Biển Khóc

Chương 6: Ước mơ nhỏ bé và trò chơi mang tên giải thoát



Hôm nay em có một buổi sáng rất vui vẻ với Liz. Cậu đã dẫn em đi tham quan nhà và kể cho em nghe về ước mơ sau này của cậu. Cậu nói uớc mơ của cậu là trở thành một bác sĩ giỏi và là một nhà chế tạo ra các loại dược phẩm có công dụng khác nhau để có thể chữa bệnh cho tất cả mọi người, đem lại một cuộc sống bình yên cho họ. Em nghe cậu nói mà thầm ngưỡng mộ vì ước mơ của cậu thật vĩ đại!

Liz dẫn em đến phòng chế tạo và thí nghiệm - nơi mà có rất nhiều chai lọ thủy tinh mang nhiều hình dạng khác nhau và chứa nhiều loại chất lỏng đủ màu trong đó. Em thích thú chạy đến gần hơn để xem, vì tính em rất hậu đậu và bất cẩn nên em chỉ xem thôi chứ không dám đụng vào.

Sau khi đi tham quan nhà xong, cả hai ra phòng khách ngồi chơi. Bác Kimmy đem từ dưới bếp lên một dĩa trái cây và một dĩa bánh quy đặt lên bàn rồi lui xuống, nhường lại không gian yên tĩnh cho hai người.

- Em ăn đi! - Liz lấy một miếng táo đã được gọt vỏ sạch sẽ rồi đưa cho em, miệng không quên vẽ ra một nụ cười thân thiện.

Em cảm ơn Liz rồi đưa tay nhận lấy, ăn một cách ngon lành và tự nhiên như thể em mới chính là chủ nhà này, còn Liz chỉ là khách được mời mà thôi. Vừa ăn mắt em vừa đảo một vòng quanh phòng khách, liếc tới liếc lui như để quan sát thật kĩ căn phòng rộng lớn này. Liz nhìn em mà không khỏi bật cười, cậu lấy một cái bánh quy lên ăn, vừa ăn cậu vừa hỏi:

- Ước mơ sau này của em là gì?

Em nghe tiếng Liz thì vội quay lại nhìn cậu, trả lời một cách vô tư:

- Vì em rất thích uống trà sữa nên ước mơ sau này của em là mở một tiệm trà sữa nhỏ để hằng ngày có thể uống bao nhiêu tùy thích.

Liz bật cười trước câu trả lời hết sức vô tư và hồn nhiên của em. Khác với nhiều người hay mơ về những ước mơ hão huyền, xa vời thì ước mơ của em rất thật và vẻ mặt của em khi nói về ước mơ của mình cũng thật là đẹp. Đối với người khác ước mơ của em tuy nhỏ bé nhưng cậu biết chắc rằng đối với em nó lớn lao như thế nào. Càng nhìn em, cậu không hiểu sao một cô bé đáng yêu và đậm chất thật thà như em lại lọt vào tay một con ác quỷ vô nhân tính như Zin. Nếu như cậu gặp em sớm hơn Zin thì có phải tốt hơn không?

Liz ngừng cười, cậu phải ghi nhớ cái sở thích cũng như ước mơ đáng yêu này của em mới được.

- Vậy em thích uống loại trà sữa như thế nào? - Liz ngả người ra ghế rồi hỏi.

Cũng như lần trước, em hồn nhiên kể ra một loạt loại trà sữa mà em thích cho Liz nghe, nào là trà sữa thạch ca cao, trà sữa thạch thủy tinh nho, thủy tinh dâu, thủy tinh cà phê, vv… Liz nghe xong mà muốn choáng váng mặt mày với em luôn, cậu nghi là tiệm trà sữa sau này mà em mở chắc không yên thân khi có một người chủ như em quá.

Liz không nói gì hết, chỉ nhìn em rồi cười suốt, còn em thì cứ tíu tít nói không ngừng nghỉ. Khi ở bên những người không tốt như Zin, Jane và Emi thì em không bao giờ dám mở miệng nói bất cứ một lời nào. Còn khi ở bên Liz, em có thể tha hồ nói mà không sợ gì cả vì Liz luôn cho em cảm giác an toàn và có thể tin tưởng.



Em ở nhà Liz chơi đến chiều, sau khi ăn cơm xong, Liz đưa em về lại gian nhà bếp.

Chia tay Liz ở trước cửa, em đợi cậu khuất bóng hẳn sau dãy hành lang rồi mới mở cửa bước vô nhà.

Bụp!

Em vừa đẩy cửa bước vào được hai bước thì từ trên cửa một thau bột trắng tinh liền đổ ập xuống đầu em, theo phản xạ em vội nhắm mắt lại để bột không rơi vào mắt. Em cứ tưởng ngày hôm nay mình gặp may nhưng không ngờ vận may và vận xui của em đều xảy ra trong cùng một ngày.

Cái thau được làm bằng nhôm sau khi hoàn thành xong “nhiệm vụ” thì liền rời khỏi đầu em và rơi thẳng xuống đất, tạo ra một tiếng “keng” rõ to. Emi và bọn người kia từ dưới bếp đi lên, họ vỗ tay hoan hô vì đã bẫy được em thành công. Họ cùng nhau cười, những tiếng cười hòa lẫn vào nhau tạo ra thứ âm thanh chói tai nghe rất khó chịu. Em nghe tiếng cười thì từ từ mở mắt ra, lấy hai tay phủi phủi bột trên đầu xuống.

Bột theo tay em rơi xuống, trắng xóa hệt như tuyết. Em lấy tay phủi bột trên mặt xuống nhưng nó không những không xuống mà còn dính nhiều hơn. Chắc nhìn em bây giờ tức cười lắm nhỉ! Toàn thân đều được nhuộm thành một màu trắng duy nhất. Nhìn bọn người kia mà xem, họ đang cười trước sự đau khổ của em mà không mảy may ra tay giúp đỡ. Nhưng cũng phải thôi, vì chính họ là người đã bày ra chuyện này mà.

Emi thấy em như vậy thì thích thú, cười hoài không ngớt nhưng cô cảm thấy hình như vẫn còn thiếu thiếu cái gì đó. Đứng nghĩ ngợi một lúc rồi cô quay sang thì thầm vào tai Lina điều gì đó mà khi vừa nghe xong, Lina đã lập tức chạy đi vào nhà vệ sinh. Một lát sau Lina trở lại với xô nước lạnh đang cầm trên tay. Em đưa đôi mắt ngây thơ nhìn họ, trong khi em vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì Emi giật lấy xô nước từ tay Lina rồi chạy thẳng đến chỗ em và nói:

- Để tao giúp mày rửa sạch nhé!

Sau câu nói đó Emi đổ cả xô nước lên đầu em, nhưng em lại không tránh né, chỉ đứng im mặc cho Emi muốn làm gì thì làm.

Nước từ trong xô đổ ập xuống đầu em và tràn lan ra sàn. Nước từ trên đầu em nhiễu từng giọt xuống sàn, hòa nhập vào một vũng nước lớn mà Emi vừa tạo ra. Emi nói muốn giúp em rửa sạch bột nhưng nó không những không sạch mà càng làm cho người em bẩn hơn nữa. Nước đã làm cho mái tóc dính bột của em bết chặt vào nhau, rất khó gỡ. Nhìn em bây giờ mà xem, chắc là chẳng ra nổi hình người nữa nhỉ!

Cuộc sống của em ở đây còn khổ và khó sống hơn khi em đi làm ăn xin. Bôn ba ngoài đường đời rộng lớn em có thể học thêm rất nhiều điều, còn ở đây em có thể học được gì ngoài sự im lặng và nhịn nhục? Nếu ngày đó không phải vì tính hiếu kì của em khi đứng quan sát tòa nhà này thì có lẽ bây giờ em đã không phải chịu nhiều đau khổ như vậy.

Từ ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ nó là một tòa lâu đài nguy nga, tráng lệ nhưng mấy ai biết được bên trong nó sẽ như thế nào một khi họ đặt chân vào? Bên ngoài nó có thể được coi là thiên đường nhưng bên trong nó là một địa ngục tối tăm không có chút ánh sáng. Vì vậy, đừng bao giờ vội vàng đánh giá một thứ gì đó khi mà ta chỉ nhìn thấy được vẻ bề ngoài của nó, vẻ bề ngoài chỉ là giả tạo nhằm để che đậy những điều xấu xa, đầy rẫy tội lỗi mà thôi. Còn bên trong mới chính là điều mà chúng ta có thể đánh giá một cách chính xác.

- Hức! Hức!

Từng tiếng nấc nhẹ được cất lên từ dáng người bé nhỏ, nước mắt em bắt đầu men theo khóe mi mà rơi xuống. Bọn người Emi thích thú cười ồ lên khi nhìn thấy em khóc. Em nhìn Emi bằng đôi mắt đẫm lệ, sao cô có thể thay đổi thái độ một cách nhanh chóng như vậy? Mới sáng cô còn rất niềm nở khi nói chuyện với em sao bây giờ lại có thể…?

Em nhẹ lắc đầu, em còn nhỏ lắm, chưa hiểu hết được lòng dạ con người đâu.

Sau khi cười chán chê, cả bọn kéo nhau về phòng. Nhưng trước khi đi, Emi còn dặn em:

- Mày nhớ phải lau cho sạch sẽ chỗ này đó!

Rồi cô bỏ đi, mặc cho em đứng trơ trọi một mình ở đó. Em nhìn theo Emi cho đến khi cô khuất bóng sau cánh cửa của căn phòng mà em không được quyền đặt chân vào.

Em lấy tay lau nước mắt rồi khom người xuống nhặt cái thau và xô nước lên, đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Em đặt thau và xô nước xuống rồi chạy đi lấy đồ và khăn tắm, gột rửa hết những vết dơ bám đầy trên người.

Xong xuôi, em bắt đầu lau dọn cái bãi chiến trường do bọn người kia bày ra. Họ chơi em như vậy đã đủ rồi chứ? Nếu chưa đủ thì họ có thể ra đây chơi tiếp, em sẽ đứng yên một chỗ mặc cho họ muốn làm gì thì làm. Nhưng sau khi chơi xong họ chỉ cần để cho em bình yên là được.



Tối đó khoảng tám giờ, em chuẩn bị đi ngủ thì được lệnh “triệu tập” của Zin từ miệng Luck. Mỗi lần nghe đến tên hắn là em không khỏi rùng mình. Tại sao em lại không có được một ngày bình yên trọn vẹn chứ? Em chỉ muốn ngủ thôi mà hắn cũng không để cho em được toại nguyện nữa là sao? Thực ra hắn là loại người như thế nào? Có ai cho em biết được không?

Em đi theo Luck đến nhà hắn, hắn đang ngồi xem ti vi nhưng vừa thấy em thì vội tắt ngay, cứ như là hắn sợ em sẽ xem ké vậy.

Em và Luck đến gần hắn nhưng hắn lại không nói gì hết mà chỉ nhìn Luck như truyền đạt ý qua ánh mắt. Luck gật đầu hiểu ý rồi chạy vào nhà bếp bế một con mèo nhỏ từ dưới đó lên, đặt xuống chỗ em đang đứng. Em mở to đôi mắt của mình ra để nhìn con mèo ấy, nhưng em vốn tối dạ nên không biết ý của hắn là gì. Không phải hắn định cho em con mèo này chứ?

Hắn nhìn em bằng nửa con mắt rồi lấy khẩu súng Anaconda màu bạc được đặt bên hông ra. Đặt khẩu súng xuống đất, hắn đẩy mạnh về phía em. Khẩu súng đụng vào chân em làm em sợ hãi phải lùi ra sau vài bước. Hắn nhìn em, nhếch môi rồi nói:

- Khẩu súng đó đã được lên đạn rồi, nếu mày có thể cầm nó bắn chết con mèo kia thì ngay ngày mai tao sẽ cho mày được tự do và sẽ trả lại sợi dây chuyền cho mày. Còn không thì mày phải làm việc tiếp cho tao theo thời hạn.

Hắn nói rồi giơ sợi dây chuyền của em lên, đưa qua đưa lại nhằm khiêu khích thị giác của em. Những lời hắn nói vừa nãy em không thể nào cho vào bộ óc vốn không thông minh của mình được. Quả thật là em nuốt không trôi những gì mà hắn vừa nói. Hắn nói hắn sẽ cho em được tự do và trả lại sợi dây chuyền cho em sao? Em có nên tin một con người như hắn không? Nếu như lời hắn nói là thật thì em có thể nhảy cẫng lên vì vui mừng không?

À, mà khoan đã. Hình như em đã quên mất câu đầu mà hắn nói rồi thì phải. Hắn bắt em phải bắn chết một con mèo đáng yêu như thế sao? Bàn tay em sinh ra là để làm việc tốt chứ không phải việc xấu nên em không thể làm như thế được, KHÔNG ĐỜI NÀO!

Em đã quyết tâm như thế nhưng nhìn lại sợi dây chuyền của ba tặng đang bị hắn làm thành đồ chơi đưa qua đưa lại thế kia thì những ý nghĩ ban đầu của em vụt mất. Em nhìn khẩu súng dưới chân, bàn tay không yên vị của em từ từ nhặt khẩu súng ấy lên và nhắm thẳng vào con mèo xấu số kia. Khẩu súng hơi nặng nhưng em vẫn cố cầm cho vững. Trước mặt em là một con mèo còn rất nhỏ, nó đang nhìn em bằng ánh mắt tinh nghịch như muốn chơi đùa cùng em. Em cắn chặt răng vào nhau để cố không cho mình bị dao động bởi ánh mắt kia.

“Mày đừng nhìn tao như thế, tao chỉ bị ép buộc thôi. Xin lỗi mày!”

Em mong rằng suy nghĩ của em, con mèo kia có thể nghe thấy và thông cảm cho em. Nhưng không, khi nhận thấy khẩu súng ấy đang chĩa thẳng vào nó, ánh mắt nó dần trở nên buồn bã. Nó nhìn em bằng ánh mắt tội nghiệp nhưng em lại nhắm tịt mắt xem như mình không nhìn thấy gì cả. Zin mân mê sợi dây chuyền trên tay rồi thích thú nhìn em. Luck yên vị đứng kế bên hắn, chắp hai tay ra sau lưng và chờ xem trò vui.

Em lấy hết can đảm mở mắt ra nhìn nó, cố dặn lòng mình là không được thương tiếc. Dù sao nó cũng chỉ là một con mèo thôi mà, không sao đâu!

Nghĩ vậy, ngón tay nhỏ nhắn của em từ từ chạm vào cò súng, từng chút từng chút gạt lùi nó về phía mình. Liệu em sẽ đủ can đảm để bóp cò chứ?

Em sẽ bắn chết con mèo để lấy lại sợi dây chuyền và được tự do hay em sẽ cố gắng làm việc tiếp cho hắn và chịu cực khổ để đổi lấy sự sống cho con mèo đáng thương kia?

Liệu em sẽ là thiên thần hay ác quỷ đây?

Đôi tay em run run khi chạm vào cò súng, cảm xúc trong em bây giờ đang rất phức tạp. Em không biết mình nên vui hay nên buồn, nên cười hay nên khóc đây?

Bản tính em xưa nay vốn hiền lành, đến con kiến em còn không nỡ giết chứ đừng nói chi là con mèo kia. Nhưng em không còn lựa chọn nào khác, nếu em giết nó thì em sẽ được giải thoát khỏi cái địa ngục tối tăm này, em sẽ không phải chịu khổ, không bị hắn hay bọn người của Emi hành hạ nữa. Còn nếu em không giết thì cuộc đời em sẽ trôi về đâu trong những tháng năm sắp tới? Vì vậy, một là nó chết, còn hai là em chết.

Nhưng càng nhìn vào đôi mắt đáng thương kia, thì em lại không nỡ ra tay. Sao em có thể vì bản thân mà ích kỉ như thế? Giết đi một con mèo vô tội thì chẳng phải em sẽ trở thành một kẻ độc ác sao? Em sẽ nguyện trở thành một kẻ độc ác để cứu lấy bản thân mình hay em sẽ làm một người tốt để tiếp tục chịu khổ đây?

Khó nghĩ quá!

Trong đầu em đang đấu tranh tư tưởng mãnh liệt không biết có nên giết hay không. Em nhắm mắt rồi lại mở ra không biết bao nhiêu lần. Bất chợt em đưa mắt nhìn hắn nhưng hắn lại không nhìn em. Hắn vẫn đang mân mê sợi dây chuyền của em trên tay, khóe môi lâu lâu lại nhếch lên tạo thành một nụ cười nửa miệng, trông đểu hết sức. Em ước gì mình có đủ can đảm để bóp cò nhưng nạn nhân không phải là con mèo tội nghiệp kia, mà là hắn. Hắn là người đã gây ra cho em nhiều đau khổ nhất nhưng em lại chưa một lần nghĩ là mình sẽ ghét hắn hay hận hắn. Ông trời thật bất công khi không cho em hai cảm giác đó để em có thể ghét hắn, hận hắn. Nếu được như thế thì lòng em sẽ thanh thản biết bao nhưng em lại không làm được. Mỗi lần chịu đau đớn em chỉ biết khóc ra cho nhẹ lòng chứ không biết làm gì hết.

Em sinh ra, sống với ba mẹ trong cảnh giàu sang được sáu năm thì em đã trở thành một cô bé mồ côi, phải ra đường xin ăn. Đối với những tiểu thư nhà giàu sống trong cảnh giàu sang, được ba mẹ nuông chiều quen rồi thì khi ra đời, sống trong cảnh nghèo khổ họ có thể sống được không?

Em không cần biết những người khác như thế nào nhưng riêng em, em nghĩ mình có thể làm được. Dù sống trong cảnh giàu sang hay bần cùng em cũng đều sống tốt. Em luôn đối xử tốt với mọi người nhưng không một ai có thể hiểu cho tấm lòng của em cả. Họ nghĩ em giả tạo để lấy lòng người khác, nhưng thử hỏi, nếu em muốn lấy lòng người khác thì tại sao em lại không lấy lòng những người giàu có mà đi đối xử tốt với một đứa ăn mày làm gì? Có ai muốn lấy lòng một đứa ăn mày không?

Đời người mà, lòng dạ thật khó đoán. Khi mình đối xử tốt với ai thì họ lại cho là mình giả tạo, ác quỷ đội lốt thiên thần. Còn khi mình đối xử tệ thì họ lại cho mình là kẻ độc ác, vô nhân tính. Miệng lưỡi người đời thật ghê sợ! Chúng ta không bao giờ cấm cản được.

- Sea!

Hắn buột miệng gọi tên em khi nhìn vào chữ Sea được khắc đằng sau mặt dây chuyền. Hắn chỉ lo nhìn vào thứ đang cầm trên tay mà không để ý thấy sắc mặt em đang dần giãn ra, vẻ căng thẳng cũng biến đâu mất, thay vào đó là một nụ cười được nở trên môi em. Em vui lắm! Vì em đã được nghe thấy cái tên cao cả của mình từ miệng người khác chứ không phải do em tự độc thoại. Bây giờ thì em không cần phải suy nghĩ nhiều nữa, em đã có quyết định.

Em từ từ nới lỏng ngón tay mình ra khỏi cò súng và đặt nó xuống đất trước hai cặp mắt ngơ ngác lẫn kinh ngạc của Luck và Zin. Em nhìn hắn rồi nhẹ lắc đầu:

- Tôi không làm được!

Chính vì lời buột miệng của hắn lúc nãy nên em mới thức tỉnh. Sea! Em có cái tên cao cả như vậy thì em không thể làm thế, em không thể bôi bác lên cái tên mà ba mẹ đã đặt cho em được.

Hắn thu sợi dây chuyền vào trong tay, nhìn em cười khẩy thể hiện thái độ khinh thường. Em nhát gan hơn hắn tưởng, thực chất thì trong khẩu súng đó không hề có lấy một viên đạn nào cả. Hắn đã lấy hết đạn trong đó ra trước khi bảo Luck đưa em tới. Em chỉ cần bóp cò một cái thôi là có thể được tự do rồi nhưng sao em lại không làm? Là do em không đủ can đảm hay đó chính là bản chất con người thật của em?

- Vậy là mày chấp nhận làm tiếp?

Em nhìn xuống con mèo một lúc rồi nhìn hắn, gật đầu một cách chắc chắn. Mười năm, một thời gian không quá dài cũng không quá ngắn, rồi nó sẽ qua nhanh thôi mà. Em không cần phải suy nghĩ nhiều làm gì cho mệt thân. Một khi em đã quyết định như vậy thì em đã chấp nhận chịu khổ khi còn ở đây. Trải qua nhiều đau khổ rồi thì chúng ta sẽ mạnh mẽ lên thôi. Nên Sea à! Em không cần phải lo gì cả, cứ sống cho thật tốt như trước là được. Hơn nữa, em chỉ cần biết là tuy thể xác em ở đây nhưng tâm hồn em lại được tự do bay nhảy ngoài thế giới rộng lớn kia. Họ giam được thể xác em chứ tâm hồn em thì không.

Hắn nhẹ lắc đầu, bây giờ hắn không biết phải nói gì với em hết ngoài việc sai Luck đưa em về. Sau khi cả hai đi khỏi, hắn mới trở về phòng mình.

Hắn bỏ sợi dây chuyền của em vào chiếc hộp nhỏ màu xanh rồi leo lên giường nằm. Quơ tay lấy con gấu bông to đang ngồi trên đỉnh đầu xuống, ôm chặt vào trong lòng. Hắn vốn là một người không thích gấu bông vì hắn nghĩ những thứ đó chỉ dành cho con gái thôi, nhưng con gấu này là do mẹ hắn tặng nên nó là ngoại lệ.

Hắn vừa nhắm mắt lại thì hàng loạt hình ảnh của em chợt hiện lên trong tâm trí hắn. Từ nụ cười khi lần đầu hắn gặp em cho đến hành động của em khi khom người xuống nhặt tờ hai mươi đô lên bỏ vào mũ của thằng bé ăn mày kia, rồi lúc em đứng dưới mưa, lúc em khóc khi bị hắn hành hạ bằng những trò chơi dã man. Tất cả hình ảnh của em đều như một thước phim quay chậm trong đầu hắn. Hắn bật ngồi dậy, lắc đầu xua tan đi những hình ảnh ấy. Sao tự nhiên hắn lại nghĩ về em chứ? Em là cái quái gì mà đáng để hắn quan tâm?

Hắn lấy tay đánh đánh vào đầu mình vài cái cho tỉnh, thôi suy nghĩ về em nữa. Chỉ là một chút ấn tượng của hắn về em thôi chứ chẳng có gì đặc biệt cả. Em đơn giản chỉ là một món đồ chơi rẻ tiền nếu không muốn nói là vô giá trị để cho hắn xả stress hay những lúc buồn bực mà thôi. Em đối với hắn là hoàn toàn không có cảm giác, dù là một chút cũng không có.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.