dựng lên, cũng không biết lấy sức lực từ chỗ nào, trực tiếp xông về phía nữ nhi, múc gáo nước sôi liền hướng về phía trên người Trương đại hộ hất xuống!

“A. . . . . .” Trương đại hộ thảm thiết hét một tiếng, dục hỏa đầy người nhất thời biến thành đau đớn nóng bỏng, phía sau lưng giống như bị thiêu lên, vốn trong nhà hắn giàu có, đáng tiếc lại ngại quy củ ở trong triều đình không dám trắng trợn mặc lụa, bởi vậy xiêm y ở bên ngoài thoạt nhìn bình thường, nhưng bên trong cũng là sa tanh, lúc này bị ướt liền dính sát vào trên người, càng nóng đến độ hắn phải nhảy xuống giường, đâu còn lo lắng áp chế Bách Hợp, hắn vừa nhảy vừa chửi, Võ Đại Lang cầm cái gáo, hơi há hốc mồm, Bách Hợp oán hận xiêm y lại ổn thỏa, quay đầu lại liền nhìn thấy bộ dạng Võ Đại Lang nhìn đến mắt cũng không chớp, thì liếc hắn một cái:

“Đứng đấy làm gì, hất cho gã ta một gáo nữa!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.