Biên Nhược Thủy

Chương 18



Lúc này đây tôi chỉ mong sao được nhìn thấy hắn ngốc nghếch như trước, muốn gạt là có thể gạt được dễ dàng, không hề có cảm giác tội lỗi. Nhưng giờ đây hắn lại tỉnh táo như thế, tỉnh táo tới mức trong lòng tôi phải thầm kêu hoảng lên không xong rồi.

“Cậu qua đây.” Tôi kéo tay Biên Nhược Thủy, cố gắng nói sao cho có vẻ khẩn thiết một chút, “Tớ đã kể chuyện của cậu cho mẹ nghe rồi, mẹ bảo tớ mang cậu qua nhà đấy, mẹ sớm đã ngứa mắt tớ rồi, cậu mà qua đảm bảo bà cực kỳ vui.”

“Dì không biết tớ, làm sao lại tự mình bảo cậu đưa tớ tới chứ? Cậu đừng có gạt tớ, cũng đừng gây phiền toái cho dì nữa.”

“Ai bảo mẹ tớ không biết cậu? Tớ ngày nào cũng nói về cậu, mẹ tớ đã mong cậu qua nhà chơi từ lâu rồi.”

“Thật sao?” Biên Nhược Thủy mừng rỡ hỏi lại.

“Còn gì nữa, tớ sao lừa cậu được!” Tôi đổi giọng, ngọt nhạt nói: “Sao nào? Đi nhé?”

“Không đi!” Biên Nhược Thủy kiên quyết nói.

Tôi thoáng cái bực mình trở lại, liền tìm lấy một chỗ quanh đấy ngồi phịch xuống. Đầu óc người này không thể nào lấy người thường ra mà so được, sự ngốc nghếch và thanh tỉnh của hắn chỉ cách nhau một sợi dây mỏng manh. Tôi vốn không phải người kiên nhẫn gì cho cam, thông thường nhờ vả gì người ta thì chỉ nói tới câu thứ ba, quá ba câu thì chắc chắn sẽ cảm thấy mất mặt vô cùng. Nhưng nhìn hắn cứ ngốc ngốc đứng trước mặt mình, tôi lại không nỡ bỏ cuộc giữa chừng.

“Tớ có nói gì cậu cũng không chịu tới sao?” Tôi ngẩng đầu hỏi.

Biên Nhược Thủy im lặng, tôi đứng dậy phủi bụi trên quần rồi nói với hắn: “Không đi thì thôi, để tớ nói lại với mẹ, bảo mẹ là cậu không thích tới.”

“Đừng mà! Cậu đừng nói thẳng ra như thế, chuyện cậu nói không phải là tớ không muốn, là vì có chỗ không tiện thôi.”

“Dù sao cậu cũng không đi, sao còn định quản tớ nói gì chứ!”

Biên Nhược Thủy ra chiều sốt ruột, kéo kéo tay tôi: “Vậy thì tớ theo cậu về, tớ muốn đích thân nói với dì.”

Đúng là bị lừa rồi, tới nhà tôi rồi sao có thể về được chứ. Tôi giả bộ suy nghĩ dữ lắm, một lát sau mới đáp: “Vậy được rồi, tối nay cậu sang nhà tớ ăn cơm tối đi.”

Biên Nhược Thủy thở dài sườn sượt, chúng tôi nói bâng quơ câu được câu mất thêm một hồi, nhìn sắc trời đã không còn sớm nữa, tôi lầu bầu giục hắn chuẩn bị đi nhanh. Biên Nhược Thủy trở lại vào gian nhà không biết muốn mang theo thứ gì, tôi cũng lười không theo, chỉ hận không sớm đi khỏi cái chỗ này, không rõ là tác dụng tâm lý hay sao đó nữa mà mỗi lần vào trong ấy tôi đều có cảm giác nặng nề đáng sợ.

Dọc đường, Biên Nhược Thủy cứ nhất quyết đòi mua mấy thứ tới tặng cho mẹ tôi, tôi ngăn sao cũng không được, cuối cùng đành để hắn mua ít hoa quả mang theo làm quà. Mang mấy thứ này về nhà mình, tôi cứ thấy lóng nga lóng ngóng, thật giống như mang bạn gái về nhà ra mắt mẹ vậy, lại len lén liếc sang nhìn Biên Nhược Thủy đang thả bộ chậm rãi.

Mẹ tôi đã về từ sớm, tôi vừa mở cửa nhà đã nghe tiếng lạch cạch dao thớt từ trong bếp vọng ra. Tôi cúi đầu nhìn lại, có thêm một đôi dép mới nữa, quả nhiên là mẹ tôi đã cố tình về sớm chuẩn bị rồi. Tôi cười cười, giục Biên Nhược Thủy mau thay dép vào nhà.

“Mẹ!” Tôi chào một tiếng.

Mẹ từ trong bếp đi ra, Biên Nhược Thủy thấy bà thì nở nụ cười ngượng ngùng: “Cháu chào dì, cháu là Biên Nhược Thủy ạ.”

Mẹ tôi hơi sửng sốt một chút, nhưng cũng vui vẻ đáp lời: “Ai, ra ngoài chơi với Thiên Lộ đi cháu, lát nữa dì gọi mấy đứa vào ăn.”

Biên Nhược Thủy vội nói ngay: “Dì, để cháu giúp cho, cháu gì cũng làm được mà.”

“Ai da, sao lại để cháu làm được? Cháu cứ ra ngoài ngồi chơi với Thiên Lộ đi, cơm làm một lúc là xong ấy mà.”

“Mẹ, mẹ cứ kệ cậu ấy đi, con chơi với cậu ấy chả vui gì cả.”

Mẹ tôi lườm ngay cho một cái: “Con cái ngốc nghếch không chịu hiểu cái gì cả, làm gì có cái đạo lý khách tới nhà chơi lại phải đi làm cơm hả.”

Nói rồi bà vỗ vỗ vai Biên Nhược Thủy rồi quay vào bếp. Quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, hắn theo mẹ tôi vào. Tôi cứ nghĩ rằng hắn sẽ ra ngay, không ngờ đợi mãi chả thấy ai đi ra. Ngồi trong phòng khách coi TV, chuyển mấy kênh cũng chả thấy gì hay, lại có tiếng nói truyền ra từ nhà bếp.

“Món này làm ngon quá, so với dì làm còn ngon hơn nữa. Thiên Lộ nhà dì thì cái gì cũng không biết làm, cầm con dao còn không chắc nữa là…”

“Dì nghe nói lúc hai đứa còn học chung ở trường cháu đã giúp nó không ít hả, Thiên Lộ nhà dì không phải kém thông minh, chỉ là nó ham chơi quá, về nhà là quẳng sách đấy, thầy giáo còn nói với dì là…”

Tôi ngồi ngoài phòng khách mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cái miệng của mẹ tôi hoạt động thực là quá mạnh mẽ rồi. Cứ như thế, ngay cả chuyện hồi tôi còn bé hay đái dầm, rồi những chuyện khùng khùng từ lâu lắm rồi cũng được moi ra nói bằng sạch. Tôi vứt điều khiển, rón rén ló mặt vào bếp, cười hì hì: “Nói gì thế hả mẹ? Có chuyện gì mà vui thế?”

Mẹ tôi vừa quay ra thấy tôi thì bĩu môi xua xua tay: “Đi ra ngoài đi, tự dưng lại vào đây quấy rối.”

Biên Nhược Thủy cũng liếc mắt nhìn tôi, cười đến là vui vẻ, đã lâu lắm rồi tôi chưa được thấy nụ cười nào của hắn thoải mái đến thế. Hắn đứng cạnh mẹ tôi, cứ luôn tay thái thái cái gì đó, thỉnh thoảng lại đảo mắt nhìn qua bà, ánh mắt khiến tôi bất đắc dĩ nhớ tới một chuyện. Quên đi, tôi biết rồi, thích nói chuyện gì thì cứ nói đi, chỉ cần vui vẻ là tốt rồi.

Cơm vừa làm xong cũng là lúc ba tôi về, thấy Biên Nhược Thủy đang bê mấy đĩa thức ăn từ bếp đi ra thì khẽ nhăn mày, tôi nhìn thấy vội nói ngay: “Đây là bạn học cùng lớp con, chắc mẹ vẫn chưa nói với ba, cứ để lát nữa mẹ nói cũng được.”

Ba tôi “ừm” một tiếng, Biên Nhược Thủy thấy ba tôi thì lễ phép chào: “Cháu chào chú!”

Ba tôi cười cười, nói với mẹ: “Thằng nhóc này nhìn ngoan thật.”

“Phải đó!” Mẹ tôi khấp khởi đáp lời: “Ngoan ngoãn chịu khó, nó tới nhà ai thì người lớn đều thích cả, Thiên Lộ nhà chúng ta làm sao so được với nó cơ chứ.”

Tôi đần cả mặt ra, ba mẹ tôi đúng là thích làm tôi mất mặt trước người ngoài mà, không hiểu hai người nghĩ gì mà lại làm thế nữa. Biên Nhược Thủy nở nụ cười nhẹ, đi tới cạnh tôi: “Chú dì rất tốt, thật đáng ngưỡng mộ a.”

Tôi nhìn hắn, lầm bầm nói: “Thế nào? Tớ có nói sai đâu, kêu cậu tới đây còn không chịu, ở cái phòng tồi tàn kia làm cái gì…”

Nói tới nửa chừng tôi mới nhận ra mình làm chuyện không nên, Biên Nhược Thủy hơi cứng người lại, nhưng cũng chẳng thèm để ý tính toán với tôi làm gì. Nhìn mọi người đã đông đủ, tôi vỗ vỗ vai Biên Nhược Thủy: “Đi ăn cơm đi.”

Bốn người ngồi quanh bàn, vừa ăn vừa trò chuyện, tôi ăn nhiều, đại khái cũng có thể coi là ăn như rồng cuốn, Biên Nhược Thủy ăn nhỏ nhẹ. Vừa ăn được một lát thì mẹ tôi cầm đũa đánh vào tay tôi: “Mày không chịu gắp cho bạn mày món gì hả?”

“Cậu ấy có phải con gái đâu, còn phải gắp cho ăn làm gì. Bọn con thường hay ăn suất một tệ ở trường, quen mất rồi.”

Mẹ tôi trừng mắt một cái rồi nhìn Biên Nhược Thủy: “Đừng khách khí, cháu muốn ăn cái gì thì cứ ăn đi.”

Biên Nhược Thủy gật đầu, cũng gắp cho mẹ tôi một món, hai người kẻ xướng người họa gắp qua gắp lại vô cùng hăng hái. Ba tôi thích uống rượu buổi tối, uống tới nửa bữa ăn thì mặt đã đỏ ửng lên. Ông nhìn Biên Nhược Thủy, cười cười hỏi thăm: “Cháu là người ở đâu?”

Đôi đũa của tôi ngừng lại giữa chừng, mẹ tôi cũng mất tự nhiên, nhưng Biên Nhược Thủy vẫn thoải mái đáp: “Trước đây cháu ở huyện Sa Hà, giờ đã chuyển đi rồi ạ.”

“Vậy vẫn còn xa lắm!” ba tôi nhấp một ngụm rượu nhỏ, hỏi tiếp: “Thế ba mẹ cháu làm gì?”

Lần này mẹ tôi dùng sức đá chân ba một cái thật lực dưới gầm bàn, lại nháy mắt với ông một cái, tôi vừa liếc qua đã biết, còn Biên Nhược Thủy làm bộ không nhìn thấy. Ba tôi như hiểu ra chuyện, cúi đầu ăn tiếp, được một lát, ông lại ngẩng lên nhìn Biên Nhược Thủy: “Vậy chắc là cháu học giỏi hơn Thiên Lộ nhà bác rồi đúng không? Vừa nhìn bác đã biết cháu là người chăm chỉ mà.”

Tôi lại đờ người ra, mẹ tôi lườm cho ba một cái, lần này ba tôi nổi sùng lên, quát lại mẹ: “Cái gì cũng không cho tôi hỏi là sao hả?”

Đôi đũa trong tay Biên Nhược Thủy ngừng lại, tôi cũng không dám ăn thêm, cả bàn ăn thoáng chốc trở nên yên tĩnh dị thường. Tôi hít sâu một cái rồi mới nói: “Ba, con nói thẳng với ba nhé, thành tích học tập của cậu ấy rất tốt, chỉ là không có điều kiện thôi.”

“Không phải thế…” Biên Nhược Thủy muốn nói xen vào nhưng bị tôi giữ tay lại dưới gầm bàn không cho nói, cuối cùng hắn chỉ thì thào: “Là tự cháu muốn thôi học.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.