Biển Khóc

Chương 23: Phải chăng là định mệnh?



Suốt dọc đường từ tiệm trà sữa về nhà, em cứ tủm tỉm cười miết. Hắn nhìn em cười mà cũng phải cười theo, hắn không nghĩ là món quà của mình lại có thể khiến em vui như vậy. Có lẽ trước kia em đã khóc quá nhiều nên bây giờ chỉ một việc nhỏ nhặt cũng có thể làm em nở nụ cười. Nhưng càng nhìn em, hắn lại càng thấy mình không xứng đáng với tình cảm của em, người như em đáng lý ra phải xứng với một người tốt như Liz hay Andrea mới đúng. Nhưng biết làm sao được khi mà người em yêu... lại là hắn.

Hắn đã rất vui khi nghe em nói hắn là món quà vô giá mà ông trời đã ban tặng cho em. Nhưng em biết không? Em mới chính là món quà vô giá mà ông trời đã ban tặng cho hắn. Vì nếu không có em, hắn sẽ mãi sống trong cái thế giới màu đen của hắn và hắn sẽ không biết được cuộc đời này vẫn còn rất nhiều điều mới mẻ mà hắn chưa biết. Em là ánh sáng để soi rọi và dẫn dắt cho cuộc đời đen tối của hắn và là trái tim, là hơi thở của hắn vì nếu như không có hai thứ đó thì chắc chắn hắn sẽ không sống nổi.

Sinh nhật hôm nay đúng là rất vui, em sẽ ghi nhớ mãi ngày này. Ngày mà hắn nói cảm ơn em đã sinh ra trên đời này, để hắn được biết thế nào là yêu thương. Câu nói đó đối với em quả thật rất hay và hiện tại em đang mỉm cười vì điều đó.

Cả hai về đến nhà là đã hơn mười một giờ, như thường lệ em chúc hắn ngủ ngon rồi bản thân em cũng đi về phòng và không quên mang theo Puppy. Nhưng khi em đưa tay ra để vặn nắm cửa thì lại không sao mở được.

- Ủa, sao kì vậy? - Em cố ra sức mở nhưng vẫn không được.

- Sao vậy Sea? - Thấy em vẫn loay hoay mãi với cái cửa nên hắn hỏi, đồng thời cũng bước lại gần em.

- Em không mở cửa được. - Em ủ dột nhìn hắn.

- Đâu? Để anh xem.

Em gật đầu rồi nhường chỗ cho hắn qua, hắn cũng ra sức mở thử nhưng cũng như em, đều không được.

- Hình như nó bị khóa trong rồi. - Cố gắng mở thêm vài lần nữa nhưng cuối cùng hắn cũng đành bó tay.

- Khoá trong? - Em tròn mắt. - Nhưng em có bao giờ khóa cửa đâu.

- Thôi! - Hắn phẩy tay. - Hôm nay tạm thời em vào phòng anh ngủ đỡ, có gì ngày mai anh kêu người tới mở cửa phòng cho em.

Hắn nói là làm, em chưa kịp mở lời từ chối thì ngay lập tức nhận được cái trừng mắt của hắn. Vì vốn sợ hắn nên em không dám phản đối mà chỉ lẳng lặng để hắn kéo tay đi.

Cạch!

Cánh cửa bật mở, một gian phòng rộng lớn được bày ra trước mắt. Em thích thú đảo mắt nhìn quanh một vòng, tay em chợt rút khỏi tay hắn và chạy thẳng vào trong. Phòng hắn rất lớn, lớn hơn phòng em rất nhiều, ngay cả chiếc giường cũng vậy, to gấp hai lần chiếc giường của em, lại còn có cả một con gấu bông bự nữa. Em tự hỏi hắn là con trai mà cũng mê mấy thứ đó sao?

Chạy loanh quanh khắp phòng hắn để quan sát mọi thứ, mặc dù hắn là con trai nhưng em phải công nhận là phòng hắn rất gọn gàng và sạch sẽ, tất cả mọi thứ trong này đều được hắn sắp xếp ngăn nắp đâu ra đó. Căn phòng được bày trí khá đơn giản, ngoài những vật dụng cần thiết ra thì còn có cả một cây đàn dương cầm được đặt kế bàn làm việc. Em đã từng nghe hắn đánh đàn và cho đến bây giờ em vẫn chưa quên được giai điệu của bài hát mà em chưa biết tên đó. Dù chỉ nghe có một lần nhưng em biết nó rất hay, từng nốt nhạc được hắn đánh lên nghe rất du dương và sâu lắng. Tuy em không rành về âm nhạc nhưng bài hát đó em lại rất thích, thích vì giai điệu nhẹ nhàng của nó.

Hắn phải bật cười trước vẻ mặt thích thú không chút kiêng nể gì của em. Đứng ngoài cửa một lúc, hắn cũng nhanh chóng bước vào với em nhưng khi hắn vừa định đóng cửa thì thấy Puppy đủng đỉnh từ ngoài chạy vào. Hắn tặc lưỡi rồi đưa chân ra cản nó trước khi nó kịp chạy vào.

- Mày không được vào đâu, hôm nay mày chịu khó ngủ ở ngoài một bữa đi, tao còn rất nhiều chuyện cần "giải quyết" với chủ của mày. - Hắn nhìn nó cười gian rồi nhanh tay đóng cửa lại để em không nhìn thấy.

Hắn không vội làm mất đi niềm vui hiện tại của em, chỉ lặng lẽ đứng quan sát em từ sau lưng. Không phải phòng em tự dưng lại bị khóa trong đâu mà tất cả đều nằm trong kế hoạch của hắn. Trước khi đưa em ra khỏi nhà, hắn đã gọi điện cho Luck và bảo y khoảng tám giờ thì đến khóa cửa phòng em lại. Y không hiểu ý định của hắn nhưng vì đây là lệnh nên y chỉ việc làm theo và không có quyền hỏi.

Hắn bảo Luck làm thế không phải vì có ý định xấu với em, mà vì hắn muốn em nằm cạnh hắn, ở trong vòng tay của hắn để em có thể cảm nhận được tình yêu thương mà hắn dành cho em trong ngày sinh nhật.

Tuy hắn không thể cho em được tình cảm gia đình nhưng hắn sẽ cho em tình yêu của hắn và tất cả những gì mà hắn có.

- Sea! Em xem nè.

Nghe tiếng hắn gọi, em liền quay đầu nhìn lại. Đôi mắt em bình thường đã to nay lại càng to hơn khi em cố căng mắt ra để nhìn vật mà hắn đang cầm trên tay. Là sợi dây chuyền đó, sợi dây chuyền hình ngôi sao mà đã lâu rồi em chưa được nhìn thấy cũng như chạm vào. Em nhớ nó, nhớ nó da diết. Em đã xa nó tận chín năm, một thời gian quá dài để em có thể nhìn thấy nó. Bước chân em không tự chủ được liền bước tới chỗ hắn, tay cũng vô thức chạm vào sợi dây chuyền mà hắn đang cầm. Cảm giác quen thuộc khi chạm vào vật kỉ niệm chợt ùa về. Em vui lắm! Vui vì lại được nhìn thấy nó và được chạm vào nó. Mắt em di chuyển từ sợi dây chuyền lên nhìn hắn, nghẹn ngào không nói nên lời. Em muốn cảm ơn hắn, cảm ơn hắn vì đã không ít lần khiến em vui trong ngày sinh nhật em. Em chưa từng vui như vậy, một niềm vui đã lâu rồi em chưa từng có kể từ lúc em vào đây. Phải làm gì để em có thể nói lời cảm ơn này với hắn đây?

Hắn không nói gì, chỉ im lặng nhìn em thể hiện cảm xúc rồi nhẹ xoay người em lại, đeo sợi dây chuyền vào cổ em. Em còn nhớ, hắn đã từng lấy đi sợi chuyền của em rất nhanh, nhanh đến nỗi em không cảm nhận được vậy mà bây giờ khi hắn đeo sợi dây chuyền cho em lại rất chậm rãi và nhẹ nhàng.

- Anh trả nó lại cho em. Từ bây giờ trở đi, nó mãi mãi thuộc về em. - Hắn ôm em và nói.

Đó là sợi dây chuyền mà hắn rất muốn trả lại cho em khi hắn bắt đầu nhận ra là mình có tình cảm với em nhưng chưa có dịp. Thật không ngờ là cái dịp đó lại rơi trúng vào ngày sinh nhật em. Có lẽ hắn chưa từng xem nó là bảo vật nhưng hắn cũng chưa từng vứt nó sang một góc. Từ lúc hắn lấy nó ra khỏi người em, hắn luôn cất giữ rất kĩ mặc dù lúc đó... hắn rất ghét em.

Trả lại sợi dây chuyền cho em đồng nghĩa với việc thời hạn mười năm làm việc của em đã hết hiệu lực. Bây giờ giữa em và hắn không có điều kiện mà chỉ có tình yêu.

- Cảm ơn anh! - Em nắm chặt sợi dây chuyền trên cổ, quay người lại cảm ơn hắn.

Nhưng đáp lại lời cảm ơn của em là một cái cốc nhẹ từ hắn. Hắn nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng và mắng em một trận nên thân. Tại sao lại cảm ơn hắn trong khi hắn mới là người nên nói lời xin lỗi với em? Hắn đã quá sai lầm khi đã lấy đi thứ quan trọng nhất đối với em, vì nếu nó không quan trọng thì em đã chẳng chấp nhận với điều kiện của hắn. Hắn có lỗi với em rất nhiều vì đã không nhận ra em là một cô gái tốt từ sớm.

- Cũng trễ rồi, em mau tắm rửa thay đồ rồi đi ngủ. - Hắn nhắc em.

- Nhưng phòng em bị khóa rồi, em không có đồ để thay. - Em đáp.

Hắn nghe thế chỉ cười rồi bảo em ở yên trong phòng đợi hắn, còn bản thân hắn thì đi ra ngoài. Hắn lấy chìa khóa dự phòng trên kệ tủ ti vi ngoài phòng khách rồi mở cửa vào phòng em, khi bước ra trên tay hắn còn mang theo một bộ pijama dài tay màu xanh dương có hình Đôrêmon cho em. Em nhận đồ từ tay hắn mà miệng vẫn không quên hỏi hắn lấy đồ từ đâu ra, hắn không những không lúng túng hay giật mình khi nghe em hỏi mà ngược lại hắn còn nói một cách bình thản là gọi điện cho người đem tới. Nhưng em lại tin lời hắn nói mà không mảy may nghi ngờ, chỉ "ờ" một tiếng rồi đi vào nhà tắm để lại hắn với nụ cười tinh quái sau lưng.

Hắn đi tới bàn làm việc, mở tủ và lấy ra một bức ảnh. Hắn nhìn bức ảnh đó một cách chăm chú và trìu mến. Trong hình là một người phụ nữ với mái tóc xoăn ôm lấy khuôn mặt hình trái xoan, dáng người bà thanh mảnh và cách ăn mặc chỉ với quần jean, áo thun của bà đã toát ra vẻ giản dị, mộc mạc của một người phụ nữ bình thường. Bà là một người rất đẹp, đẹp cả bên ngoài lẫn bên trong. Bà là người mẹ mà hắn yêu mến và kính trọng nhất nhưng tiếc là bà đã ra đi quá sớm nên không thể tận mắt chứng kiến sự trưởng thành của hắn.

Hắn muốn nói cho bà biết là hắn đã tìm được người con gái cho riêng mình, người ấy rất tốt và rất ngoan hiền, không một ai có thể xứng đáng làm con dâu của bà ngoài người đó, là em. Em xứng đáng hơn bất kì ai. Hắn sẽ không như cha hắn, sẽ không vì tham vọng mà nhẫn tâm ra tay giết người mình yêu, dù có phải rời khỏi Leaders với hai bàn tay trắng thì hắn cũng không ngại làm nếu như việc đó có thể khiến cho em được an toàn.

"Con nhất định sẽ đem lại hạnh phúc cho cô ấy, mẹ hãy tin ở con."

Hắn cười với bà và trong ảnh, bà cũng đang cười với hắn, một nụ cười mang đầy sự tin tưởng.

- Ai vậy anh?

Hắn hơi giật mình vì tiếng nói đột ngột của em từ phía sau, nếu như không cầm chắc thì có lẽ bức ảnh đó đã rớt xuống đất vì sự xuất hiện bất thình lình của em mất. Em ra từ khi nào mà sao hắn không nghe thấy tiếng động gì hết vậy?

Em hơi nghiêng mình nhìn hắn, em thấy vẻ mặt hắn khi nhìn người phụ nữ trong ảnh rất lạ, hắn chưa từng nhìn em như thế. Lúc nãy khi thay đồ xong, em định bước ra nhè nhẹ để hù hắn nhưng em kịp dừng lại khi thấy hắn đang chăm chú nhìn bức ảnh đang cầm. Em cũng tò mò nhìn thử xem người trong ảnh là ai nhưng nhìn mãi mà em cũng không biết được nên đành lên tiếng hỏi hắn.

- Mẹ anh. - Hắn vừa nói vừa cất bức ảnh vào chỗ cũ.

Mẹ sao? Nói mới nhớ, hình như em chưa bao giờ nhìn thấy mẹ hắn mà cũng chưa bao giờ nghe hắn nhắc tới ngoại trừ lần hắn cãi nhau với cha hắn. Một năm trước, cha hắn có đến thăm hắn, trong khi nói chuyện qua lại ông đã vô tình nhắc tới mẹ hắn nhưng lúc đó hắn đã giận dữ và bỏ về phòng nhưng trước khi đi, hắn còn nói lại một câu: "Từ nay về sao cha đừng nhắc tới mẹ nữa, cha không xứng đáng đâu." Là một người cha, hẳn sẽ rất tức giận khi nghe con mình nói thế nhưng ông thì khác, ông chỉ im lặng không nói. Ánh mắt ông buồn bã nhìn theo cửa phòng đã đóng sầm lại của hắn, dường như trong chuyện này, ông hoàn toàn là người có lỗi.

Từ lúc đó trở đi, em không thấy ông đến thăm hắn nữa. Qua chuyện đó em mới biết được quan hệ giữa hắn và cha hắn không tốt như em vẫn nghĩ.

- Mẹ anh sao? - Em hỏi lại. - Vậy bây giờ mẹ anh đang ở đâu?

Em ngây thơ hỏi mà không biết rằng câu hỏi của em đã khiến hắn sầm mặt xuống. Hắn bước về phía giường và bỏ lại em hai từ "mất rồi" rất nhỏ nhưng cũng đủ cho em nghe thấy.

Biết mình lỡ lời nên em vội chạy theo xin lỗi hắn và mong hắn đừng giận mình nhưng hắn không trách em, chỉ cười rồi kéo em ngồi xuống bên cạnh mình, bắt đầu kể chuyện quá khứ của gia đình mình cho em nghe.

- Mẹ anh mất khi anh vừa tròn ba tuổi. Đó là ngày sinh nhật anh, một ngày sinh nhật vừa vui lại vừa buồn. Cha và mẹ anh đã tổ chức cho anh một buổi sinh nhật thật lớn ở một nhà hàng nổi tiếng. Anh đã rất vui vì có đầy đủ cả cha lẫn mẹ trong ngày sinh nhật của mình nhưng em biết không?

Giọng hắn bắt đầu trở nên trầm xuống:

- Khi tiệc vừa tàn và vừa về đến nhà, cha anh chẳng nói chẳng rằng ông đã lấy trong tủ ra một khẩu súng và bắn chết bà chỉ bằng một câu giải thích thật đáng khinh. Ông nói vì quy định trong Leaders nên ông buộc phải giết bà. Mặc dù bà đã van xin hết lời nhưng ông vẫn không quan tâm, dù yêu bà đến mấy nhưng trong mắt ông tiền bạc và địa vị quan trọng hơn cả. Ông đã bắn chết bà trước sự ngỡ ngàng của anh, trước một đứa con nít không hiểu chuyện gì như anh. Anh cứ tưởng đó là ngày vui nhất nhưng hóa ra lại là ngày khiến anh đau buồn nhất. Anh hận ông nhưng cũng hận bản thân mình, anh hận mình ngày đó còn quá nhỏ nên không thể cản ông, lúc đó anh chỉ biết khóc thôi.

Hắn dừng lại, quơ tay lấy con gấu rồi tiếp:

- Trước lúc ra đi, bà đã tặng anh con gấu bông này. Bà nói khi đi ngủ anh hãy ôm nó, nó sẽ thay bà đưa anh vào giấc ngủ dễ dàng.

Em bàng hoàng với câu chuyện mà hắn vừa kể. Em không thể tin là một người chồng lại có thể ra tay giết vợ mình như vậy, đáng sợ quá! Từ trước đến giờ, em chỉ biết yêu hắn mà không chịu tìm hiểu về cuộc đời hắn. Hắn thật đáng thương khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, em hoàn toàn hiểu được cảm giác mà hắn đã trải qua vì em cũng như hắn, cũng đã tận mắt nhìn thấy cảnh ba mẹ mình bị bọn cướp giết. Hoàn cảnh của em và hắn tuy không giống nhau hoàn toàn nhưng đâu đó cũng có chút tương đồng. Chắc vì chuyện đó nên hắn luôn tỏ ra là một người lạnh lùng và tàn ác để che đi nỗi đau đang chất chứa trong lòng.

Tự dưng qua chuyện này, em lại hiểu và thấy thương hắn nhiều hơn. Khi hắn kể, em thấy trong mắt hắn khẽ long lanh một giọt nước, tựa hồ như chỉ cần chớp nhẹ thì nó sẽ rơi ra bất cứ lúc nào. Em chưa bao giờ thấy hắn như thế trước mặt em nhưng khi nhắc tới mẹ hắn, hắn lại gạt bỏ hình tượng của mình qua một bên để tha hồ mà thể hiện cảm xúc. Mẹ hắn mất, có lẽ đó là nỗi đau dai dẳng và lớn nhất trong cuộc đời này của hắn.

Nhưng có một chuyện mà em không hề biết, đó là mẹ hắn chưa bao giờ là vợ của ông cả. Ông chưa từng cho bà một danh phận đường hoàng như bao người phụ nữ khác, mặc dù yêu bà nhưng ông chỉ có thể xem bà là tình nhân mà thôi và sinh ra hắn chắc cũng là do sự cố ngoài ý muốn chứ thật lòng ông cũng không muốn.

- Nếu anh muốn khóc thì cứ việc khóc đi, em không để ý đâu.

Em chủ động ôm hắn, an ủi hắn là việc duy nhất em có thể làm lúc này. Hắn gục mặt trên vai em và khóc, tất cả mọi đau đớn dồn nén bấy lâu trong lòng đều vỡ òa trong phút chốc. Hắn đã khóc, đây là lần đầu tiên hắn khóc trước mặt người khác mà người đó lại chính là em. Hắn không hiểu sao mình lại có thể khóc trên vai em như một đứa con nít như thế? Có lẽ chỉ có em là người duy nhất có thể thấy được sự yếu đuối của hắn lúc này.

- Anh xin lỗi! Anh không nên như thế trước mặt em. - Rời khỏi vai em, hắn tự lau nước mắt cho mình rồi lấy lại vẻ bình thường ban đầu, hắn nói.

- Không sao, em không nghĩ gì đâu mà ngược lại em còn thấy rất vui vì có thể chia sẻ nỗi buồn cùng anh. - Em cười, tay lấy con gấu bông của hắn ôm vào lòng.

- Trễ rồi đấy, em ngủ trước đi để anh đi tắm cái đã.

Em nghe lời hắn, vội nằm xuống giường nhưng tay vẫn ôm chặt con gấu bông không buông, vì em tính dùng nó để chia đôi "ranh giới" giữa hai người, dù gì em cũng là con gái nên không thể không phòng bị được.

Hắn bật cười trước hành động trẻ con của em, em sợ hắn sẽ làm chuyện đồi bại với một cô gái ngây ngốc như em sao? Thật hết chỗ nói!

Hắn kéo chăn lên đắp cho em và hôn nhẹ lên trán em, chờ cho em nhắm mắt rồi hắn mới chịu rời đi.



- Không! Không! Đừng giết ba mẹ tôi! Xin các người đừng giết ba mẹ tôi!

Trong cơn mơ, em cố gắng gào thét và không ngừng cầu xin bọn cướp tha cho ba mẹ em một con đường sống. Tay chân em giãy giụa, toàn thân đều đổ mồ hôi mặc dù nhiệt độ trong phòng không thấp. Em lại mơ thấy giấc mơ đó, cho đến bây giờ nó vẫn không ngừng đeo bám em. Cứ tưởng rằng giấc mơ đó từ một năm về trước đã không còn xuất hiện nhưng nào ngờ ngày hôm nay, khi em nằm cạnh hắn nó lại tìm về với em. Trong mơ, hình ảnh cậu nhóc đó dần dần hiện rõ trước mắt em, mặc dù cậu ta đã bịt mặt nhưng em lại thấy cậu nhóc đó quen lắm, nhất là đôi mắt vô hồn của cậu ta. Dường như em đã nhìn thấy rất nhiều lần rồi nhưng lại không sao nhớ nổi là mình đã từng nhìn thấy ở đâu và khi nào.

- Sea! Tỉnh lại đi em, em bị sao vậy? - Hắn lay người em.

Mặc cho hắn gọi, hắn lay nhưng em vẫn không chịu mở mắt, cả người em cứ cựa quậy liên tục, mồ hôi cũng ra ngày càng nhiều hơn. Hình như em đang mơ thấy ác mộng, nhìn vẻ mặt em mà xem, tái xanh như thiếu mất sinh khí. Tay em bấu chặt lấy con gấu bông bên cạnh, đầu cứ lắc qua lắc lại và miệng không ngừng kêu lên những tiếng "Không! Không!" nghe không rõ ràng. Mặt hắn cũng bắt đầu toát mồ hôi, lo sợ em sẽ xảy ra chuyện gì nên hắn gọi em lớn hơn và lay người em mạnh hơn nữa chỉ mong sao em mau chóng tỉnh dậy.

Quả nhiên sau một hồi cực khổ gọi em, cuối cùng em cũng chịu mở mắt. Nhưng khi em bắt gặp ánh mắt hắn đang nhìn mình thì đột nhiên em hoảng hốt và ngồi bật dậy, thở dốc. Tại sao lại giống đến vậy? Ánh mắt của hắn và cậu nhóc trong mơ rất giống nhau, giống đến nỗi một khi đã nhìn thì không thể nhầm lẫn vào đâu được. Nhưng dù có giống thì em vẫn không tin hắn là cậu nhóc năm đó.

- Em gặp ác mộng sao? - Hắn nhíu mày hỏi và nhận được cái gật đầu từ em. - Em đừng sợ, chỉ là một giấc mơ không đẹp thôi. Nằm xuống và nhắm mắt lại, hãy ngủ một giấc thật ngon cho đến sáng, mọi chuyện rồi sẽ trở lại bình thường thôi.

Hắn đỡ em nằm xuống, lấy tay lau mồ hôi cho em và nhẹ giọng trấn an.

Hắn cũng nằm xuống, đôi mắt nhắm hờ và tay nhẹ xoa lưng em để em dễ ngủ. Em gượng cười rồi nhắm mắt lại, nhưng được một lúc mắt em lại mở ra. Em đã cố gắng ngủ nhưng không được.

- Zin! - Em nhìn vào gương mặt đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ của hắn, cất giọng nói. - Em không ngủ được.

Hắn mở mắt ra nhìn em, vén nhẹ mái tóc em ra sau, hỏi nhỏ:

- Tại sao?

- Vì em sợ khi nhắm mắt... giấc mơ đó lại tái hiện.

Thực sự bây giờ hắn đang rất mệt và cảm thấy cực kì buồn ngủ nhưng em như thế, làm sao hắn có thể an tâm mà ngủ đây?

Nếu như em không ngủ được thì hắn sẽ thức cùng em.

Nhìn em một lúc lâu, hắn mới cất tiếng hỏi em đã mơ thấy gì nhưng hắn không ngờ được chính vì câu hỏi đó đã cho hắn biết được một sự thật kinh hoàng mà hắn không bao giờ ngờ tới.

Phải chăng là định mệnh đã sắp xếp mọi chuyện? Giấc mơ của em và câu hỏi của hắn liệu đó có phải là điềm báo không tốt?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.