Bia Đỡ Đạn Phản Công

Chương 83: Thiếu soái phản diện độc ác (3)



Edit: Sakura

Cũng bởi thế mà khiến cho cơ thể Bách Hợp tổn thương nặng nề, rồi lại bị Thu Cúc hành hạ một phen khiến càng ngày suy yếu tạo thành bệnh nặng.

Khi nguyên chủ khóc lóc gọi người để bảo vệ thai nhi thì Mã Dung đã mua chuộc người bên cạnh cô ấy từ lâu, vì kế hoạch báo thù làm sao có thể để cô ấy có cơ hội sinh đứa con ra được. Nếu không phải sợ nếu lúc này Bách Hợp mà chết một thi hai mệnh thì theo tính cách điên khùng của Diệp Xung Cẩn thì sẽ không từ bỏ ý đồ hại chết Bách Hợp đâu. Kì thực sảy thai tới hai lần, Đường Bách Hợp cũng coi như đã chết rồi.

Tuy nguyên chủ  vẫn còn sống  nhưng lúc tỉnh dậy lại tin lời Mã Dung, cho rằng mình không cẩn thận nên mới bị ngã. Sau đó Mã Dung vội vã làm một đôi hài vô cùng dễ trượt ngã  xong mang ra cho cô xem thì cô ấy cũng không nghi ngờ, còn tự trách bản thân rất lâu. Nếu không phải cuối cùng Mã Dung chính mồm nói ra mọi chuyện thì e là nguyên chủ vẫn không hay biết gì.

Thu Cúc và Mã Dung cùng là thành viên của đảng Địa Hạ, kế hoạch của Mã Dung cần cô ta giúp đỡ rất nhiều nên không hề giấu diếm gì cô ta. Cô ta biết rõ vì sao Đường Bách Hợp bị ngã rồi mất con, cô ta cũng hầu hạ Đường Bách Hợp một khoảng thời gian, hiểu rõ vị thiếu phu nhân này là một nắm bột, không hề có tâm cơ gì, vô cùng hiền lành. Vốn dĩ cô ta không nhẫn tâm làm tổn thương Đường Bách Hợp, nhưng nghĩ tới sự thành công của cách mạng thì đành phải hy sinh cá nhân để hoàn thành tập thể, vậy nên đã nhẫn tâm hại Bách Hợp.

Có điều Thu Cúc không ngờ là Đường Bách Hợp luôn hiền lành lương thiện, ngay cả con kiến cũng không ngỡ giẫm chết nay lại nói chính cô ta là hung thủ đã đẩy ngã Đường Bách Hợp. Thu Cúc nhất thời mê man.

Từ nhỏ cô ta được tổ chức huấn luyện, vì giành được mảnh đất Nam Hoa này, cô ta đã ở cạnh Diệp Xung Cẩn nhiều năm, biết rõ anh ta là kẻ hỉ nộ bất thường, trở mặt không nhận người. Nếu anh hoài nghi mình …, theo tính cách của anh ta chính là giết lầm còn hơn bỏ sót, chắc chắn mình không thể sống nổi.

Tuy Thu Cúc đã chuẩn bị sẵn tinh thần hy sinh tất cả vì cách mạng, nhưng có cái chết đâu có phải nhẹ tựa lông hồng mà nặng tựa thái sơn. Huống hồ chết cũng phân làm vài loại, Diệp Xung Cẩn không phải kiểu đàn ông quang minh chính đại gì, anh ta muốn mình chết thì chắc chắn sẽ là sống không bằng chết. Cha mẹ cô ta còn ở trong nhà họ Diệp, không chừng cô ta không những chết còn mất đi trong sạch, càng có khả năng liên lụy đến cha mẹ mình.

Nghĩ đến đây, cho dù Thu Cúc còn muốn hiến thân cho cách mạng cũng sợ tới mức tái nhợt, quỳ sụp xuống trước mặt Bách Hợp:

“Thiếu phu nhân tha mạng, nô tì là người của Thiếu soái, phụng mệnh bảo vệ Thiếu phu nhân, làm sao có thể làm những việc đại nghịch bất đạo như thế?” Thu Cúc khóc lóc không ngừng, cô ta thật sự sợ hãi. Đối với phụ nữ, thê thảm nhất là bị người ta cưỡng bức, làm bẩn thân thể, nếu rơi vào tay Diệp Xung Cẩn, chỉ bị một người cưỡng bức còn may, sợ là sẽ rơi vào tình cảnh sống dở chết dở.

Cả người cô ta run rẩy, đã có binh lính đi thông báo với Diệp Xung Cẩn. Trước khi Diệp Xung Cẩn tới, cô ta phải nhanh chóng thuyết phục được Đường Bách Hợp, người có thể an ủi được gã đàn ông tính tình thất thường như ma quỷ kia chỉ có vị thiếu phu nhân dịu dàng này mà thôi.

“Cầu xin thiếu phu nhân soi xét.”

Bách Hợp cười lạnh một tiếng, mắt cũng không chớp: “Ý cô là tôi không phân biệt nổi thị phi, oan uổng cô?” Cô vừa nói xong, không biết có phải bị ảnh hưởng của nguyên chủ không, nước mắt chảy xuống: “Tôi đã mất đi con mình, đó là con của tôi đấy!” Đường Bách Hợp đã mang thai hơn bảy tháng, không lâu nữa đứa bé sẽ ra đời, Mã Dung cố ý làm thế, cô ta muốn Đường Bách Hợp hy vọng và thương yêu thật nhiều đứa bé này, đợi đến lúc mất con sẽ thống khổ đến tê tâm liệt phế. Vừa có thể làm cô ấy đau khổ tột cùng khiến cho tâm trạng nguyên chủ không ổn định để tạo thêm cơ hội cho bản thân mình.

Quan trọng hơn, người nhà Mã Dung đã chết thảm như vậy, cô ta muốn toàn bộ người nhà họ Diệp nếm thử đau đớn khoan tim như mình, khiến bọn họ trả món nợ máu cho cha mẹ mình.

Thu Cúc đã hơi chột dạ, cô ta không phải kẻ không có lương tri, nhưng vì gia nhập tổ chức Địa Hạ, muốn hy sinh tất cả vì cách mạng mà thôi. Thật ra cô ta cũng áy náy với Đường Bách Hợp, giờ Bách Hợp vừa nói thì cô ta liền cúi thấp đầu, không thốt nên lời. Bách Hợp khóc một lúc thì có tiếng bước chân dồn dập truyền từ ngoài vào. Nguyên chủ vô cùng yêu Diệp Xung Cẩn, ngay cả tiếng bước chân của chồng mình cũng có thể nhận ra .

Nhờ Đường Bách Hợp nên Bách Hợp cũng có thể nghe ra được người đi đầu chính là Diệp Xung Cẩn. Cô giả như không chịu đựng nổi, khóc ngã xuống giường. Quả nhiên Diệp Xung Cẩn mặc áo sơ mi quân đội, quần màu xanh sẫm, chân đi ủng đen của quân nhân, dẫn theo hai cận vệ xuất hiện trước mặt Bách Hợp.

Diệp Xung Cẩn đi đường không nhanh không chậm, giống như cảm giác mà anh ta tạo ra cho mọi người, lạnh lùng, mang theo vài phần áp lực. Trên người anh ta không mang theo vũ khí, dáng người cao ráo, khí vũ hiên ngang.

“Sao thế? Sao lại khóc?” Anh ta có một đôi mắt dài hơi xếch lên, khiến người ta cảm thấy nho nhã lễ độ nhưng vẫn có mấy phần tà khí, bề ngoài rất đẹp trai, tuy trong thành Nam Hoa đều biết  vị Thiếu soái này tâm ngoan thủ lạt, hỉ nộ vô thường, nhưng cũng không ít cô gái thích anh ta. Lúc trước, Diệp Khai Lương thay anh ta chọn con gái nhà họ Đường, không biết có bao nhiêu thiếu nữ cắn nát khăn tay.

Có điều tính cách Diệp Xung Cẩn không tốt lắm, khi còn niên thiếu từng công khai đánh chết người, vì thế mà Diệp Khai Lương hạn chế không cho anh ta mang súng lục theo người, cho dù có mang cũng phải là loại đã khóa chốt, tránh để y giận dữ mà tùy tiện giết người. Hai năm qua, tính cách của anh ta đã đỡ hơn nhưng vẫn có rất nhiều người sợ hắn, nhiều người sau lưng gọi y là ác ma. Có điều người đàn ông này có tính tình thất thường này lại dỡ bỏ tất cả ngụy trang trước mặt Đường Bách Hợp trở nên dịu dàng mà tràn đầy kiên nhẫn.

Bách Hợp nghe giọng nói dịu dàng của anh ta, không kiềm chế được run cả người. Diệp Xung Cẩn khiến cô có cảm giác như khi vừa gặp Dung Ly, dưới nụ cười dịu dàng bình tĩnh kia có mùi máu tanh, làm người ta sợ hãi. Anh có vẻ ngoài tuấn mỹ, khóe mắt chân mày lại có vài phần sắc bén, đôi mắt tựa như bao phủ một tầng huyết tinh, lộ ra vẻ tàn nhẫn.

“Em…em xin lỗi… anh Xung Cẩn… em không thể bảo vệ được con của chúng ta.” Bách Hợp nhỏ giọng nói, Diệp Xung Cẩn trước mặt này vô cùng nguy hiểm, lúc nói chuyện với y cảm thấy hai chân cũng run lên, hình như dưới người lại chảy máu, trên người Bách Hợp lập tức tản ra múi máu tươi tanh ngọt.

Diệp Xung Cẩn là người thường xuyên ở trong đống xác người, tay đầy máu tanh, anh đã ngửi thấy trên người Bách Hợp vừa tản ra mùi máu , đôi mắt càng trở nên âm trầm, liếc Thu Cúc đang quỳ trên mặt đất một cái rồi ngồi xuống, cẩn thận ôm Bách Hợp vào lòng giống như đang ôm một vật quý báu dễ vỡ. Bắp thịt anh ta rắn chắc, cơ thể Đường Bách Hợp lại quá yếu ớt, toàn thân mềm mại không xương, bị anh ta ôm khiến Bách Hợp lấn cấn cảm thấy hơi đau, cố vùng vẫy một chút. Eo và tay chân chạm phải dây lưng và cúc áo của anh làm cô không thoải mái cau mày lại.

“Là cô ta à?” Diệp Xung Cẩn cứ mặc cô xoay người trong lòng mình, chọn một tư thế thoải mái, ý cười trên khóe môi càng đậm hơn,  ánh mắt nham hiểm hung ác càng rõ ràng. Cận vệ của hắn thấy hành vi to gan của Bách Hợp thì sau lưng toát mồ hôi lạnh, Thu Cúc càng không kiềm chế được run rẩy.

Bách Hợp lập tức gật đầu. Tuy cô đoán được với tính cách của Diệp Xung Cẩn thì Thu Cúc sẽ không có kết cục tốt đẹp gì, nhưng nếu Thu Cúc đã lựa chọn con đường này thì cũng nên nghĩ đến kết quả này. Huống hồ Thu Cúc có làm sao thì cũng là vì chuộc tội cho nguyên chủ mà thôi, vậy nên Bách Hợp không hề mềm lòng. Diệp Xung Cẩn cười mà như không cười nhìn cô một cái, ánh mắt lộ ra vài phần kinh ngạc:

“Một đứa bé có thể khiến em trở nên độc ác, không biết anh nên vui vẻ hay buồn bã đây.” Giọng nói của anh ta âm u, chỉ là một câu than thở đơn giản cũng làm người ta rét run. Bách Hợp nghĩ kỹ ý tứ của anh ta, có ý là vì mất con nên cô biết thù hận, anh ta cảm thấy buồn vì chuyện đó sao? Buồn cái gì đây? Vì mất con hay vì cô học được cách kiên cường, không giống trước kia.

Cả người  Bách Hợp lạnh run, cô đoán có lẽ là do tình cảm của nguyên chủ quấy phá. Như người đàn ông trong không gian kia nói chỉ cần tinh thần lực của mình còn yếu sẽ bị nguyên chủ ảnh hưởng cảm xúc, tựa như Phan Kim Liên ghét Võ Đại Lang vậy. Rõ ràng Diệp Xung Cẩn tốt hay xấu cũng không liên quan đến cô, nhưng cô vẫn vì lời nói của anh mà có chút đau lòng.

“Dẫn xuống đi, chơi đùa với cô ta cho tốt.” Diệp Xung Cẩn thấy sắc mặt Bách Hợp trắng bệch trong nháy mắt, anh  cau mày lại, cận vệ đáp một tiếng rồi kéo Thu Cúc đã bị dọa đến mềm nhũn người ra ngoài.

Sau khi giường được thu dọn sạch sẽ, đầu giường còn có mùi hương thơm ngát trên thân thể Đường Bách Hợp, Diệp Xung Cẩn ôm Bách Hợp liền thuận thế đè lên người cô, đôi môi nhẹ nhàng di chuyển trên trán cô. Anh cảm nhận được cơ thể mềm mại hơi cứng lại, anh cười nhẹ hai tiếng, nghe hơi thở nặng nề của cô, nghĩ tới việc cô mới mất con, liền nhanh chóng nằm xuống, ôm cô vào lòng:

“Tiểu Hợp, là do anh không tốt, không bảo vệ được em.” Người đàn ông không ai bì nổi này, ngay cả trước mặt đại soái Diệp Khai Lương cũng không chịu cúi đầu nhận sai, bây giờ lại xin lỗi cô sao? Bách Hợp nghĩ tới tính cách Diệp Xung Cẩn được mô tả trong câu chuyện, không kiềm chế được hít một hơi lạnh, ý cười bên môi Diệp Xung Cẩn càng đậm hơn: “Anh không đau lòng vì chuyện mất con đâu, càng không trách em, anh chỉ sợ em sẽ khó chịu. Thật lòng mà nói anh hy vọng em có thể kiên cường hơn, nhưng lại sợ em kiên cường rồi thì ngay cả anh cũng bị em đẩy ra khỏi cửa. Em nói xem, anh nên làm thế nào mới tốt?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.