Biển Khóc

Chương 5: Vợ tương lai của Zin



Em được đưa về trong bộ dạng ướt nhem như chuột lột. Cả phòng ai cũng nhìn em từ ánh mắt ngỡ ngàng chuyển sang thích thú. Có một số người đã lên tiếng trêu chọc em nhưng em không quan tâm. Bỏ qua những lời lẽ không đáng để em chú ý đến, em mở tủ lấy ra một bộ pijama dài tay và một cái khăn lông trắng rồi đi vào nhà vệ sinh. Cũng may là Liz tốt bụng đã chuẩn bị cho em hết mọi thứ như: pijama ngắn tay mặc khi em cảm thấy nóng và dài tay khi em cảm thấy lạnh. Không những vậy, cậu còn chuẩn bị cho em cả khăn tắm nữa. Liz tốt với em như vậy mà mấy ngày trước khi cậu đến tìm em, em lại tránh mặt cậu không gặp. Thoáng thấy nét buồn hiện lên trên khuôn mặt ấm áp kia mà em cảm thấy mình thật tồi tệ. Chỉ vì bị sự cấm cản của Emi mà em phải làm buồn lòng một người thực sự tốt với em sao?

Nhưng suy đi nghĩ lại thì lời nói của Emi rất đúng. Thân phận của em bây giờ đối với Liz khác xa nhau một trời một vực, nếu em kết bạn với cậu chẳng khác nào một hạt cát nhỏ mà đem so sánh với cả sa mạc rộng lớn. Nếu thời buổi hiện đại này mà còn có nạn phân biệt chủng tộc thì việc Emi cấm cản em là không sai. Có lẽ… em nên giữ khoảng cách với Liz thì tốt hơn.

Đứng dựa người vào tường, em từ từ trượt thẳng xuống sàn nhà ẩm ướt. Thẫn thờ một lúc rồi gục mặt vào hai đầu gối, em khóc như một đứa trẻ đòi mẹ. Cuộc đời này thật tàn nhẫn với em! Em chỉ mới tám tuổi thôi mà tại sao hết người này đến người khác thay phiên nhau giẫm đạp lên người em như thế? Phải chăng… cuộc đời này không chấp nhận một đứa vô tích sự như em? Và phải chăng… em sinh ra chỉ để làm thú vui cho người khác chà đạp lên mình?

Càng nghĩ nước mắt em càng rơi nhiều hơn. Đôi vai bé nhỏ khẽ run lên vì những tiếng nấc nghẹn đắng trong khoang họng. Ngoài việc khóc ra, em chẳng biết làm gì hết. Có phải em quá vô dụng không khi mỗi lần có chuyện em đều chỉ biết ngồi đây mà khóc?

Từ lúc vào đây đến giờ, trên gương mặt em không bao giờ xuất hiện hai chữ có tên là “nụ cười” cả, chỉ thấy toàn là nước mắt thôi. Nhớ trước kia, khi gia đình em còn giàu có thì ai cũng phải cúi đầu nể nang. Còn bây giờ, khi trên người em chẳng còn lại gì cả thì họ xem em như một món đồ chơi rẻ tiền mặc sức cho họ sỉ nhục, chà đạp lên em không thương tiếc. Là do ông trời quá thiên vị với những người giàu có hay là ông không muốn cho những người nghèo khổ như em có cơ hội ngoi lên? Tại sao em đã bị dồn ép tới chân tường rồi mà đến cái chết họ vẫn không cho em được toại nguyện? Sống ở đời mà bị người khác coi khinh như một kẻ vô dụng, chẳng làm nên trò trống gì thì còn sống làm gì nữa? Chết đi chẳng phải là cách tốt nhất để giải thoát cho một kiếp người sao?

Cuộc đời thật quá bất công! Bất công đến tàn nhẫn!

Khóc cho đến khi cạn nước mắt thì em mới từ từ đứng dậy, đi đến bồn rửa mặt rửa cho sạch sẽ rồi thay bộ đồ đã ướt đẫm nước ra. Mẹ em thường nói vì nước hồ bơi có rất nhiều hóa chất nên mỗi khi bơi xong cần phải gội đầu để tóc không bị dính lại với nhau và sẽ không bị rối, không khó chải. Em nghe lời mẹ nên mỗi lời dặn hay lời khuyên của mẹ em đều khắc cốt ghi tâm và thực hiện theo.

Sau khi gội đầu xong, em lau khô tóc rồi mặc một bộ pijama khác vào. Trong ngày hôm nay, em tắm tổng cộng đã hai lần rồi. Nhưng lần thứ nhất là do em tự nguyện, còn lần thứ hai là bị ép buộc. Nhớ lại chuyện lúc nãy mà đến giờ em vẫn còn chưa hết sợ. Em thật không thể nào ngờ được là một đứa con nít như hắn lại có thể nghĩ ra nhiều trò độc ác đến vậy, mà người để hắn áp dụng những trò chơi đó lại là em mới chết chứ. Em không biết là mình có thù oán gì với hắn hay không mà hắn lại ghét em đến vậy, hay là kiếp trước em mắc nợ hắn nên kiếp này phải dùng cả tính mạng của mình để mà trả cho hắn?

Quàng cái khăn lông màu trắng qua cổ, em bước ra khỏi nhà vệ sinh. Công việc lau dọn nhà cửa vào buổi sáng em vẫn chưa làm xong vì bị hắn cho gọi đi đột xuất. Treo cái khăn lên mắc áo xong, em bắt tay vào công việc dọn dẹp. Vùi đầu vào công việc là cốt để em quên đi những chuyện xảy ra lúc sáng, em thực sự không muốn bị hình ảnh đó chi phối.

Thấy em cứ im lặng từ lúc về đến giờ, bọn người của Emi cho rằng đầu óc em có vấn đề nên không muốn gây chuyện với em nữa. Họ sẽ để cho em bình yên ngày hôm nay.



Nhà Zin

- Zin! Đi chơi với em đi! - Một cô bé mười tuổi dễ thương mặc một chiếc váy màu đỏ làm nổi bật lên làn da trắng ngần như sữa. Tóc thắt bím kiểu đuôi tôm được vắt sang một bên, với đôi mắt to màu nâu và hai má lúm đồng tiền sâu hoắm trên má đang không ngừng lay tay Zin năn nỉ, bộ mặt trông đáng yêu hết sức.

- Jane! Để anh yên, anh không đi đâu! - Zin khó chịu gạt nhẹ tay Jane ra làm cô bé có chút hụt hẫng.

Nhưng chỉ trong phút chốc thì Jane lại níu tay Zin, tiếp tục màn năn nỉ ỉ ôi mà không quan tâm đến sắc mặt đang dần thay đổi của hắn:

- Đi đi mà! Em năn nỉ anh đó.

- Anh đã nói không là không! - Zin lại một lần nữa gạt tay Jane ra, đôi mày chau lại tỏ vẻ khó chịu. Hắn đứng dậy và bỏ đi vào phòng. Hắn không thích bị người khác làm phiền, mà nhất là Jane - người vợ tương lai của hắn. Cô bé thật phiền phức! Hắn muốn yên tĩnh một chút mà cũng không xong với cô nữa.

- Tại sao? Chẳng phải lúc trước em rủ anh đi anh đều chiều ý em sao? - Jane vừa hỏi vừa chạy theo Zin vào phòng, nhưng cô chưa kịp bước chân vào phòng hắn nửa bước thì hắn đã đóng sầm cửa lại.

Hắn thả mình tự do rơi xuống giường và suy nghĩ nghĩ lại câu hỏi vừa rồi của Jane. Lúc trước khi em chưa vào đây thì mỗi lần Jane rủ hắn đi chơi hắn đều chiều ý cô bé, vì lúc đó hắn cảm thấy rất buồn chán nên đi chơi là cách tốt nhất để giải tỏa nỗi buồn đang ngự trị trong lòng hắn. Nhưng từ khi có em, nỗi buồn chán của hắn cũng vơi đi phần nào. Em luôn cho hắn cảm giác thích thú trong những trò chơi mà hắn nghĩ ra. Có thể nói niềm vui lớn nhất của hắn chính là thấy được sự đau đớn trong em.

Rầm! Rầm! Rầm!

- Zin mở cửa cho em! Zin!

Jane đứng ở ngoài, tức giận đưa tay đấm thùm thụp vào cửa mà bên trong vẫn im hơi lặng tiếng. Cô bé tức lắm! Cứ mỗi lần cô có ý định muốn vào phòng hắn thì đều bị hắn chặn lại, vì hắn không muốn bất cứ người con gái nào bước chân vào phòng hắn, ngoại trừ mẹ hắn và người con gái mà hắn thực sự yêu. Nếu sau này có lấy Jane thì hắn sẽ cho cô ở phòng khác chứ không cho cô ngủ chung phòng với hắn, vì cô... không phải là người con gái mà hắn yêu.

Rầm! Rầm! Rầm!

Tiếng đấm cửa liên tục của Jane nghe thật chói tai. Đến lúc không chịu được nữa hắn mới bực bội quát lên:

- Em để anh yên có được không?

Jane vừa định giơ tay lên đánh thêm vài cái nữa nhưng nghe thấy giọng nói lớn tiếng mang theo phần giận dữ của hắn nên cô đành hạ tay xuống. Quay người, cô vùng vằng bỏ đi mang theo cục tức trong lòng.

Jane đi ngang qua gian nhà bếp - nơi mà em đang ở và làm việc. Đang chán nản và cảm thấy tức vì chuyện lúc nãy thì Jane bắt gặp em đang đứng lau sàn hành lang ở trước cửa. Thấy em lạ mắt cô đoán là người mới được đưa vào vì từ trước đến giờ ở gian nhà bếp không hề có trẻ con. Đứng nhìn em một lúc, tự dưng cô lại muốn xả hết tức giận của mình vào con người này. Cô hếch nhẹ khóe môi mình lên tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý rồi bước đến chỗ em.

Em không hay biết là có một mối hiểm họa đang đe dọa mình nên cứ tiếp tục làm công việc lau sàn.

Em đang lau thì bị một bàn chân của ai đó giẫm lên miếng lau, làm cho nó không nhúc nhích được. Em ngước mặt lên nhìn chủ nhân của bàn chân nhỏ nhắn ấy. Đập vào mắt em là hình ảnh một cô bé rất xinh xắn, từ cách ăn mặc cho đến phong thái em đoán chắc Jane là con của một người có quyền thế ở trong tòa nhà này nên em đứng im mà không dám hó hé tiếng nào.

Jane vẫn giữ miếng lau nhà dưới chân, cô đứng chống hai tay lên hông và nhìn em với vẻ mặt kênh kiệu, cô hỏi:

- Mày mới vào làm hả? Tên gì?

- Dạ! Tên Sand! - Em lí nhí trả lời.

Sand? Ha ha ha! - Jane bật cười ha hả khi nghe đến tên em. Một cái tên thật nhỏ bé rất giống với thân phận hiện giờ của em. Em cũng biết là khi em nói ra tên đó thì chắc hẳn cô sẽ cười, vì ai đời lại có cái tên kì lạ như vậy!

Em cúi gằm mặt xuống không dám nhìn con người quyền quý đang đứng trước mặt. Đứng trước những người giàu sang em không bao giờ có cơ hội ngẩng đầu lên, vì em so với họ là một cái cây con nằm trong cả một khu rừng rộng lớn.

Jane thấy em cúi mặt xuống thì vội nâng cằm em lên, hành động này rất giống với khi em mới gặp hắn. Phải chăng người giàu có luôn làm thế mỗi khi họ gặp những người thấp kém hơn mình?

Jane nhìn vào đôi mắt to tròn không dám chớp lấy một lần của em rồi buông ra một câu khinh người không kém hắn lúc đó:

- Cái tên này… xứng với mày lắm! Ha ha ha!

Nói rồi Jane hất cằm em qua một bên và dời chân khỏi miếng lau nhà. Cô bước tới xô nước dơ được đặt kế bên em, giơ chân lên và đá một phát thật mạnh rồi đủng đỉnh bỏ đi. Xô nước chịu một lực mạnh tác động nên bắn lên tung tóe và đổ đầy ra sàn. Áo em bị nước văng trúng nên bị ướt một mảng. Cái thứ chất lỏng đục ngầu chạy dài theo đường hành lang và vây lấy đôi chân nhỏ nhắn của em. Em khẽ ngọ nguậy những ngón chân xinh xắn để chúng không làm bẩn chân em thêm một chút nào nữa. Công sức em lau từ lúc dọn dẹp nhà cửa xong đến giờ coi như là dã tràng xe cát.

Nhìn theo cái dáng đi kênh kiệu của Jane mà em chỉ biết lắc đầu thở dài. Em dựng cái xô lên và dùng cây lau nhà quơ qua quơ lại xuống sàn để nước thấm vào miếng lau rồi vắt vào trong xô. Em phải lau lại cái hành lang này lần hai mà không nói lấy một lời phàn nàn. Một phần vì em đã quen với những công việc lặt vặt này và cách họ vẫn thường đối xử với em rồi, phần còn lại là vì em không có tư cách để phàn nàn với họ.

Thành phố Mỹ trút bỏ lớp áo màu đen của đêm khuya và khoác lên mình một bộ áo mới toanh của sớm mai bình minh. Những giọt sương đêm đâu đó vẫn còn đọng lại trên lá, làm cho chúng căng tràn sức sống. Từng đàn chim nhạn tự do chao liệng trên bầu trời xanh bao la, bát ngát và những đám mây trắng trôi bồng bềnh theo làn gió mát của buổi sớm. Tất cả đều góp phần vẽ ra một bức tranh thiên nhiên tuyệt mĩ mà không có một bức tranh nghệ thuật nào có thể sánh bằng.

Một chú chim sơn ca nhẹ nhàng đặt đôi chân nhỏ bé của mình lên cành cây, ngân nga một vài giai điệu như đón chào một ngày mới. Những người đi đường lúc đầu vẫn còn đang thưa thớt thì bỗng chốc đã trở nên đông đúc hơn. Người người hối hả, vội vã đua nhau đi lại trên con đường dài quen thuộc của mình và làm những công việc thường ngày họ hay làm. Người thì lo đi chợ về để nấu bữa ăn sáng cho gia đình. Kẻ thì lo đi làm để kiếm thêm thu nhập hằng tháng. Họ tất bật ngược xuôi cũng chỉ mong có được miếng ăn cho vào miệng và tiền dành dụm để chi tiêu cho những việc cần thiết.

Trong khi đó, những con người nhàn rỗi, ăn không ngồi rồi chỉ biết tìm cách cướp giật của cải của người khác vẫn còn đang ngon giấc trên những chiếc giường êm ái. Họ không thèm quan tâm đến những gì diễn ra xung quanh, cũng như không biết lo toan mọi thứ. Họ chỉ chui rúc trong thế giới màu đen đầy quyền lực do họ tạo ra, thi thoảng lại mở một cuộc họp để tìm cách cho những kế hoạch sắp tới. Những hạng người bất lương như vậy mà đất nước Mỹ vẫn còn chỗ cho họ dung thân sao?



9 giờ sáng

Ngồi ở nhà mãi cũng chẳng biết làm gì nên Liz quyết định đến tìm em.

Trên đường đi, cậu không thể ngừng suy nghĩ về việc em đột nhiên tránh mặt cậu mà không có bất cứ một lí do nào cả. Chẳng phải trước đó, cả hai đã trò chuyện với nhau rất vui vẻ hay sao? Sao bây giờ em lại trở nên xa lánh cậu như thế? Hay là… có người buộc em phải làm vậy?

Hàng loạt câu hỏi cứ hiện ra trong đầu cậu, càng nghĩ bước chân cậu càng trở nên vội vã hơn. Hôm nay nhất định cậu phải tìm hiểu cho ra lẽ mọi chuyện.

Vừa đến trước cửa của gian nhà bếp, cậu đã thấy Emi và một vài người cùng phòng đang nói chuyện gì đó với nhau, nghe loáng thoáng là hình như có tên cậu và em trong đó.

Cậu vội núp vào mép tường và bắt đầu nghe ngóng cuộc trò chuyện của họ, mặc dù cậu biết nghe lén là không đúng nhưng nếu chuyện gì mà có liên quan đến cậu hay những người mà cậu yêu thương thì dù là sai cậu vẫn sẽ làm.

- Chị hai! Sao mấy hôm trước cậu Liz đến tìm nó mà nó lại trốn vào nhà vệ sinh vậy chị? Hôm bữa em định hỏi nhưng công việc lu bu quá nên em quên. - Lina vừa hỏi vừa chỉ tay về phía em đang lau nhà, rồi quay lại hỏi tiếp - Bộ cậu Liz làm gì nó hả chị?

Vừa nghe đến câu này, gương mặt Liz bỗng chốc đã trở nên đỏ ngầu, tay bóp chặt lại tạo thành hình nắm đấm. Nhưng vì là một người có tính kiềm chế và kiên nhẫn cao nên Liz cố gắng hạ cơn giận của mình xuống để nghe hết câu chuyện đang dang dở, rồi có gì giải quyết luôn một thể.

- Cậu Liz không làm gì nó hết! Là do tao cấm không cho nó gặp cậu ấy thôi. - Emi vừa nói vừa vênh mặt lên ra vẻ ta đây là người có quyền.

- Thiệt vậy hả chị? Mà sao chị lại cấm nó vậy? - Một người khác hỏi.

- Vì thân phận nó thấp kém nên tao không cho nó đến gần cậu ấy. - Emi khoanh tay trước ngực, trả lời một cách vô tư.

- Là vậy sao?

Một giọng nói trầm trầm nửa quen nửa lạ cất lên, tuy không mấy uy quyền nhưng cũng đủ làm cho bọn người thích tám chuyện kia im bặt. Riêng chỉ có Emi là vẫn nói, vì cô không biết người vừa mới lên tiếng là ai nên cứ thế mà “ừ” một tiếng chắc nịch.

Lời nói của Emi vừa dứt cũng là lúc Liz quyết định bước vào. Câu chuyện vừa nãy của bọn họ và câu hỏi cậu cố ý hỏi đã giải tỏa được mọi thắc mắc trong lòng cậu. Thì ra em tránh mặt cậu là vì bị cấm cản chứ không phải là em không muốn gặp cậu. Em thật là ngốc! Sao không nói cho cậu biết mà lại âm thầm lảng tránh cậu như vậy chứ? Haiz! Thật là ngốc hết chỗ nói!

Emi và những người khác ngạc nhiên đến nỗi phải há hốc mồm khi nhìn thấy Liz, cả bọn đứng im như tượng, ú ớ vài chữ không thành câu. Emi là người sợ hãi nhất vì cô chính là người dẫn chuyện trong câu chuyện của em và cậu.

Liz đứng trước mặt bọn họ, vẻ mặt không chút biểu cảm. Cậu đã cố lắm mới không nổi giận lên với họ, nhưng nếu họ không giải quyết xong chuyện này thì với quyền lực và địa vị của cậu trong tòa nhà này cũng đủ khiến cho họ phải thân tàn ma dại, chết không toàn thây.

Sau khi đứng hình mấy mươi giây thì Emi mới lên tiếng hỏi, vẻ mặt của cô như không có chút sinh khí:

- Cậu Liz! Có chuyện gì mà cậu đến đây vậy ạ?

Dù trong lòng đang rất sợ nhưng cô vẫn giữa bình tĩnh để nói trọn câu.

- Cô biết rồi mà còn hỏi tôi à? - Liz nhướn mày nhìn cô, từng câu từng chữ được phát ra với âm vực nhất định, không quá cứng cũng không quá mềm nhưng cũng đủ làm cho Emi chết đứng.

- Cậu Liz! Cậu… cậu nói gì tôi không hiểu? - Mặc dù Liz không nói thẳng ra ẩn ý bên trong nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến cho Emi chột dạ.

Những người còn lại sợ quá nên cũng hùa theo, vẻ mặt xanh như tàu lá chuối:

- Dạ đúng đó cậu Liz! Cậu nói gì chúng tôi không hiểu?

- Đến giờ mà các người vẫn còn không chịu nhận sao? Rằng các người đã cấm không cho Sand gặp tôi. Ai cho các người có cái quyền can thiệp vào cuộc sống của tôi? Hay các người rảnh rỗi quá không có chuyện gì làm nên mới bày ra cái việc này? - Liz tức giận tuôn ra một hơi không ngừng nghỉ, làm cho bọn người của Emi chỉ biết đứng im mà không dám nhúc nhích. Tiếng nói của cậu có hơi lớn nhưng cũng may là em đang ở tận nhà trên nên không thể nghe được, nếu không thì em sẽ tránh mặt cậu luôn vì em mà cậu phải làm lớn chuyện. Liz cố trấn tĩnh mình lại rồi nói tiếp - Nếu mấy người không giải quyết cho xong chuyện này thì hãy ở đó mà đợi lệnh vào phòng tối của tổ chức đi. Con Franky nó cũng đã đói ba ngày rồi, cũng nên cho nó ăn một chút “thịt” chứ nhỉ!

Bọn người của Emi nghe nói đến phòng tối và con Franky thì mặt họ liền trở nên biến dạng, mặt cắt không còn một hột máu. Phòng tối đơn giản chỉ là một cách gọi chung chứ không phải chỉ là một phòng tối bình thường như mọi người vẫn nghĩ.

Phòng tối là nơi dành cho những kẻ phản bội lại tổ chức cũng như những người tự ý làm việc mà không được sự đồng ý của chủ hoặc làm trái ý chủ. Trong căn phòng đó có một con trăn rất lớn tên là Franky như Liz vừa nói. Con Franky nó đã ăn thịt rất nhiều kẻ đã phản bội lại tổ chức rồi và nó cũng đang ngày một lớn hơn. Trước khi tổ chức muốn trừng trị ai thì phải bỏ đói con Franky ba ngày, sau đó mới cho nó ăn thịt những kẻ đã làm ô uế tổ chức. Nó là một con trăn rất hung hãn, vì mỗi ngày nó được bác sĩ thú y của tổ chức tiêm cho một mũi thuốc có tên là Foriotaly - thuốc kích thích sự giận dữ. Vì vậy mỗi khi ăn ai, nó đều cắn nát người đó ra thành từng miếng nhỏ rồi mới từ từ thưởng thức. Vì tổ chức muốn những kẻ phản bội ấy phải gánh chịu sự đau đớn trước khi chết và cũng để làm gương cho những kẻ có ý định phản bội. Tổ chức đã xem cách thức làm việc của con Franky qua camera được lắp đặt bên trong. Họ khá hài lòng về sự trừng phạt của mình dành cho những kẻ phản bội, còn một điều nữa là con Franky có một trí nhớ rất tốt, chỉ cần cho nó xem qua hình ảnh của những người mà nó không được phép cắn một vài lần là nó sẽ nhớ ngay.

Liz vừa định quay đi thì Emi nắm tay cậu lại, quỳ xuống van xin. Hành động đó của cô làm bọn người kia phải mở to mắt vì ngạc nhiên, Emi mà cũng có lúc phải quỳ xuống van xin một đứa nhóc chỉ mới mười hai tuổi sao?

Giờ phút này mà còn nghĩ đến sĩ diện thì chỉ có những đứa ngu mới làm thế. Nếu sĩ diện có thể làm cho cô sống thì cô sẽ làm, còn nếu không cô có thể dẹp bỏ sĩ diện qua một bên để còn nhận được một cơ hội sống.

Emi không quan tâm đến những ánh mắt kia, cô chỉ biết là nếu bây giờ cô không làm thế thì mạng sống của cô sẽ bị đe dọa bởi con trăn khổng lồ đang nằm chờ cô trong căn phòng sặc mùi chết chóc kia.

- Cậu Liz! Xin cậu hãy tha cho chúng tôi! Tôi hứa là sẽ không cấm cản Sand gặp cậu nữa. Xin cậu hãy tha cho cái mạng nhỏ bé này của tôi. - Emi lay tay Liz van xin nhưng mãi vẫn không thấy Liz có phản ứng nên cô quay sang bọn người đang đứng chết trân ở kia, ra hiệu cho họ cùng quỳ xuống van xin Liz thì may ra cậu sẽ động lòng mà tha cho họ.

Bọn người kia nhìn Emi rồi gật gật đầu tỏ vẻ hiểu ý, sau đó cùng nhau quỳ xuống và đồng thanh nói như đã tập dượt trước:

- Xin cậu hãy rủ lòng thương mà tha cho chúng tôi!

Liz lúc này mới quay lại, sắc mặt vẫn không thay đổi, cậu nói:

- Được thôi! Vậy bây giờ các người biết làm gì rồi chứ?

Emi và những người còn lại nghe Liz nói thế thì liền gật đầu. Họ rời khỏi chỗ Liz rồi đi đến chỗ em. Em đang lau nhà thì nhìn thấy bọn họ đang xồng xộc đi tới, vẻ mặt rất chi là phức tạp nên em không thể đoán được là họ đang vui hay đang buồn. Em dừng việc lau nhà lại rồi đứng nép sang một bên. Emi đứng trước mặt em, giả bộ trưng bộ mặt tươi cười ra nhìn em rồi nói:

- Cậu Liz đang chờ mày ở ngoài cửa kìa, mày mau ra đó đi!

Dù đã cố dỏng tai lên nghe thật kĩ không sót chữ nào nhưng em lại không thể phân tích được những gì mà Emi vừa nói. Cô bảo em đi gặp Liz sao? Em không thể nào tin được! Chẳng phải mấy bữa trước cô đã cấm em không được gặp gỡ hay đến gần Liz sao? Sao bây giờ cô lại thay đổi lời nói lẫn thái độ nhanh như vậy?

Em hơi nheo mắt nhìn Emi, cố tìm ra được lời giải cho mình trên gương mặt ấy nhưng tuyệt nhiên lại không có. Emi cười nhìn em, một nụ cười giả tạo mà cô đã vẽ ra khiến một cô bé ngây thơ như em lại tin là thật. Nếu như không phải cô sợ vào phòng tối thì có cho vàng cô cũng không đối xử mềm mỏng với em như vậy. Càng nhìn em, nhìn cái bộ mặt mà cô cho là giả vờ ngây thơ để lấy lòng người khác kia thì máu nóng trong người cô lại càng sục sôi. Cô muốn bay đến tát thẳng vào gương mặt đó một cái thật mạnh để hả giận nhưng cô lại không thể làm thế, vì Liz đang ở đây. Nếu cô đụng đến em há chẳng phải là cô tự chuốc họa vào thân, dâng mình lên miệng cọp hay sao?

Emi cố kiềm lại cơn tức của mình, “niềm nở” nói:

- Từ giờ mày có thể qua lại với cậu Liz, tao sẽ không cấm cản mày nữa. - Rồi cô giật lấy cây lau nhà trên tay em đưa cho Lina, sau đó giục em - Mày ra nhanh đi! Đừng để cậu Liz chờ!

Em nghe Emi nói vậy thì rất mừng, nhưng em chỉ dám mừng thầm trong bụng thôi chứ không dám biểu hiện ra mặt. Vì em sợ nếu em cười thì Emi sẽ rút lại lời nói lúc nãy.

Em cúi đầu cố che đi nụ cười vui mừng vừa xuất hiện trên môi rồi từ từ đi ra ngoài, bỏ lại sau lưng những ánh mắt tóe lửa đang nhìn theo.

Em ra gặp Liz với tâm trạng vui vẻ chứ không lảng tránh cậu như mấy bữa trước nữa, vì từ giờ mỗi khi Liz đến tìm em em có thể ra gặp cậu mà không bị ai ngăn cấm. Chỉ cần nghĩ đến đó thôi là em đã thấy vui rồi.

Liz thấy em ra thì càng mừng hơn, cậu không hiểu sao mình lại rất thương cô bé này, dù cả hai không có máu mủ ruột thịt gì với nhau hết. Cậu chỉ biết là ở bên em, cậu nhận thấy được sự chân thật toát ra từ con người em, chứ không giả dối như những con người mà cậu đã từng gặp trong Leaders. Nhưng cậu chỉ xem em như một đứa em gái thôi và em cũng chỉ xem cậu như một người anh trai.

Cả hai đứng nói chuyện với nhau một lúc rồi Liz rủ em về nhà cậu chơi. Em mỉm cười gật đầu rồi đi theo cậu không một chút do dự. Vì em biết cậu sẽ không đối xử tệ và cũng chẳng làm hại em như những người ở đây đâu. Ở bên cậu, em cảm thấy được sự an toàn tuyệt đối chứ không phải là sự sợ hãi như khi em đứng gần Zin.

Em và Liz cùng nhau bước đi trên con đường hành lang dài rộng mở. Cả hai đều mang tâm trạng rất vui vẻ và thoải mái chứ không như những con người kia: giả dối và ích kỷ lúc nào cũng sống trong sợ hãi. Như thế… thì khó chịu biết mấy!

Đừng bao giờ sống ngược với bản thân mình và cũng đừng bao giờ sống giả dối, vì sự giả dối bao giờ cũng bị phát hiện một khi sự thật được phơi bày. Đó là một chân lí không thể chối cãi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.