Biển Khóc

Chương 21: Sự trở lại của Biển



Không gn dường như rơi vào trạng thái tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió thổi ngoài ban công là vọng vào.

Anh yêu em! Ba tiếng mà hắn vừa nói ra nghe sao mơ hồ và xa lạ quá. Bởi vì nó mơ hồ và xa lạ nên em mới không dám tin nó là sự thật và đang dành cho em. Em có nghe lầm không khi hắn kề môi vào tai em nói rõ ràng và mạch lạc như thế?

Khoảnh khắc khi hắn gọi tên em và nói ra ba tiếng đầy tình cảm đó, tim em chợt hẫng đi một nhịp. Cũng đã hơn tám năm rồi em mới được nghe thấy cái tên đó, cái tên mà đã từ lâu, em rất muốn nghe lại. Và nay, em đã được toại nguyện, em được nghe thấy tên Sea từ chính miệng người còn trai mà em yêu nhất.

Hắn có biết cảm giác của em sau khi nghe hắn nói lời yêu là như thế nào không? Không phải một nỗi buồn kéo dài từ tám năm về trước cũng không phải niềm vui nhất thời trong mấy ngày qua, mà chính là hạnh phúc. Hạnh phúc của em đơn giản lắm, chỉ cần một cái ôm từ phía sau của hắn như lúc này cũng đủ khiến em hạnh phúc lắm rồi. Cái em cần đơn giản chỉ có thế, không cần xa hoa cũng không cần cầu kỳ.

Em bật khóc, hai hàng nước mắt cứ đua nhau rơi xuống, đôi vai em khẽ run lên theo những tiếng nấc nghẹn ngào. Hắn cảm thấy sự bất thường nơi em nên vội xoay người em lại, nước mắt không biết từ lúc nào đã làm ướt đẫm đi khuôn mặt xinh xắn của em. Hắn hốt hoảng, cứ ngỡ là mình đã làm cho em sợ và thấy khó xử nên hắn vội lau nước mắt và dỗ dành em:

- Em đừng khóc! Là anh không tốt, anh đã làm em thấy khó xử. Nếu em không muốn nghe thì từ nay về sau anh sẽ không nói nữa.

Khi nói ra những điều đó, trái tim hắn như thắt lại, thực sự rất buồn. Đôi mắt hắn khẽ chùng xuống, nỗi buồn cũng hiện rõ trên gương mặt điển trai. Thì ra tình yêu của hắn đối với em lại khiến em sợ đến vậy. Dường như trong tim em, hắn chưa hề tồn tại. Đúng như Liz nói, không ai lại có tình cảm với một người luôn hành hạ mình. Hoặc cũng có thể đây chính là sự trừng phạt mà em dành cho hắn, một sự trừng phạt cho mọi tội lỗi mà hắn đã gây ra với em, một sự trừng phạt tuy không đau về thể xác nhưng con tim lại đau đến chết đi sống lại. Việc này không thể trách em, là do hắn, hắn đã làm sai trước. Hắn bị từ chối cũng đáng, không phải là em không có quyền yêu hắn mà là hắn không có tư cách để yêu em.

- Tại sao? - Em ngước gương mặt đẫm lệ của mình lên nhìn hắn, hỏi hắn bằng chất giọng nghèn nghẹn nhưng vẫn thể hiện rõ niềm hạnh phúc của mình. - Tại sao đến bây giờ anh mới nói với em là anh yêu em? Anh có biết, em đã chờ đợi câu nói đó lâu lắm rồi không?

Em như kể tội hắn, vừa nói em vừa dụi đầu vào ngực hắn như một con mèo nhỏ.

Hắn ngây người ra đó, đầu óc hắn thường ngày rất tỉnh táo nay đã bị những câu nói của em nhất thời làm cho lu mờ đi vài phần. Những gì em vừa nói có phải đang ám chỉ một điều, em cũng có tình cảm với hắn không?

- Ý em là sao? - Dù đã nghe rất rõ nhưng hắn vẫn muốn hỏi lại để chắc chắn là mình không nghe lầm hoặc do em nói ẩn ý nên hắn không hiểu.

- Ngốc ạ, em cũng yêu anh! Không phải là mới yêu mà đã yêu anh từ lâu lắm rồi. - Em ngẩng mặt nhìn hắn, nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên môi em.

- Vậy tại sao em lại khóc? - Hắn vẫn chưa tin được.

- Em khóc là vì hạnh phúc quá thôi. - Em lại cười.

Hắn không biết phải nói gì hơn ngoài việc ôm chầm lấy em trong niềm hạnh phúc tột cùng. Em khóc là vì hạnh phúc mà hắn cứ tưởng rằng hắn làm em sợ đến phát khóc. Cứ nghĩ rằng em không yêu hắn nhưng hóa ra lại yêu lâu lắm rồi. Cứ nghĩ rằng trong tim em hắn không có vị trí nào dù là nhỏ nhất nhưng hóa ra trong tim em hắn đã chiếm một ví trí rất quan trọng. Cứ nghĩ rằng tình yêu của mình bị từ chối nhưng hóa ra nó lại được đáp trả một cách nhiệt tình. Hắn đã đúng khi quyết định nói ra tình cảm của mình cho em biết. Nếu như cả đời này hắn và em đều cứ giấu mãi tình cảm dành cho nhau thì liệu tình yêu của họ có xảy ra?

Hắn hôn nhẹ lên đỉnh đầu em thể hiện sự yêu chiều của mình đối với em. Có lẽ tình yêu hắn dành cho em quá lớn nên quy định của tổ chức và những gì Liz nói với hắn, hắn đều không màng đến. Cứ mặc kệ nó rồi chuyện gì đến thì cũng sẽ đến. Điều quan trọng hắn cần làm bây giờ là cố gắng che chở và bảo vệ em, làm cho em được hạnh phúc để bù lại cho những ngày tháng mất mát và đau đớn trong em.

- Từ bây giờ anh sẽ gọi em là Sea. - Hắn thì thầm vào tai em. - Em xứng với cái tên đó hơn bất kì ai.

Em không nói gì, chỉ mỉm cười rồi vòng tay ra sau lưng hắn và ôm hắn thật chặt như thể không cho hắn có cơ hội vụt mất khỏi tay mình. Cuối cùng ngày em mong chờ được đổi lại tên cũng đã đến. Biển ngày nào đã trở lại và cuốn trôi đi hạt cát nhỏ bé k. Sand ơi! Mày hãy đi thật xa và đừng bao giờ tìm về nữa. Em đã đeo trên mình một cái tên vốn không phải của em quá lâu rồi, bây giờ là lúc thích hợp để em gỡ nó xuống và thay vào đó là tên thật của mình, đó là Sea.

Từ nay, cuộc đời em sẽ lại bước sang một trang giấy mới nhưng trên trang giấy đó, sẽ không còn là tên của một mình em mà còn có cả tên của hắn nữa.



Sau một đêm mất ngủ vì cả hai cứ nghĩ về đối phương và về tình cảm mới chớm nở của hai người. Em và hắn không hẹn mà gặp nhau ở trước cửa phòng. Em thấy hắn thì ngượng ngùng quay đi, còn hắn thì rất tự nhiên mà chạy đến ôm eo em, hôn vào má em một cái rồi hỏi nhỏ:

- Đêm qua em ngủ có ngon không?

- Đêm qua em... em không ngủ được. - Em gãi đầu, cười cười đáp lời hắn. Hôm qua hắn khiến em vui như thế em còn tâm trạng đâu mà ngủ nữa.

Hắn không hỏi em lý do tại sao vì hắn cũng giống như em, đều không ngủ được.

- Anh cũng vậy!

Trái ngược lại với hắn không hỏi thì em lại thắc mắc:

- Tại sao vậy?

- Tại vì... anh nhớ em!

Câu trả lời của hắn khiến em không khỏi bật cười. Em cười là vì hắn đã nói một câu làm em rất vui. Nếu như ngày nào hắn cũng làm em vui như thế thì thử hỏi còn nỗi đau nào có thể đánh bại em?

Trái tim em đã được đặt đúng chỗ, nó đã trao cho người mà nó cho là xứng đáng. Mặc dù ngày xưa hắn đã từng đối xử tệ với em nhưng vì hắn em sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm mà hắn đã gây ra cho em từ nhiều năm trước. Em có thể xem nó như một cơn ác mộng kinh hoàng và sau khi thức dậy, em sẽ trở về cuộc sống bình thường. Em sẽ xem như nó chưa từng xảy ra và cái gì qua rồi thì hãy để cho nó qua đi, đừng cố nhắc lại để làm mất đi niềm vui trước mắt.

Em biết sẽ có người bảo em ngu muội, ngốc nghếch chấp nhận tha thứ cho một kẻ đã làm cho mình chịu nhiều tổn thương nhưng em sẽ không trách họ. Vì họ là người ngoài cuộc nên họ không thể hiểu được suy nghĩ của người trong cuộc như em. Nếu như họ chịu đặt mình vào vị trí của em thì họ sẽ hiểu được vì sao em lại chấp nhận tha thứ cho hắn. Tất cả chỉ vì một lý do duy nhất... là tình yêu.

Em biết hắn đã có Jane nhưng em vẫn tham lam nhận lấy tình yêu của hắn. Em thừa nhận rằng mình có thể cao thượng với bất kì thứ cứ thứ gì nhưng trừ tình yêu. Là em ích kỷ muốn tình yêu của mình được hắn đáp lại, là em ích kỷ muốn hắn là của riêng mình, là em ích kỷ muốn ánh mắt của hắn chỉ được nhìn về phía em và vòng tay ấm áp của hắn chỉ được ôm một mình em. Đã có lúc, em tự hứa với mình là vì tương lai, sự nghiệp của hắn nên em không thể nói ra tình cảm của mình cho hắn biết. Nhưng khi hắn ngỏ lời yêu em, em lại không sao kiềm chế được mình, em cứ phó mặc cho trái tim điều khiển lý trí. Em đã cố tình lơ đi quy định của tổ chức và quên đi Jane. Nhưng em xin lỗi, dù em có cao thượng đến đâu thì em cũng chỉ là một cô gái bình thường và vì em là một cô gái bình thường nên trong tình yêu em cũng ích kỷ như bao người khác.

- Hôm nay anh có đi làm không? - Em xoay người lại, chớp mắt hỏi.

- Vậy em có muốn anh đi không? - Hắn hỏi ngược lại nhưng không để em kịp trả lời, hắn nói luôn. - Hôm nay anh sẽ ở nhà với em.

- Không được! - Hắn vừa nói xong em lập tức lên tiếng phản đối, dù cho em có ích kỷ đến đâu nhưng em không thể vì mình mà làm ảnh hưởng đến công việc của hắn được. - Em không muốn anh vì em mà bỏ bên công việc của mình và em càng không muốn mình làm cản trở công việc của anh.

- Anh không bỏ bê công việc của mình và em cũng không làm cản trở công việc của anh mà là do anh tự nguyện. Anh muốn dành thời gn để ở bên cạnh em nhiều hơn, công việc anh có thể tự lo được nên em không cần phải bận tâm. - Hắn xoa đầu em, nói chắc chắn để em an tâm.

- Nhưng...

- Suỵt! - Em vừa định nói gì đó nhưng lại bị hắn đưa tay chặn ngang miệng, ra hiệu cho em không được nói gì hết. - Em mà còn nói nữa là anh...

Hắn nói lấp lửng, vừa nói hắn vừa nhìn xuống đất - nơi con Puppy đang nằm trố mắt nhìn hai người diễn cảnh thân mật. Em hiểu ý nên vội xua tay và ngâm luôn miệng lại. Hắn là thế, cứ mỗi lần em không nghe lời hắn là hắn lại đem Puppy ra dọa em. Hắn thật đáng ghét nhưng sao em lại yêu cái tính đáng ghét đó của hắn cơ chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.