Biển Khóc

Chương 13: Buổi tiệc sinh nhật không hoàn hảo



Về đến nhà, khi đã chắc rằng hắn không có ở nhà em mới an tâm bắt chó con ra khỏi giỏ. Dường như cảm nhận được là mình đang ở trong một ngôi nhà hoàn toàn mới nên nó cứ ve vẩy cái đuôi mãi không ngưng. Em mỉm cười rồi đặt nó xuống.

- Từ nay chị sẽ gọi em là Puppy nhé!

Sau đó, em đổ thức ăn ra một cái khay nhỏ cho nó ăn vì sợ rằng nó sẽ đói. Nhưng mới đổ được một chút thì em nghe có tiếng mở cửa.

“Thôi chết! Thiếu gia về rồi, phải làm sao đây?”

Nhìn xuống con Puppy đang chạy lòng vòng quanh chân em mà không khỏi lo lắng. Em thì đang lo chết khiếp còn nó thì cứ nhởn nhơ như không. Em loay hoay không biết nên giấu nó ở đâu thì mắt em chợt nhìn thấy một cái tủ chạn ở dưới bếp. Không chần chừ, em vội mở tủ ra rồi nhốt nó vào đó nhưng không quên dặn:

- Ở yên trong đó và không được gây ra tiếng động nghe chưa?

Vừa dứt câu thì cũng là lúc hắn bước vào. Hắn thì ngạc nhiên khi nhìn thấy em, còn em thì lại đổ mồ hôi hột khi nhìn thấy hắn. Em đứng dậy, mặt cười như mếu cúi đầu chào hắn. Hắn hỏi:

- Sao cô về sớm vậy? Chẳng phải tôi đã nói là sẽ cho cô nghỉ cả ngày hôm nay sao?

- Dạ… Tại vì đường xá thay đổi nhiều quá, tôi sợ đi một hồi sẽ lạc nên mới về sớm. - Em không thể nói cho hắn biết về chuyện của Puppy được, nếu không hắn sẽ giết em mất.

- Ừhm! - Hắn gật đầu vì câu nói có lý của em nhưng nhìn thấy cái khay thức ăn nhỏ có đựng mấy hạt gì tròn tròn nhỏ nhỏ nên hắn hỏi - Cái đó là gì thế?

“Chết rồi! S ơi là S! Sao mày lại có thể ngốc như thế chứ? Giấu được Puppy rồi nhưng sao mày lại quên cái khay thức ăn của nó kia chứ?”

Em vừa nghĩ vừa tự đánh vào đầu mình mấy cái vì cái tội hậu đậu quên trước quên sau. Hắn thấy em hành động kì lạ nên khều khều vai em:

- Cô sao thế? Tôi hỏi cô cái đó là gì?

- Ơ… Dạ… Nó là… là… - Em vừa nói vừa gãi đầu, cố tìm ra một câu trả lời thích hợp nhưng nghĩ mãi mà vẫn không ra.

- Là cái gì? - Dường như đã mất hết kiên nhẫn nên hắn quát.

- Dạ là hạt đậu. - Bị hắn quát bất ngờ, em trả lời như một cái máy nhưng em đã không hối hận về câu trả lời đó.

- Đậu sao? - Hắn thấy lạ nên hỏi, từ đó đến giờ hắn có thấy loại đậu nào như thế đâu.

- Dạ phải! - Em gật đầu khẳng định.

- Ngon không?

Trời ạ! Hắn biết cách làm khó em quá mà, đó là đồ ăn cho vật chứ có phải cho người đâu mà em biết ngon hay không ngon.

- Tôi không biết! Tôi chưa ăn bao giờ. - Nếu em ăn thì em đã chẳng phải là người bình thường rồi.

- Vậy để tôi thử!

Hắn vừa dứt câu thì thò tay ra bóc ăn thử nhưng cũng may là em cản lại kịp, em hoảng hốt nói:

- Không ăn được đâu ạ!

Hắn nhíu mày khó hiểu, không phải là do em keo kiệt nên không muốn cho hắn ăn đó chứ?

Trong khi hai người cứ ở đó mà trò chuyện qua lại thì con Puppy chịu không nổi khi phải ở trong một cái tủ chạn tối tăm nên nó đã sủa lên hai tiếng “gâu gâu” làm cho em và hắn cả hai đều phải đứng hình.

Khi đã định thần lại, hắn mới nhìn em, còn em thì không biết phải chui vào đâu để trốn nữa.

- Con gì vừa kêu thế?

- Dạ, tôi đâu có nghe thấy gì đâu ạ! Chắc là ngài đã nghe lầm rồi. - Em cố gắng nở nụ cười gượng đáp lời hắn, vờ như không nghe thấy gì.

Em tưởng là hắn dễ bị gạt như thế sao? Em lầm rồi, hắn đâu có ngốc như em.

Hắn nhìn em, nhếch môi một cái rồi ngồi xuống, tay từ từ mở cái tủ chạn vừa phát ra tiếng kêu ấy.

“Gâu gâu”

Hắn vừa hé tủ ra một chút thì con Puppy vụt phóng ra ngoài như tên bắn làm cho hắn một phen hú vía ngồi bệt xuống đất. Con Puppy chạy quanh người hắn như muốn cảm ơn vì đã giải thoát cho nó. Hắn run run bàn tay chỉ vào con Puppy rồi quát:

- Ai cho cô đem cái con yêu tinh này vào nhà tôi hả? Đem bỏ nó ngay cho tôi!

Em nghe hắn nói thế thì vội bế con Puppy lên, cầu xin:

- Thiếu gia! Xin ngài hãy tha cho nó, đừng bắt tôi phải đem bỏ nó mà! Cầu xin ngài!

Nhìn con Puppy trên tay em rồi lại nhìn sang cái thứ mà mình vừa định ăn, hắn run giọng hỏi:

- Vậy cái thứ mà tôi vừa định ăn là gì? Cái thứ mà cô nói là hạt đậu đó thật ra là cái gì?

- Dạ... Là thức ăn của Puppy ạ! - Em thành thật trả lời nhưng không dám nhìn hắn.

- Thức ăn của Puppy? - Hắn hỏi lại rồi sau đó nghĩ tới chuyện mình vừa định ăn thức ăn của chó thì hắn quát lên. - Vậy nếu lúc nãy cô không cản tôi là tôi đã ăn thức ăn của con yêu tinh đó sao? Cô... Cô quá lắm rồi. Cô dám cả gan qua mặt tôi để đem cái thứ dơ bẩn này vào nhà. Bây giờ, một là cô đem bỏ nó. Còn hai, là cô được nhận nuôi nó nhưng với một điều kiện là cô sẽ không được nhận lương nữa. Cô chọn đi, một hay là hai?

- Sao ạ? - Em như không tin vào những gì mình vừa nghe thấy, hắn nói là em sẽ không được nhận lương nữa sao? Nếu như vậy thì ước mơ mở tiệm trà sữa của em sẽ không cánh mà bay sao? Bây giờ em không biết phải làm gì nhưng nhìn con Puppy đang trên tay mình, em lại không nỡ bỏ nó. Còn ước mơ của em, em cũng không thể bỏ được. Tại sao hắn lại đẩy em vào tình thế "tiến thoái lưỡng nan" như vậy chứ?

Trong khi em đứng chết trân ra đó thì hắn đứng dậy, chỉnh trang lại quần áo đang xộc xệch rồi dựa lưng vào tường để chờ đợi câu trả lời của em, trên môi hắn thoáng nét cười. Hắn muốn biết em là một kẻ vì tiền mà bỏ con chó tội nghiệp ấy hay là em vì con chó tội nghiệp ấy mà chịu bỏ cả một số tiền lớn?

- Sao? Cô chọn một hay hai? - Hắn hỏi.

- Dạ hai! - Em trả lời chắc chắn, tiền thì em có thể kiếm lại khi ra khỏi đây nhưng bỏ Puppy thì em không làm được. Bản tính lương thiện trong con người em đã hoàn toàn đánh bại em.

Đúng như hắn nghĩ, em đã chọn hai. Nếu như bây giờ em mà chọn một thì ngày đó khi hắn bảo em giết con mèo nhỏ để lấy lại sự tự do cho bản thân thì em đã không do dự mà làm ngay. Em đã không cần sự tự do của bản thân thì liệu tiền em có cần không?

Hắn im lặng khá lâu rồi mới lên tiếng:

- Thôi được, nhưng nếu để tôi nhìn thấy nó làm bẩn nhà thì tôi sẽ đuổi nó và cả cô nữa ra khỏi nhà đó, nghe rõ chưa?

- Dạ rõ rồi ạ! Cảm ơn ngài nhiều lắm! - Em cười tít mắt.

Hắn không nói gì thêm, chỉ liếc nhìn con Puppy một cách đầy chán ghét rồi bỏ đi.

Hắn không thích nó đúng hơn là ghét mới phải. Nếu như em không chấp nhận điều kiện của hắn thì hắn đã tống cổ nó ra ngoài hoặc là ném thẳng ra ban công rồi cũng nên. “Yêu tinh” là tên gọi mà hắn dành cho những con vật mà hắn ghét, chẳng hạn như Puppy. Nó là một con yêu tinh đáng ghét và đáng chết.

“Được rồi! Mày thử làm cho tao tức giận xem, tao sẽ tống cổ mày ra đường ngay. Đồ yêu tinh!”

Ngồi trên ghế sofa, hắn vừa cười vừa nghĩ thầm khi thấy nó đang ăn dưới bếp. Nhìn nó rồi lại nhìn em đang mỉm cười vuốt ve bộ lông trắng mềm mượt của nó. Nếu là lúc trước khi nhìn thấy em cười thì hẳn là hắn sẽ rất ghét nhưng giờ đây, hắn lại cảm thấy ấm áp bởi nụ cười tỏa nắng như ánh mặt trời của em. Hắn đã từng nói sẽ làm cho nụ cười của em biến mất mãi mãi và thay vào đó là những giọt nước mắt không bao giờ có thể ngừng được nhưng bây giờ hắn lại không thể tiếp tục làm điều đó. Trước kia, em khóc là điều làm cho hắn vui nhưng bây giờ chỉ cần một cái nhíu mày của em thôi cũng đủ khiến hắn lo lắng. Hắn tự hỏi tại sao ông trời lại để một người con gái đáng yêu như em lại rơi vào tay một con ác quỷ máu lạnh như hắn? Hay em là thiên sứ do ông trời phái xuống để xoa dịu trái tim vốn không bao giờ biết đến hai chữ “tình yêu” của hắn?

Hai câu hỏi đó lập tức bị xóa khỏi bộ não khi hắn nhớ lại quy định trong Lders. Hắn không được phép để cho mình yêu em vì em không xứng đáng, thân phận nghèo hèn của em làm sao xứng với một người giàu có như hắn?

“Zin à! Mày không thể vì một đứa con gái nghèo hèn mà để mất đi tương lai của mày được. Mày cũng không nên vì một hành động nhỏ nhặt nào của cô ta làm cho mày phải lay động. Cô ta không xứng với mày đâu! Chỉ có Jane mới xứng với ngôi vị phu nhân đó thôi!”



Tối hôm đó, em và Puppy ở mãi trong phòng không ra ngoài lấy một bước. Vì ngày mai là sinh nhật hắn, thời gian gấp rút như thế em sợ mình sẽ làm không kịp. Nói thật là em rất thích ngôi sao nhưng em lại không biết xếp, mặc dù ý định của em chỉ tặng cho hắn một ngôi sao thôi nhưng nhìn cái tờ giấy hướng dẫn là em muốn chóng cả mặt. Nhưng mà không sao, chỉ cần em quyết tâm là sẽ làm được thôi.

Vừa xếp em vừa liếc nhìn Puppy, dường như nó biết em đang làm việc quan trọng nên nó nằm im dưới đất mà không phá phách hay làm phiền em. Nó cũng không hay đi bậy ra nhà, mỗi lần cần đi tiêu thì nó tự động chạy vào nhà vệ sinh. Em biết thế nên cửa toa lét lúc nào em cũng mở.

Ngôi sao đầu tiên em xếp cũng có ra hình dạng một chút nhưng xấu không thể tả, nhăn nhúm và hơi bèo nhèo. Dù vậy nhưng em vẫn không nản lòng, bỏ ngôi sao xấu xí ấy qua một bên, em tiếp tục làm tiếp những ngôi sao còn lại.



Hôm nay là sinh nhật lần thứ hai mươi của hắn. Buổi tiệc sinh nhật được diễn ra ở khuôn viên rộng dưới tòa nhà, xung quanh cái hồ bơi rộng lớn. Vì đây là một ngày rất quan trọng nên ông Henry đã cho người chuẩn bị từ sớm, ông không muốn buổi tiệc của hắn có xảy ra sơ suất nào. Ông muốn tổ chức một buổi buffet trong ngày sinh nhật của hắn để mọi người được tự do lựa chọn những món mà mình thích, và điều quan trọng hơn hết là ông muốn chào đón một thành viên mới gia nhập vào Lders.

Sáu giờ tối

Khi tất cả mọi thứ đã sẵn sàng và hầu hết mọi người đã có mặt đông đủ, dĩ nhiên là không thể thiếu hắn - chủ nhân thực sự của buổi tiệc ngày hôm nay thì ông Henry mới chính thức vào tiệc. Ông đứng giữa buổi tiệc, cầm micro lên rồi dõng dạc nói to:

- Tôi rất vui vì mọi người đã có mặt đông đủ trong buổi tiệc sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết mọi người đều bận công việc riêng của mình nhưng mọi người không ngại gác chúng qua một bên và dành thời gian quý báu để ở đây chung vui cùng chúng tôi. Tôi thực sự rất biết ơn mọi người.

Sau lời nói đó là một tràng pháo tay thật to của những người có mặt ở đây, ai nấy cũng đều hướng mắt về phía ông, miệng cười tươi như hoa. Ông cũng cười đáp lại rồi quay sang hắn đang đứng kế bên, ông nói:

- Hôm nay là sinh nhật con, ta chúc con sẽ luôn vui vẻ và hạnh phúc.

Lại thêm một tràng pháo tay nữa vang lên, còn hắn đáp lại lời chúc của ông chỉ là một nụ cười nửa miệng. Làm sao hắn có thể vui được khi ngày sinh nhật hắn chính là ngày mẹ hắn mất. Năm nào sinh nhật hắn ông cũng chỉ nói mỗi câu đó. Ông càng chúc hắn luôn vui vẻ và hạnh phúc thì trong lòng hắn lại cảm thấy đau nhói. Là do ông không biết thật hay giả vờ không biết hôm nay là ngày vợ ông mất? Nhưng cũng phải thôi, vợ ông là do ông giết nên không việc gì ông phải nhớ đến bà cả.

Mặc dù buổi tiệc này là của hắn nhưng hắn không phát biểu một lời nào cả, vì thực sự mà nói hắn cũng không muốn buổi tiệc này diễn ra, chỉ mong sao cho nó mau chóng kết thúc để về nhà ngay lập tức.

Ông Henry thấy thái độ thiếu tôn trọng của hắn đối với mình mặc dù muốn giận nhưng lại không thể. Vì ông biết âu cũng là lỗi của ông, ông lấy quyền gì mà giận hắn?

Không khí bỗng trở nên căng thẳng khi hai người cứ đứng nhìn nhau như kẻ thù. Biết hắn sẽ không chịu khuất phục nên ông đành phải nhượng bộ và chuyển sang chủ đề khác.

Vẫn cái micro trên tay, ông nói:

- Hôm nay, ngoài sinh nhật của Zin ra, tôi còn một tin vui muốn thông báo với mọi người.

Ông dừng lại, quan sát hái độ của mọi người, thấy ai cũng nóng lòng muốn biết tin mà ông sắp thông báo. Không để mọi người chờ lâu, ông tiếp:

- Tôi muốn giới thiệu với mọi người một thành viên mới của tổ chức, Andr!

Cái tên Andr được ông nói ra với âm vực đủ lớn để người con trai ấy từ phía sau vườn bước ra. Ai nấy cũng đều ngạc nhiên về thông tin này, kể cả hắn. Người con trai ấy bước đến bên tay phải của ông, cúi đầu chào mọi người một cách lịch sự kèm theo nụ cười tỏa nắng thiêu cháy tất cả trái tim của các cô gái đang có mặt tại đây. Trong bộ comple màu trắng sang trọng cùng với khuôn mặt điển trai và một thân hình chuẩn. Anh quả thật không thua kém gì hắn.

Ông Henry đưa micro cho anh, anh cầm lấy và bắt đầu giới thiệu về mình:

- Xin chào mọi người! Tên của tôi là Andr, năm nay tôi hai mươi mốt tuổi, là một thành viên mới trong tổ chức. Có gì không phải mong mọi người chỉ bảo thêm.

Sau lời phát biểu đó là một cái nháy mắt tinh nghịch của anh. Anh không những đẹp trai mà giọng nói còn rất ấm áp nữa. Thật đúng là mẫu người lý tưởng trong lòng các cô gái.

Sau khi nhận được tràng pháo tay và hò hét của mọi người bên dưới, anh trả cái micro lại cho ông Henry rồi bắt tay ông một cái nhưng cũng không quên chào hắn. Nhận được cái chào đầy thân thiện của anh, hắn cũng vui vẻ đáp lại. Ông Henry thấy hai người có vẻ hợp nhau nên ông cũng cảm thấy vui. Ông gặp Andr trong một lần tình cờ khi anh đang làm một việc mà tổ chức ông đang làm, đó là cướp. Lúc đó nhìn thấy anh giật túi xách của một người đi đường và cách anh chạy nhanh với tốc độ kinh khủng mà không một ai có thể đuổi kịp, ông đã thầm khen anh là một người có tài. Và thế là ông đã tìm gặp anh và ngỏ ý muốn mời anh gia nhập vào tổ chức và kết quả là anh không hề do dự mà đã đồng ý ngay.

- Từ nay Andr sẽ đảm nhiệm chức vụ giám sát công việc của tổ chức, tức là ở bậc ba. Có ai có ý kiến gì không? - Chờ hồi lâu thấy không ai có phải ứng gì nên ông vui vẻ nói tiếp - Nếu không ai có ý kiến gì thì bây giờ mọi người có thể nhập tiệc.

Buổi tiệc được bắt đầu với một không gian vui vẻ, tràn ngập tiếng cười. Mọi người ai cũng đều đến chúc mừng hắn nhưng hắn chỉ cười trừ rồi lảng đi. Sinh nhật thì có gì là quan trọng chứ? Nó chỉ là một sự kiện đánh dấu sự ra đời của một người mà thôi. Và sự ra đời của hắn, trong tình yêu thương của cha mẹ giờ đây đã không còn. Mà nếu đã không còn thì tổ chức sinh nhật làm gì nữa? Thế chẳng phải là càng gợi lên nỗi buồn trong lòng hắn sao?

Buổi tiệc sinh nhật hôm nay là một buổi tiệc không hoàn hảo. Đối với hắn là thế!

Ai nấy cũng cầm trên tay một ly rượu với thứ chất lỏng màu đỏ bên trong. Jane trong một chiếc váy dạ hội lộng lẫy màu đỏ nổi bật giữa đám đông, cô bước đến bên hắn, đưa cho hắn hộp quà màu trắng kèm theo một cái hôn vào má. Cô cười nói:

- Chúc anh sinh nhật vui vẻ.

Mặc dù không thích lời chúc này nhưng vì phép lịch sự hắn cũng hôn vào má cô một cái rồi nói:

- Cảm ơn em!

Jane tỏ ra thích khi thấy hắn hành động như vậy, cô khoát tay và tựa vào người hắn một cách thân mật và tình tứ như thể hai người đang yêu nhau mặc dù hắn không hề có cảm giác với cô.

- Chào tiểu thư! Chắc hẳn cô là vợ tương lai của thiếu gia mà ông Henry đã nói đến, nhìn cô thực sự rất xinh đẹp. Hai người nhìn rất xứng đôi.

Andr cầm ly rượu bước đến chỗ hắn và Jane, miệng cười tươi để lộ ra chiếc răng khểnh trông đáng yêu hết sức.

Được khen, Jane càng cười tươi hơn nữa, cô không phủ nhận lời Andr nói cô chính là vợ tương lai của hắn, cô gật đầu:

- Phải! Cảm ơn anh vì lời khen, rất vui được biết anh.

Đứng trò chuyện một lúc, Andr xin phép ra chào hỏi và làm quen với mọi người để lại không gian riêng cho hai người. Khi Andr đi rồi, Jane mới quay qua nói với hắn:

- Anh ấy thực sự rất đẹp trai và cũng rất lịch sự, phải không Zin?

Zin không nói gì hay nói đúng hơn là không quan tâm đến những gì mà Jane nói, thứ mà hắn quan tâm là em. Hắn đặt hộp quà lên bàn rồi đảo mắt tìm em. Hôm nay em đóng vai trò là một người phục vụ mang đồ ăn lên cho khách. Những người làm bếp ai cũng tất bật làm các món ngon cho khách thưởng thức. Em là người bưng món ăn ra, phải chạy đi chạy lại khiến em muốn rã cả chân. Hôm nay là sinh nhật hắn nhưng em lại không được tham dự vì em chỉ mà một kẻ hầu người hạ có thân phận thấp hèn nên em không đủ tư cách để tham gia. Nhưng trong dòng người đông đúc ở đây, em có thể dễ dàng nhìn thấy hắn vì hắn là người đặc biệt nhất đối với em.

Hôm nay hắn thật bảnh bao, với khuôn mặt điển trai không chút tì vết cộng thêm bộ vest đen lịch lãm và mái tóc được chải gọn gàng như mọi khi, hắn có thể thu hút hết những ánh nhìn ngưỡng mộ và thèm muốn của tất cả những cô gái có mặt trong buổi tối hôm nay, trong đó có cả em.

Hắn nhìn em, tim em nhất thời đập nhanh mấy nhịp. Để tránh đi ánh nhìn của hắn, em vội quay vào trong để bưng các món ăn khác ra.

Liz từ xa bước đến chỗ hắn, Jane thì đã rời hắn đi từ lúc nào. Thế cũng tốt, hắn không muốn cô lúc nào cũng bám dính theo hắn như sam vậy.

Liz cười cười rồi vỗ vào vai hắn, cậu không chúc những câu như ông Henry và Jane đã chúc vì cậu biết hắn sẽ không vui khi nghe những lời đó. Cậu nói:

- Mừng sinh nhật hai mươi tuổi của cậu, bước qua một tuổi mới cậu hãy quên hết những chuyện buồn của quá khứ và nên hướng mình về tương lai thì hơn.

Nghe những lời nói đó của Liz, hắn mới cảm thấy có một người bạn như cậu thật tốt vì cậu còn hiểu hắn hơn cả cha hắn. Hắn mỉm cười rồi cám ơn Liz - cậu bạn thân tốt bụng.

Em từ trong bếp bưng ra một món ăn mới rồi đặt lên bàn, mắt em và hắn lại vô tình chạm nhau. Em cười nhẹ rồi vội bước vào trong nhưng vừa đi ngang qua chỗ Jane đang đứng cùng với những người bạn thì đột nhiên…

Ùm!

Em bị một cú ngáng chân làm cho ngã nhào xuống hồ bơi. Jane vẫn đứng đó, khóe môi nhếch lên tạo thành một đường cong nửa miệng, là cô ta đã nhân lúc em không để ý nên đã đưa chân ra làm em bị ngã. Nhưng em lại ngây thơ nghĩ rằng cho mình sẩy chân nên mới té. Mọi người ai cũng mở to mắt ra nhìn em trong khi em cứ ngoi lên rồi hụp xuống chờ người tới cứu. Nhưng không một ai dám hy sinh bản thân mình để cứu vớt một kẻ nghèo hèn như em. Vì đây là một thế giới màu đen nên không có chỗ cho những thiên thần tồn tại.

Em đưa ánh nhìn cầu cứu về phía hắn, mong rằng hắn sẽ cứu em.

Zin nhíu mày, hắn vội đặt ly rượu lên bàn, cởi chiếc áo vest ra và…

Ùm!

Lại một tiếng “ùm” nữa vang lên, một bóng người cao ráo đã nhảy xuống…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.