Biển Khóc

Chương 7: Bước ngoặc mới



Bảy năm sau…

Người ta nói thời gian là thứ vô tình nhất vì nó cứ trôi đi mãi mà không bao giờ dừng lại. Tuy nhiên, thời gian đi qua sẽ kéo theo nỗi đau của con người đi theo nhưng cũng để lại trong lòng họ không biết bao nhiêu vết thương đã từng trải. Ngày mà thời gian dừng lại và không trôi đi nữa thì đó là ngày con người rời khỏi thế gian.

Thời gian trôi đi sẽ làm thay đổi mọi thứ, cả con người cũng vậy. Minh chứng cho lời nói đó là em. Em từ một cô bé tám tuổi ngày nào mà bây giờ đã trở thành thiếu nữ tuổi mười lăm. Với đôi mắt to tròn, chiếc mũi cao và khóe môi chúm chím, với mái tóc đen nhánh dài ngang lưng và làn da trắng mịn màng như sữa, em quả thật có thể làm cho các chàng trai phải điêu đứng khi liếc nhìn. Tuy bề ngoài em thay đổi nhưng phẩm chất bên trong con người em thì mãi mãi vẫn thế. Em vẫn ngây thơ và ngốc nghếch như ngày nào, vẫn bị họ hành hạ mà chỉ biết im lặng chịu đựng chứ không dám phản kháng. Và ở tuổi mười lăm này, cuộc đời em sẽ bước sang một trang giấy mới.

Em sẽ không ở gian nhà bếp nữa mà sẽ dọn đến một nơi ở mới hơn. Nơi đó tuy không có nhiều người và em sẽ không bị hành hạ thường xuyên như ở gian nhà bếp. Nhưng đó là một nơi mà em không bao giờ muốn đặt chân đến dù chỉ là nửa bước. Đó là nhà hắn.

Hắn năm nay cũng đã mười chín tuổi rồi, phải đi làm nên không có thời gian để dọn dẹp nhà cửa. Vì vậy, hắn muốn tìm một người giúp việc để làm những công việc lặt vặt trong nhà nên hắn đã bảo Luck đưa em tới. Em đã rất hốt hoảng khi nghe tin đó, chẳng thà cứ để em làm việc ở gian nhà bếp dù phải chịu bao nhiêu khổ cực em cũng cam chịu chứ đừng bắt em phải làm việc ở nhà hắn. Em rất sợ khi ở cạnh một kẻ nham hiểm và độc ác như hắn nhưng em không có sự lựa chọn thứ hai. Vì đó là mệnh lệnh nên em phải gật đầu đi theo vô điều kiện.

Làm việc ở nhà hắn đồng nghĩa với việc em sẽ chạm mặt hắn thường xuyên hơn và đó là điều mà em không bao giờ muốn.

Bảy năm em làm việc không công cho hắn cũng như ở gian nhà bếp thì từ bây giờ, em sẽ được lãnh lương. Hắn nói sẽ trả cho em ba trăm đô la mỗi tháng với điều kiện là em phải làm tốt tất cả các công việc trong nhà. Ba trăm đô đối với em là không nhỏ và từ đó đến giờ em cũng chưa biết lãnh lương là như thế nào. Em chỉ biết là mỗi tháng hắn sẽ trả tiền cho em và em sẽ dành tất cả số tiền mà mình lãnh được để mở một tiệm trà sữa như mình hằng mong muốn khi ra khỏi đây. Điều đó làm em cảm thấy rất vui nhưng mà… hắn nói sẽ trả tiền cho em với điều kiện là em phải làm tốt TẤT CẢ các công việc trong nhà. Như vậy có nghĩa là ngoài các công việc nhỏ nhặt ra thì em phải kiêm luôn việc nấu ăn sao?

Tuy sống ở gian nhà bếp được bảy năm nhưng em chẳng bao giờ được xớ rớ tới chỗ họ nấu ăn cả. Họ chỉ cho em làm những công việc lặt vặt phù hợp với em thôi, và món ăn duy nhất mà em có thể nấu và ăn được là mì.

- Tôi… không biết nấu ăn! - Em đứng trước mặt hắn, thú nhận một cách thật thà đến tội nghiệp.

Hắn nhìn em từ trên xuống dưới một lượt rồi nhẹ lắc đầu nhưng hắn không mắng em. Hắn đã biết trước là em không biết nấu ăn rồi, vì ở gian nhà biếp không bao giờ cho những kẻ nghiệp dư đụng tay vào việc nấu ăn đâu, mà có cho nấu đi nữa thì cũng phải đợi đến tuổi mười tám.

- Về khoản đó cô không cần lo! Đến giờ ăn sẽ có người đem thức ăn tới. Cô chỉ cần làm tốt những công việc còn lại là được. - Hắn đã lớn rồi, cũng nên thay đổi cách xưng hô cho lịch sự hơn một chút chứ nhỉ!

Em nghe hắn nói vậy thì mừng rơn, chỉ thiếu điều là nhảy cẫng lên vì vui sướng mà thôi. Em sẽ làm tất cả các công việc ngoại trừ việc nấu ăn sao? Ôi! Như thế thì còn gì hạnh phúc bằng.

- Cô không cần phải dọn dẹp phòng tôi và có một điều cô cần phải nhớ kĩ là dù có chuyện gì xảy ra thì cũng không được phép bước chân vào phòng tôi. Cô nhớ chưa? - Hắn vừa nói vừa làm vẻ mặt nghiêm trọng khiến em phải rùng mình.

- Dạ! - Em ngoan ngoãn gật đầu dù không biết nguyên do hắn không cho em vào phòng hắn là gì nhưng tuyệt nhiên em lại không hỏi. Vì em biết biết mình chỉ là đầy tớ thôi nên không có quyền hỏi hay xen vào bất cứ chuyện gì của chủ.

Hắn cho hai tay vào túi, định bước về phòng thì sực nhớ ra chuyện gì đó, hắn nói:

- Tôi đã cho người chuẩn bị đồ cho cô cả rồi, cô cứ lấy những bộ đó mà mặc, không cần thắc mắc.

Hắn nói xong, liếc nhìn em lần cuối rồi đi vào phòng không đợi em trả lời. Dù hắn không thích em hay nói trắng ra là ghét em đến đâu đi nữa thì trong vai trò em là người giúp việc và hắn là chủ thì hắn phải có trách nhiệm chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho em. Nhưng em không đơn thuần chỉ là người giúp việc không đâu, mà em còn là một món đồ chơi để cho hắn giải trí trong những lúc buồn bực nữa.

Em đứng ngây người nhìn theo hắn một lúc lâu cho đến khi thân hình cao lớn khuất sau cánh cửa đen kia thì em mới trở về phòng mà hắn đã sai người chuẩn bị cho em. Dù cho hắn có tàn độc như thế nào đi nữa thì em vẫn phải công nhận là hắn rất đẹp trai.

Tóc vẫn để theo kiểu xưa, mái xéo che khuất trán được nhuộm phớt màu nâu hạt dẻ. Đôi mắt đen hơi sâu và dường như trong đôi mắt ấy chứa một nỗi buồn man mác không thể tả. Sống mũi cao và đôi môi đầy gợi cảm có thể làm cho hàng ngàn cô gái phải ngây ngất. Chiếc khuyên tai màu bạc ngày nào hắn đã từng bắt em phải lặn xuống cái hồ sâu 1m80 với những viên đá lạnh đang dần tan vẫn còn ngự trị bên tai trái của hắn. Dáng người hắn cao lớn và trông rất là thư sinh. Vì hắn không thích tập thể hình nên không có cái gì gọi là cơ bắp cuồn cuộn và thân hình sáu múi như những người đàn ông khác. Nhưng đừng nhìn hắn như vậy mà dại dột nghĩ rằng hắn mềm yếu. Không đâu! Hắn tuy không tập thể hình nhưng hắn đã được học võ từ nhỏ để phòng thân nếu có bất trắc gì khi làm nhiệm vụ. Hắn có làn da ngăm ngăm làm toát lên vẻ nam tính của một người đàn ông. Nói chung, hắn là một người mà bất cứ người phụ nữ nào khi nhìn thấy cũng đều chết mê chết mệt và mong muốn hắn là người đàn ông của riêng mình.



Căn phòng mà hắn đã sai người chuẩn bị cho em tuy không lớn và rộng như căn phòng lúc trước mà em từng ở khi còn sống bên cạnh ba mẹ nhưng em vẫn rất thích nó. Tuy căn phòng không có gì đặc biệt nhưng nó mang một màu trắng tinh khôi mà em yêu thích. Màu trắng tượng trưng cho sự trong sáng và thuần khiết, vì em là một người có tâm hồn ngây thơ và thánh thiện nên màu trắng là màu rất hợp với em.

Trong phòng có đầy đủ mọi thứ cần thiết và không thiếu bất cứ thứ gì. Lúc này, em nghĩ là thời gian đã làm thay đổi con người hắn nên hắn mới đối xử tốt với em như vậy. Nhưng em đâu biết được bên trong con người hắn đang nghĩ gì? Hắn đối xử tốt với em như vậy cũng chỉ vì em là người làm của hắn mà thôi, còn về sau này hắn đối xử với em như thế nào thì thời gian sẽ trả lời cho em biết.

Con người em là như thế, thấy sao thì nghĩ vậy. Em không muốn nghĩ xấu cho ai hết, đơn giản một điều vì em không phải là người xấu.

Em bước đến cái tủ quần áo lớn màu nâu rồi mở ra xem thử. Dù có nghe hắn nói từ trước là đã chuẩn bị đồ cho em nhưng em lại không ngờ là nó nhiều đến vậy. Em đưa tay sờ vào những chiếc váy có đủ màu sắc mà em nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có cơ hội mặc vào. Một cảm giác mềm mại khi những ngón tay em men theo đường eo của chiếc váy màu xanh ngọc đang xâm chiếm cả bàn tay. Em dời tay sang những bộ pijama được treo kế bên, những bộ đồ kiểu này em đã mặc quen từ lúc còn ở gian nhà bếp rồi nên không có gì đặc biệt. Chắc hắn cũng biết điều đó nên chuẩn bị cho em những bộ pijama là nhiều, còn những chiếc váy mà em cho là đắt tiền kia chỉ là số ít. Chưa kể đến những đôi giày cao gót, búp bê và dép thường nằm ở phía dưới quần áo, chắc em cũng không có cơ hội mang chúng đâu. Vì bây giờ em đâu còn thích hợp với những thứ xa xỉ ấy nữa. Em chỉ có thể chạm vào mà không dám thử dù chỉ một lần.

Em thở dài rồi đóng tủ lại, vừa lúc đó có tiếng chuông cửa nên em vội chạy ra mở. Thì ra là Lina đem đồ ăn tới.

Em vừa thấy Lina đẩy xe thức ăn vào thì em liền vội nép sang một bên để nhường đường. Lina mở nắp ra rồi đặt từng món ăn còn nóng hổi và thơm phức lên bàn. Xong xuôi, Lina đẩy xe ra nhưng không quên trao cho em một cái nhìn sắc lẹm. Vì đây là nhà Zin nên nên Lina chỉ có thể làm vậy với em thôi chứ không dám làm gì hơn.

Em hơi cúi đầu tránh đi ánh nhìn không mấy thiện cảm kia cho đến khi Lina đi khỏi. Em đóng cửa lại rồi đi vào sắp xếp lại chỗ thức ăn cho ngay ngắn, vừa mắt.

Cạch!

Hắn từ trong phòng bước ra, tay không quên chỉnh trang lại chiếc cà vạt và quần áo lại cho thẳng. Em ngước lên nhìn hắn được vài giây rồi lại cúi xuống, vì em không muốn mình bị dao động bởi con người có sức hút mãnh liệt kia. Hắn mặc một bộ vest Mattana màu xám trơn kết hợp với áo sơ mi trắng bên trong và một chiếc cà vạt màu cà phê được thắt ngay ngắn ở cổ áo. Vì tính hắn không thích bị gò bó nên cái cà vạt được nới hơi lỏng. Chân mang một đôi giày tây được đánh bóng rất kĩ lưỡng. Tóc thì vẫn để như cũ nhưng được chải lại gọn gàng hơn trước. Hơn hết, trên người hắn còn toát ra một mùi hương thơm dễ chịu của loại nước hoa Hermes đắt tiền. Trông hắn chẳng khác gì một chàng công tử hào hoa khiến bao cô nàng phải say đắm.

Trên tay hắn đang một xấp tài liệu để chuẩn bị cho cuộc họp quan trọng.

Hắn đi lướt qua em ra tới cửa mà không nói một lời nào cả, xem em như người vô hình. Em thấy vậy nên ngẩng đầu lên, hỏi khi tay hắn vừa chạm đến nắm cửa:

- Thiếu gia! Ngài không ăn sáng ạ?

Hắn không quay lại nhìn em nhưng vẫn trả lời:

- Tôi không ăn! Cô đói thì cứ tự nhiên!

Rồi hắn bỏ đi.

Em đứng nhìn theo hắn một lúc lâu rồi nhìn xuống bữa ăn sáng thịnh soạn mà gian nhà bếp đã chuẩn bị cho hắn. Nhìn những dĩa thức ăn tỏa hương thơm phức thì đột nhiên bụng em lại cồn cào. Nó bắt đầu kêu lên những tiếng “ọt... ọt” để báo cho em biết là nó đang đói nên cần em "nạp năng lượng". Em ôm bụng và không suy nghĩ nhiều liền ngồi vào bàn, bới cơm vào chén rồi lấy đũa gắp một miếng cá chiên lên ăn thử.

- Ngon quá!

Vừa nhai nhồm nhoàm miếng cá trong miệng em vừa thốt lên đầy thích thú. Sau bao nhiêu năm ăn cơm trắng với rau thì đây là bữa ăn ngon nhất mà em từng ăn. Bây giờ em không cần biết và quan tâm đến bất kì thứ gì hết, em chỉ cần biết là mình phải ăn no để còn có sức mà làm việc. Vì đây là ngày đầu tiên em làm việc ở nhà hắn nên không thể lơ là được.



Tại phòng họp

- Sao rồi? Các người đã có thông tin gì mới chưa?

Hắn đặt xấp tài liệu lên bàn rồi ngồi vào ghế, đưa mắt nhìn một lượt ba mươi tám người có máu mặt trong Leaders rồi hỏi bằng một giọng nói lạnh tanh.

Mọi khi có cuộc họp nào quan trọng cha hắn cũng đều có mặt nhưng hôm nay ông lại không đến, vì ông muốn để hắn tự mình chủ trì các cuộc họp cho quen dần để sau này khi thừa kế chức vụ thì hắn sẽ dễ làm việc hơn.

Về phần hắn, không thấy cha trong cuộc họp lần này đã khiến hắn có thể thoải mái hơn khi nói chuyện, chứ có ông hắn không thể nào tập trung vào công việc được vì ông cứ nhìn hắn mãi. Nhưng hôm nay hắn thực sự cảm thấy thoải mái trong căn phòng đầy ắp người như thế này.

- Thưa thiếu gia! Người của tôi cho biết là ở Portland có một tiệm vàng mới khai trương nên nhập từ Canada về rất nhiều vàng quý giá. Tôi nghĩ chúng ta phải mau chóng tập hợp các nhân viên lại để thi hành nhiệm vụ. - Một người đàn ông tuổi trung niên đứng lên thông báo thông tin, vừa nói ông vừa nhìn xuống tờ báo cáo mà mình đã sai người đi do thám. Tuy ông lớn tuổi hơn hắn nhưng với vai trò là cấp dưới nên ông không được phép vô lễ hay có những cử chỉ thiếu tôn trọng đối với hắn.

Hắn nghe ông nói thế thì nhẹ gật đầu rồi mở xấp tài liệu mà mình đã thu thập từ trên mạng ra xem, nhìn sơ qua một lượt rồi nói:

- Nhưng trước hết chúng ta phải cho người đi do thám xem có bọn cớm nào lảng vảng quanh đó không đã. Vụ lần trước ở Columbia bây giờ vẫn chưa lắng đâu, rất có thể bọn CIA và FBI đã nhập cuộc rồi nên chúng ta cần phải cẩn thận hơn.

Hắn vừa dứt lời thì những cuộc bàn luận ở phía dưới bắt đầu vang lên. Họ đang cùng nhau bàn bạc để đưa ra quyết định đúng đắn cho vụ việc lần này.

Tuy là tổ chức lúc nào cũng thành công tốt đẹp khi làm nhiệm vụ nhưng cũng không thể vì thế mà chủ quan được. Dạo gần đây Cục cảnh sát truy nã tội phạm đã liên hệ với FBI và CIA để họ nhập cuộc nên tình hình ngày càng trở nên gắt gao. Trước khi làm nhiệm vụ cần phải cho người đi do thám để tránh khỏi vướng vào vòng vây của cảnh sát.

Cuộc họp kéo dài trong ba mươi phút rồi kết thúc. Mọi người đều lần lượt ra về. Họ đã lên kế hoạch xong về vụ cướp lần này ở Portland.

Hắn sắp xếp lại chỗ tài liệu của mình rồi đi về phòng làm việc.



Cạch!

- Anh Zin ơi!

Em đang quét dọn nhà cửa cho sạch sẽ thì nghe có tiếng mở cửa và tiếng gọi nửa quen nửa lạ của ai đó cất lên. Em bỏ cây chổi lông gà lên bàn rồi chạy ra xem thử.

- Ơ…

Em khá ngạc nhiên khi nhìn thấy người vừa gọi tên hắn, gương mặt này làm sao em có thể quên được? Em còn nhớ lần đầu gặp cô khi em đang lau sàn hành lang ở trước cửa gian nhà bếp, lúc đó cô đã không ngần ngại mà đạp đổ công sức lau dọn của em. Chưa hết, sau lần đó mỗi khi có chuyện gì không vui cô cũng đều tìm đến em để trút giận. Cho em ăn mấy cái tát tay rồi nắm tóc em lôi vào phòng, hùa với bọn người của Emi hiếp đáp, đánh đập em không thương tiếc. Nếu lúc đó không có Liz thì em không biết mình có còn sống được tới bây giờ không nữa.

Một cô gái có gương mặt chẳng khác gì mỹ nhân, diện trên mình một chiếc váy màu hồng phấn và mái tóc được búi cao gọn gàng, trên người còn tỏa ra một mùi hương thơm sang trọng và quý phái. Trông cô quả thật là xinh đẹp!

Jane từ ngạc nhiên chuyển sang tức giận khi nhìn thấy em - người mà cô không bao giờ ưa. Cô đã ghét em từ lúc em còn ở gian nhà bếp rồi, nay lại gặp em ở nhà Zin nữa nên nỗi ghét em của cô ngày càng tăng thêm. Cô tức giận nắm lấy tóc em, giựt mạnh ra đằng sau. Em vì bị bất ngờ và đau nên đã “á” lên một tiếng. Jane nghiến răng, trợn trừng mắt nhìn em rồi hỏi:

- Ai cho phép mày ở đây?

- Dạ! Là thiếu gia bảo tôi tới đây làm. - Em vừa trả lời vừa tìm cách gỡ tay Jane ra nhưng khổ nỗi cô nắm chặt quá nên em không tài nào gỡ được.

Jane nghe thấy hai từ “thiếu gia” ngọt ngào được phát ra từ miệng em thì cô càng nổi điên hơn. Tại sao Zin lại bảo em đến đây? Phải chăng… hắn đang có tình ý gì với em?

Những câu hỏi mơ hồ hiện lên trong đầu Jane làm cho cô cảm thấy tưng tức trong lòng. Zin không thể nào thích con nhỏ nghèo hèn này được, vì quy định trong Leaders không cho phép và vì Zin là của cô, LÀ CỦA MỘT MÌNH CÔ THÔI!

Chẳng nói chẳng rằng Jane nắm dựng tóc em lên, vung tay tát vào mặt em một cái thật đau làm em ngã quay xuống nền. Chưa hả giận, cô đẩy em nằm dài ra nền rồi ngồi lên người em, tát tới tấp vào hai bên má của em. Thế mà em lại không một lần chống trả vì em không thể, người trước mặt em là một tiểu thư danh giá, còn em chỉ là một kẻ hạ đẳng nghèo hèn, nếu em chống cự chẳng khác nào em tự chuốc họa vào thân.

Thế là một cuộc ẩu đả đã xảy ra ngay tại nhà hắn. Một người đánh, một người chịu đựng, một người hả hê vì trút được cơn giận, còn một người đang khóc vì những cái tát đau điếng mà người kia “ban tặng”. Một nụ cười xuất hiện trên môi của ai đó đang đứng trước cửa nhìn vào mà không mảy may giúp đỡ và người đó không ai khác ngoài hắn.

Hắn đã về từ lúc lâu rồi nhưng khi định vào trong thì thấy cảnh Jane đang đánh em nên hắn quyết định đứng trước cửa để xem “kịch” hay.

Hắn cứ tưởng là em sẽ đánh trả một khi không còn chịu đựng được nữa nhưng hắn đã lầm. Em vẫn cắn răng chịu đựng mặc dù những cái tát mà Jane tát em không nhẹ. Hắn lắc đầu, không biết trong đầu em thực sự đang nghĩ gì nữa.

Đến khi hai má em bị Jane tát cho đỏ tấy lên và nước mắt em cũng đã rơi ướt đẫm hết cả gương mặt thì hắn mới “mở lòng thương” mà đẩy cửa mở ra hẳn rồi đi vào.

- Đủ rồi đó Jane! - Hắn chụp lấy tay Jane ngay khi cô vừa giơ lên định tát em thêm cái nữa.

Jane nghe thấy tiếng hắn thì vội quay mặt lại, rời khỏi người em và đứng dậy. Nhìn hắn bằng ánh mắt tóe lửa, cô chỉ vào em đang ngồi co ro khóc thút thít ở một góc rồi lớn tiếng hỏi:

- Anh giải thích cho em biết chuyện này là sao? Tại sao anh lại kêu nó đến ở chung với anh chứ?

Không vội trả lời câu hỏi của cô, hắn bỏ xấp tài liệu lên bàn, đưa tay cởi cái áo vest và chiếc cà vạt ra rồi quăng xuống ghế. Hắn ngồi xuống, đưa mắt nhìn em khoảng một đến hai giây rồi lại nhìn gương mặt đang đỏ ngầu vì tức giận của Jane. Hắn nhún vai trả lời như chẳng có chuyện gì quan trọng:

- Chẳng có chuyện gì hết! Anh chỉ bảo cô ta đến đây làm người giúp việc cho anh thôi. Em đừng có suy nghĩ lung tung.

Jane nghe hắn nói thế thì cũng hơi xiêu lòng nhưng cô vẫn hỏi lại cho chắc chắn:

- Có thật là như vậy không?

- Thật mà! Em không tin anh sao? - Hắn gật đầu rồi dang rộng hai tay ra. - Lại đây với anh!

Jane mỉm cười rồi chạy đến sà ngay vào lòng hắn, nói với giọng nũng nịu nhưng vẫn còn mang tính hờn trách:

- Đương nhiên là em tin anh! Nhưng em không muốn nó ở chung nhà với anh đâu! - Jane lắc đầu rồi giả vờ khóc thút thít. - Hức! Lỡ sau này anh yêu nó thì sao?

- Không có chuyện đó đâu! Cô ta chỉ là người giúp việc của anh mà thôi!

Nói rồi hắn đặt lên môi Jane một nụ hôn, Jane hơi bất ngờ với hành động thân mật mới có lần đầu này ở hắn nhưng cô vẫn vui lòng đáp trả. Hai người họ mải mê chìm đắm trong nụ hôn ngọt ngào mà bỏ mặc em bơ vơ ở một xó. Vì em gục mặt xuống nên không nhìn thấy được hai người kia đang hạnh phúc như thế nào trong khi em thì đang đau khổ, và cũng chính vì vậy nên em mới không thể biết được là hắn đang nhìn em. Hắn nhìn em không phải vì lo lắng cho em mà vì nhìn em như vậy hắn mới cảm thấy vui và hả dạ.

Em ngồi đó, nước mắt vẫn lăn dài không ngừng. Có ai cho em biết đây là lần thứ bao nhiêu em khóc và bị đánh đập rồi không? Tại sao… tại sao em không làm gì sai hết mà hết người này đến người khác lại giẫm đạp lên người em như thế? Chẳng lẽ em sinh ra ngoài làm việc thì em còn là một món đồ chơi để cho họ trút giận hay sao?

Em chỉ mới đến nhà hắn làm ngày đầu tiên thôi mà đã bị như vậy rồi thì những ngày tiếp theo em sẽ chịu những áp bức gì nữa đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.