Bia Đỡ Đạn Phản Công

Chương 82: Thiếu soái phản diện độc ác (2)



Bối cảnh của câu chuyện cũng không khác lịch sử nhiều lắm,  cũng là đất nước bị xâm lược, Diệp Xung Cẩn là kẻ lòng muông dạ thú, hắn cấu kết với thế lực nước ngoài, hai bên hợp tác cùng có lợi, là nhân vật đại phản diện trong câu chuyện.

Nhưng nội dung câu chuyện lại không xoay quanh Đường Bách Hợp và Diệp Xung Cẩn, nếu Diệp Xung Cẩn trong câu chuyện với vai trò là một kẻ cực kì âm ngoan thì Đường Bách Hợp chỉ là một bia đỡ đạn nhỏ bé không đáng kể, cuối cùng chết vô cùng thê thảm.

Diệp Xung Cẩn xuất hiện chính là rất lợi hại, cao cao tại thượng, câu chuyện bắt đầu từ Lưu Hiến Lâm, một kẻ thấp hèn ở thành Nam Hoa đắc tội anh ta. Tổ tiên Lưu gia cũng từng có người đỗ cử nhân, nhưng sau đó xảy ra đảo chính, gia tộc cũng dần sa sút. Lưu Hiến Lâm là một kẻ rất thông minh, hắn làm chân chạy vặt kiếm tiền ở kĩ viện, cha mẹ  hắn mất sớm, chỉ để lại một em gái kém hắn bốn, năm tuổi, hai anh em được một bà lão nuôi lớn, hắn bắt đầu từ công việc chân chạy tại kĩ viện, sau đó xảy ra chiến loạn, hắn dựa vào việc nhặt tài sản của người chết để làm giàu.

Lúc nào đó không rõ Diệp Xung Cẩn bị người ta ám sát, hắn vô tình đắc tội Diệp Xung Cẩn, làm hỏng chuyện tốt của Diệp Xung Cẩn nên bị anh ta ghi hận.

Với tính cách lòng dạ hẹp hòi, trừng mắt tất báo như Diệp Xung Cẩn thì đương nhiên Lưu Hiến Lâm không thể chỉ xin lỗi là xong, hắn tìm người hóa trang thành cướp, xông vào Lưu gia, lại cố tình không giết Lưu Hiến Lâm mà giết em gái duy nhất và bà hắn.

Liên đới còn có nhà họ Mã bên cạnh. Nhà họ Mã có một cô con gái là thanh mai trúc mã với Lưu Hiến Lâm, tình cảm giữa hai người rất sâu đậm, đã định chờ tới khi lớn lên thì hai người sẽ kết hôn, không ngờ trong một đêm xảy ra tai họa bất ngờ. Lưu Hiến Lâm sợ hết hồn, đương nhiên hắn muốn báo thù. Trong quá trình báo thù, Lưu Hiến Lâm dần chín chắn, hắn dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, mới đầu không thể sánh bằng với Diệp Xung Cẩn, về sau lại đủ trở thành một trong những lực lượng đối đầu với Diệp Xung Cẩn.

Trong quá trình báo thù, Lưu Hiến Lâm và cô con gái họ Mã mình yêu mến lại gặp nhau. Thì ra trong sự cố kia cả nhà đều chết chỉ cô ta không chết, nên lấy tên mới là Lưu Dung chui vào trong nhà họ Đường, được người họ Đường thu nhận, trở thành nữ hầu thân cận của Đường Bách Hợp, cuối cùng đi theo Đường Bách Hợp gả vào nhà họ Diệp.

Cô ta nghĩ mọi biện pháp để báo thù, nhưng bên cạnh Diệp Xung Cẩn có rất nhiều người, hơn nữa lòng phòng bị của anh ta rất mạnh. Cô ta không tìm được cơ hội nào, trong lòng cô ta hận Diệp Xung Cẩn nên đương nhiên cũng hận vợ hắn là Đường Bách Hợp. Bởi vậy đã ra tay với Đường Bách Hợp, khiến cô ấy sảy thai hai lần, sau đó nhiều lần đấu trí so dũng với Diệp Xung Cẩn, dần dần khiến anh ta kính trọng vài phần, về sau là yêu thích.

Nhưng Mã Dung không vì sự yêu thích của Diệp Xung Cẩn mà từ bỏ thù hận, cô ta đã hiến dâng thân thể mình. Khi Đường Bách Hợp có thai mấy lần không thành, cô ta mưu đồ để Diệp Xung Cẩn ngủ với mình, còn sinh cho hắn đứa con trai duy nhất, để Diệp Xung Cẩn buông lỏng cảnh giác với cô ta, cuối cùng cô ta về phe với Lưu Hiến Lâm. Một đôi tình nhân cùng mưu đồ, nội ứng ngoại hợp.

Lưu Hiến Lâm bắt đầu gặp may trong kinh doanh, hắn liên kết với các thế lực nước ngoài để xây dựng được lực lượng  võ trang cho riêng mình, mà Mã Dung thì lấy được một loại thuốc đặc biệt từ chỗ Lưu Hiến Lâm, cô ta lợi dụng cơ hội mình sinh được con trai cho Diệp Xung Cẩn để tiếp cận mẹ hắn, khiến cho mẹ Diệp Xung Cẩn nhanh chóng mặc bệnh nặng rồi qua đời. Nhân lúc Diệp Khai Lương mất vợ, cô ta cố tình tiếp cận với ông ta, thể hiện tài trí của mình khiến Diệp Khai Lương có tình cảm với cô ta, sau đó lợi dụng Diệp Khai Lương để kiềm chế Diệp Xung Cẩn. Thời cơ báo thù đã tới, nhưng Mã Dung không cam tâm chỉ giết Diệp Xung Cẩn, cô ta muốn Diệp Xung Cẩn cũng phải đau khổ như cô ta. Vì thế, cô ta đánh thuốc mê Đường Bách Hợp rồi ném cô ấy cho một đám người ngoại quốc, cuối cùng Đường Bách Hợp bị nhiều kẻ cưỡng bức, không chịu nổi đả kích đã thắt cổ chết.

Sau khi Mã Dung hại chết Diệp Xung Cẩn thì bỏ rơi nghiệt chủng mà cô ta sinh cho hắn, rồi cùng cao chạy xa bay với Lưu Hiến Lâm. Bắt đầu vì sự nghiệp cách mạng hiến dâng mình, cuối cùng trở thành công thần sáng lập Hoa quốc, cuối câu chuyện còn được khen ngợi là có thủ đoạn của Lữ Hâu, tâm kế của Điêu Thuyền và sắc đẹp của Tây Thi.

Khi Bách Hợp tới đúng lúc sảy thai lần đầu tiên. Điểm khác biệt trong câu chuyện là Diệp Xung Cẩn khá coi trọng người vợ kết tóc này chứ không phải chỉ đùa bỡn cô ấy lại coi Mã Dung là tình yêu đích thực như trong câu chuyện cũ. Diệp Xung Cẩn là một người đàn ông âm ngoan độc ác nhưng người duy nhất mà anh ta tôn trọng thì chính là Đường Bách Hợp, Mã Dung có thể tìm được cơ hội bò lên giường anh ta  có lẽ là vì Đường Bách Hợp.

Cô ta là nữ hầu thân cận của Đường Bách Hợp, tình như chị em. Mấy lần sảy thai cô ấy không hề hoài nghi những người bên cạnh. Mặc dù Diệp Xung Cẩn rất quan tâm đến vợ nhưng anh ta hắn là đàn ông, không thể suốt ngày ở trong nhà được, quan trọng nhất là anh ta không nỡ để Đường Bách Hợp đau lòng nên không kiểm tra nghiêm ngặt Mã Dung, vậy nên mới để Mã Dung có cơ hội. Khi Mã Dung bò lên giường cũng là lấy danh nghĩa sinh con cho Đường Bách Hợp, để cô ấy có người kế tục, đây mới là nguyên nhân chính đả động được Diệp Xung Cẩn, khiến anh ta đồng ý Mã Dung trèo lên giường mình.

Trong nội dung câu chuyện trừ những chi tiết yêu hận tình cừu loạn thế ra, có hai điểm lớn nhất chính là, một miêu tả những cảnh nóng bỏng giữa Diệp Xung Cẩn và Mã Dung, thứ hai là sự cặn bã và tâm ngoan thủ lạt của Diệp Xung Cẩn, anh ta vô tình với Mã Dung, ngược đãi thân thể cô ta. Chính sự vô tình của Diệp Xung Cẩn đã làm nổi bật sự thâm tình và đại nghĩa của Lưu Hiến Lâm và phụ trợ sự hiên ngang lẫm liệt của Mã Dung.

Lúc này Bách Hợp đang nằm trên giường, thẫn thờ rất lâu. Cô đã làm khá nhiều nhiệm vụ, nhưng đây là lần đầu gặp phải kiểu ngược luyến tình thâm thế này. Diệp Xung Cẩn tôn trọng nguyên chủ, Đường Bách Hợp lại là một phụ nữ hiền lành dịu dàng nhưng cũng rất yêu anh ta. Sau khi gả cho anh ta mà không thể sinh nổi một đứa con, hai lần sảy thai không những khiến cơ thể bị tổn thương nên dễ bị sảy thai, khiến cô ấy không thể sinh con cho nhà họ Diệp. Trong lòng cô ấy đã cảm thấy rất áy náy, sau đó có một lần bắt gặp Diệp Xung Cẩn và Mã Dung đang ân ái, cô ấy đành im lặng nuốt quả đắng vào lòng.

Đối với chuyện của chồng mình và Mã Dung, cô ấy lựa chọn thờ ơ, cô ấy chỉ cẩn thận chăm sóc đứa con duy nhất mà Mã Dung sinh ra, không ngờ rằng một phụ nữ không tranh giành, xuất thân dòng dõi thư hương, coi danh tiết còn quan trọng hơn sinh mạng, cuối cùng lại bị nhiều kẻ cưỡng bức, khó trách cô ấy nghĩ không thông mà thắt cổ tự sát.

Nhiệm vụ lần này nói khó thì khó, nói dễ thì cũng dễ. Bách Hợp thở dài, cô gái đang ngủ gục trên bàn chợt tỉnh dậy: “Thiếu phu nhân đã tỉnh rồi ạ.” Cô ta nói xong thì lại cẩn thận hỏi: “Thiếu phu nhân có khát không ạ? Có muốn ăn gì không ạ?” Cô ta là một trong những người hầu bên cạnh Đường Bách Hợp, do Diệp Xung Cẩn đưa tới khi Bách Hợp vừa gả vào nhà họ Diệp. Đồng thời, cô ta cũng là thành viên tổ chức Địa Hạ. Thật ra cô ta và Mã Dung đã nối dây với nhau từ lâu, nằm vùng nhiều năm tại nhà họ Diệp, ngay cả Diệp Xung Cẩn cũng chưa từng nghi ngờ cô ta. Vì thế, cô ta ở nhà họ Diệp rất thoải mái nhưng lại vô cùng trung thành với Mã Dung.

Bách Hợp bị hai lần sảy thai cũng có phần của cô ta. Hơn nữa sau khi Đường Bách Hợp sảy thai, cô ta chính là đầu sỏ nguyên nhân khiến cô ấy càng lúc càng suy yếu.

Hôm ngay gặp mặt đúng là kẻ thù gặp nhau đỏ mắt. Nhiệm vụ của Bách Hợp chủ yếu là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ. Nguyên chủ từ một người lương thiện bị oán hận giày vò, đương nhiên cô sẽ giải quyết mối hận thay cô ấy.

“Lưu Dung đâu rồi?” Bách Hợp ngồi dậy, lúc này do số liệu của mình còn thấp nên cô cảm thấy đau bụng, tuy nhiên cô không yếu ớt như nguyên chủ, nói cách khác cô có thể cảm giác được hết thấy, lúc này Bách Hợp mới đẻ non xong nên rất yếu nhưng đối với Bách Hợp mà nói thì cũng không đến mức thiếu máu phải nằm giường bệnh suốt nửa năm như nguyên chủ.

Nghe Bách Hợp hỏi về Lưu Dung thì gương mặt Thu Cúc lộ vẻ bối rối, Mã Dung dùng tên giả là Lưu Dung muốn báo thù Diệp Xung Cẩn, nay Bách Hợp sảy thai là nằm trong kế hoạch dụ dỗ Diệp Xung Cẩn của cô ta. Cũng bởi vì thế trong nội dung câu chuyện, sau khi Bách Hợp sảy thai lại thấy chồng cô ấy không tới gặp cô ấy mà đi gặp Mã Dung khiến cô ấy đau lòng muốn chết. Từ bản năng của phụ nữ, cô ấy đã cảm giác được nhưng lại lựa chọn tha thứ, tự an ủi mình.

Nhưng Bách Hợp khác với nguyên chủ, sau khi cô hỏi xong mà Thu Cúc vẫn không lên tiếng, cô lập tức quát lên:

“Người đâu.” Mấy binh lĩnh cầm súng gác ngoài cửa phòng Bách Hợp nghe thấy thì lập tức đi vào. Diệp Xung Cẩn luôn rất coi trọng vợ, bảo vệ cô cẩn thận, lúc này cô gọi to một tiếng thì binh sĩ bên ngoài đã nghe thấy động tĩnh trong phòng rồi nhanh chóng tiến vào. Thu Cúc giật nảy người, cúi đầu xuống, trong lòng lo sợ bất an.

“Mời Thiếu soái tới đây, nói tôi có chuyện muốn nói. Tôi nhớ trước khi tôi bị ngã thấy cô ta đẩy tôi. Mang cô ta xuống, thẩm vấn kĩ càng.” Chính vì nguyên chủ quá mềm yếu, cô đẻ non là một trong những kế hoạch báo thù độc ác của Mã Dung, do không quen nên để lộ quá nhiều sơ hở. Ban đầu Mã Dung cho cô ấy uống thuốc khiến bào thai không ổn định, cuối cùng còn đẩy cô ấy ngã lăn trên đất, đúng lúc bụng đập mạnh xuống đất nên mới sảy thai.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.