Bia Đỡ Đạn Phản Công

Chương 91: Cô gái làm dự bị (2)



Lần này mọi chuyện giống như một tín hiệu vậy. Vào năm nguyên chủ bảy tuổi kia, cơ thể Lục Chấn Đào lại lần nữa tái phát nghiêm trọng. Lần này bệnh tình của cậu lại càng gấp gáp hơn, bác sĩ chẩn đoán là bệnh máu cấp tính. Vì vậy Lục Bách Hợp lại phải một lần nữa rút tủy xương. Lần này không giống với lúc Bách Hợp ba tuổi vẫn không có trí nhớ, giữa lúc nàng khóc lóc cầu khẩn, cố nén lại nỗi đau đớn kinh khủng, lại một lần nữa bị rút tủy xương. Từ đó về sau, Lục Chấn Đào tuổi càng lớn thì thân thể lại càng kém.

Vốn dĩ bác sĩ chắc chắn cậu không thể sống qua 10 tuổi nhưng có thể sống tới lúc hai mươi tuổi như bây giờ có thể tưởng tượng được vợ chồng Nhà họ Lục đã bỏ ra nhiều công sức thế nào.

Nhưng cho dù có chăm sóc cậu cẩn thận thì cuối cùng Lục Chấn Đào vẫn phát triển đến tình huống bị nhiễm độc đường tiết liệu, cần phải thay thận. Không có ai có thận tương thích với cậu hơn Lục Bách Hợp nên Lục Bách Hợp chỉ có thể một lần nữa mất đi một bên thận. Lúc những đứa trẻ khác nhà người ta đang thì thanh xuân tuổi trẻ, dốt nát vô tri, ở bên người cha mẹ nũng nịu, làm ẩu thì Lục Bách Hợp lại bị ép buộc vì anh trai mình mà thực hiện một ca phẫu thuật hiến tạng. Cô bắt đầu càng ngày càng không vui, càng ngày càng không sung sướng.

Người khác cảm thấy cha mẹ yêu thương cô nhưng thật ra người mà họ yêu thương là người con trai đầu tiên sinh ra từ tình yêu của họ chứ không phải cô, một đứa trẻ vì cứu mạng anh trai mới được sinh ra trên cuộc đời này. Cô không được coi là một con người mà chẳng qua chỉ là công cụ mà cha mẹ cô dùng để cứu con trai họ thôi. Lúc thiếu nữ mười hai, mười ba tuổi đang vào thời kỳ phản kháng, lần đầu tiên trong đời cô muốn không ngoan ngoãn một lần, muốn để cho cha mẹ cũng mắng mỏ cô mà không phải tất cả chỉ là để cho cô quyên ra thân thể của mình thôi. Vì vậy, lần đầu tiên cô cãi lời cha mẹ, lần đầu tiên mua quà vặt rác rưởi để ăn.

Khi cô cãi lại cha mẹ, vợ chồng Nhà họ Lục cũng không thèm để ý, duy chỉ có khi cô muốn ăn quà vặt rác rưởi thì hai vợ chồng chưa bao giờ nặng lời đối với cô lại biến sắc, trở nên tàn bạo khác thường. Bọn họ sẽ không đánh cô, không làm tổn hại đến thân thể của đứa con gái mà vì cứu anh trai mới ra đời. Bọn họ chỉ biết trói tay chân của cô, chận lại miệng của cô để phòng ngừa cô tự làm tổn thương mình, tổn thương tới thân thể này. Bọn họ khóa cô lại trong phòng, có lúc nhốt một lần là nguyên một ngày.

Có lúc Lục Thiên Hợp sẽ đến thăm cô một chút, sẽ cùng cô trò chuyện. Cứ như vậy cho đến lúc Lục Bách Hợp hai mươi mốt tuổi, sau khi một lần nữa vì Lục Chấn Đào hiến tặng tủy xương, có lẽ là tình trạng của Lục Chấn Đào đã tốt hơn nhiều nên bọn họ thả Lục Bách Hợp ra. Lúc này Lục Bách Hợp đã sinh ra ý nghĩ muốn chết. Cô không còn muốn sống nữa mà chỉ muốn chết đi cho xong.

Lúc mà một người trăm phương ngàn kế muốn chết thì có làm thế nào cũng không ngăn lại được. Có một lần cha Lục phát hiện con gái suýt nữa nuốt xuống bụng khăn lông ông ngăn ở miệng cô khiến cho hô hấp của cô bị ngừng lại liền sợ hết hồn. Đây mới là lý do họ không còn giam Bách Hợp nữa, vì sợ cô tự tử. Mẹ Lục liền trăm cay nghìn đắng thay cô tìm một đối tượng làm bạn trai.

Hàng năm bị giam ở trong nhà, một người mà vừa sinh ra đã là sống vì người khác, người ta chỉ cần cho cô một chút xíu quan tâm cô liền vội vã đâm đầu vào.

Đó là một thiếu niên có nụ cười như ánh mặt trời. Hắn thương hại cô, đồng tình cô, lúc cùng cô nói chuyện liền lộ ra nụ cười ấm áp thật giống như ánh mặt trời vậy. Thời điểm Lục Bách Hợp sinh lòng yêu mến thiếu niên này thì trong lúc vô tình lại thấy được tình cảnh thiếu niên đó cùng Lục Thiên Hợp ở bên nhau. Mặc dù hắn đồng tình cô, cũng từng cùng cô lui tới nhưng chỉ vì tính cách nhu nhược cùng với dung mạo xinh đẹp của cô mà thôi. Lục Bách Hợp được thừa hưởng các ưu điểm bên ngoài của vợ chồng Nhà họ Lục nên dáng dấp cô hết sức nhỏ nhắn, xinh đẹp, đẹp đến mức dường như không phải người thường vậy. Có thể bởi vì làn da cô tái nhợt, hàng năm không thấy ánh nắng mặt trời lại nhu nhược, dù cho có gương mặt xinh đẹp hơn nữa thì qua thời gian dài cũng tẻ nhạt vô vị.

Quan trọng hơn là cô chưa bao giờ được đi học, đọc qua sách vở. Cô giống như là một quyển sách toàn giấy trắng, chưa từng có ai tô vẽ bất kỳ sắc thái nào trên đó. Thiếu niên ngây thơ không hiểu được việc có thể tùy ý tô vẽ lên trang giấy trắng là chuyện hạnh phúc như thế nào. Hắn chỉ cảm thấy Lục Bách Hợp quá mức vô vị. Một khi đã mất đi phần hứng thú kia, hắn liền quay ra lui tới với Lục Thiên Hợp.

Mà cha mẹ luôn được cho là yêu thương cô thì đối với sự mất mát của Bách Hợp lại âm thầm cao hứng. Bọn họ rót vào đầu cô suy nghĩ việc cả đời dựa vào đàn ông là không thể nào, đến thời điểm nào đó chỉ có thể dựa vào người nhà. Cái người gọi là anh trai kia, Lục Chấn Đào lại lấy lý do không muốn thấy cô chịu đau khổ, bỏ thuốc vào trong nước, cuối cùng kết thúc sự đau khổ của Lục Bách Hợp.

Chết vì độc dược không chỉ đau khổ vô cùng mà hơn nữa thi thể sau khi chết cũng cực kỳ kinh khủng. Lục Bách Hợp vì Lục Chấn Đào đã bỏ ra nhiều như vậy, cuối cùng ngay cả thận cũng hiến một quả cho hắn, cuối cùng lại rơi vào kết quả như vậy, cô thật vô cùng không cam lòng.

Sau khi Bách Hợp tiếp thu hoàn toàn tư liệu trong đầu, kết thúc cơn đau đầu thì thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng cô cũng rất xem thường Lục Chấn Đào, nói hoa mỹ là vì giải trừ đau khổ của em gái, không để cho cô phải vì mình cái kho sống giữ gìn nội tạng hiến tặng nữa. Nếu như vậy tại sao hắn không chết đi? Sau khi hắn chết thì sự đau khổ của Lục Bách Hợp sẽ được giải trừ, dựa vào cái gì mà muốn người khác đi chết? Bởi vì từ nhỏ đến lớn vợ chồng Nhà họ Lục dành sự quan tâm cho Bách Hợp cũng là vì Lục Chấn Đào vì vậy thỉnh thoảng hắn an ủi Lục Bách Hợp vài câu cô đã cảm thấy hết sức quan trọng. Cũng chính vì vậy, khi hắn bưng nước tới Lục Bách Hợp không chút do dự liền uống, cuối cùng độc phát bỏ mạng.

May mà lúc này đi vào vở kịch là thời điểm lúc Lục Bách Hợp rút tủy xương lần thứ hai, còn chưa tới lúc hiến thận ở phía sau câu chuyện. Nhưng cũng chỉ là như vậy mà thôi, lúc Bách Hợp vừa tỉnh lại cũng là lúc cảm nhận được cơn đau đớn kịch liệt, như cũ không nhịn được ngược lại hít vào một hơi khí lạnh. Thân thể này hết sức khỏe mạnh nhưng có thể do hai lần rút tủy xương rốt cuộc vẫn khiến thân thể bị ảnh hưởng, nhất là bản thân cô tuổi còn nhỏ, trong tình huống còn chưa trổ mã xong mà nói, sự tổn thương tới thân thể là rất lớn.

Lần này cô muốn bỏ nhà ra đi nhưng đúng lúc Lục Chấn Đào phát bệnh, lại lần nữa nằm viện cần phẫu thuật nên cô bị vợ chồng Nhà họ Lục bắt trở lại. Trên phương diện pháp luật, Bách Hợp hoàn toàn không có ai cho cô tự nói ý kiến của mình, cha mẹ cô chính là người giám hộ của cô. Trong mắt của rất nhiều hàng xóm, cô là một đứa con nít phản ngịch, cổ quái lại không nghe lời. Vợ chồng Nhà họ Lục bởi vì cô liên quan đến chuyện tính mạng của con trai nên chăm sóc cô rất cẩn thận, mua cho cô rất nhiều đồ ăn, thuốc bổ. Người ngoài không rõ tình hình thì coi đây là bằng chứng cho việc cha mẹ cô thương yêu cô vì vậy không ít người ngấm ngầm cho là Lục Bách Hợp không biết điều, lúc dạy dỗ con nhà mình cũng luôn thích lấy Lục Bách Hợp ra để so sánh. Rất nhiều người đều gọi cô là đứa trẻ bất hiếu, từ đứa trẻ ba tuổi đến người già đều nói. Một đứa trẻ mới bảy tuổi mà trên người đã dán đầy nhãn hiệu.

Bách Hợp hít sâu một hơi, các cơ quan trong cơ thể hoạt động không kém nhưng việc hai lần rút tủy xương đã ảnh hưởng đến việc trổ mã của thân thể nguyên chủ. Khi Bách Hợp mở mắt ra liền nhìn thấy một bên mặt đầy lãnh đạm của mẹ Lục, ánh mắt của bà bây giờ đang rơi vào giường bệnh bên cạnh. Trên giường bệnh đó là anh trai của thân thể này, Lục Chấn Đào. Hắn mới làm xong giải phẫu, sắc mặt nhìn trắng bệch lại gần như xanh. Trong trí nhớ thì lúc này Lục Thiên Hợp đã mười một tuổi, đang đi học.

Mà đây cũng là điều mà nguyên chủ rất hâm mộ chị gái của mình. Cô đã bảy tuổi, thật giống như là cô có thể vì anh trai không ngừng hiến tặng nhưng cha mẹ cô đã quên mất là cô cũng cần đi học. Nhìn những đứa trẻ được đi học, trong lòng cô chỉ biết hết sức hâm mộ mà thôi. Khi Bách Hợp mở mắt ra, cha Lục liếc mắt nhìn cô, ngay cả quay đầu cũng không thèm. Mẹ Lục lại quay đầu lại, sắc mặt hết sức khó coi. “Tỉnh là được rồi. Bác sĩ nói thân thể mày bị ảnh hưởng một chút, anh cả mày bệnh tình cũng không biết lúc nào sẽ phát tác, trước khi tiến hành lần phẫu thuật tới, mày tốt nhất giữ gìn thân thể cho tốt.”

Bà lạnh như băng nói xong lời này thì trong lòng nguyên chủ sinh ra một nỗi đau đớn. Bị chính cha mẹ mình đối xử như vậy, thật ra thì trong lòng cô vẫn có khát vọng có thể nhận được một chút quan tâm của cha mẹ mình. Bách Hợp cau mày. Lúc này tuổi cô vẫn còn nhỏ, còn cách lúc mười ba tuổi quyên thận vẫn còn mấy năm. Cô sẽ tranh thủ thời gian này chăm sóc thật tốt thân thể, cũng luyện tập võ công, ít nhất đến khi mười ba tuổi cũng không bị vợ chồng Nhà họ Lục định đoạt nữa.

Khi nghĩ tới đây, Bách Hợp khẽ lên tiếng: “Con biết rồi.”

Gần đây Lục Bách Hợp không hề ngoan ngoãn, thường xuyên gây ra một ít chuyện. Vợ chồng nhà họ Lục vì bệnh tình của con trai đã rối hết đầu óc, căn bản không có tâm lực dư thừa đi quản hai cô con gái. Lục Thiên Hợp ở trong nhà này cũng tựa như linh hồn. Cô ăn cơm hay không ăn cơm, có bệnh hay không có bệnh, trừ việc cha Lục mẹ Lục sẽ còn cho tiền học phí thì cô từ nhỏ đã bắt đầu ăn cái gì thì tự mình làm cái đấy. Mặc dù Lục Bách Hợp ăn cái gì sẽ có vợ chồng nhà họ Lục nhìn chằm chằm nhưng bọn họ tất cả là vì con trai nên tình huống của hai chị em cũng không khác biệt lắm. Lục Bách Hợp lần này làm loạn lên, không ngoan ngoãn khiến cho trong lòng vợ chồng nhà họ Lục hết sức khó chịu.

Trong suy nghĩ của bọn họ, sinh ra nhiều đứa trẻ đều an tĩnh, ngoan ngoãn, dẫu sao nếu không phải vì anh trai thì nó đã không có cơ hội đi tới thế giới này, vợ chồng mình đã cho nó sinh mạng thì nó cũng nên vì anh trai mà cố gắng một chút.

Gần đây mẹ Lục bị Lục Bách Hợp làm phiền đã có chút chán ghét vào lúc này lại thấy con gái gần đây không nghe lời giờ hiếm có lại biết điều. Mẹ Lục có chút bất ngờ nhìn cô một cái, thấy sắc mặt cô ảm đạm, nghĩ đến bác sĩ nói nếu như cô không chăm sóc tốt cho thân thể thì về sau, khi lần kế tiếp Lục Chấn Đào tái phát bệnh tình thì lúc rút tủy xương sẽ bị ảnh hưởng. Trong lòng mẹ Lục động một cái, bận bịu lấy thuốc ra, một bên rót nước đưa cho con gái:

“Mẹ và cha của con thật ra thì cũng yêu con nhưng bệnh tình của anh con rất nghiêm trọng, con nên giúp anh con một chút.” Sau khi khuyên con gái một câu, khi mẹ Lục cho rằng đứa nhỏ này gần đây giống như đang ở thời kỳ phản nghịch, vốn tưởng rằng mình phải nói thêm vài câu nữa thì nó mới nghe lọt thì Bách Hợp lại nhẹ giọng nói: “Con biết. Con còn muốn được đi học, con đã bảy tuổi rồi.”

Điều Lục Bách Hợp tiếc nuối nhất chính là cả đời này hoàn toàn không có gì thuộc về mình, không có bạn bè, không có cá tính, ngay đến cả việc ăn cái gì cũng chưa từng được làm chủ, đứa bé trai mà cô tự cho là yêu thích sau này cũng bị Lục Thiên Hợp có được, bộ phận trên thân thể không thuộc về cô, xương tủy của cô cũng không thuộc về cô, đến lúc chết cũng không phải do ý định của cô. Lúc này Bách Hợp có thể bắt đầu nhiệm vụ từ lúc nguyên chủ bảy tuổi liền tự nhiên muốn cố gắng làm thật tốt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.