Biên Nhược Thủy

Chương 94: Phiên ngoại 3 [6]



“Thầy ơi, cái kia của thầy cứng ngắc, nhanh lấy ra …”

Nhà bếp truyền đến thanh âm rõ ràng của Biên Nhược Thủy, trong thanh âm còn kèm theo một ít hưng phấn. Đầu óc của tôi nổ mạnh, Tiếu Vĩ cũng thay đổi sắc mặt, tôi mặt mày xanh mét phóng tới nhà bếp, Tiếu Vĩ cũng mang theo cảm xúc náo nhiệt chạy theo.

Kết quả chạy tới cửa, phát hiện Biên Nhược Thủy cùng thầy chủ nhiệm đang rất nghiêm túc nấu cơm. Biên Nhược Thủy trợ thủ, thầy chủ nhiệm một bên thái thái, một bên đảo đảo đậu hủ.

Biên Nhược Thủy không cảm nhận được tôi bước tới, vẫn đang chỉ vào khối đậu hủ trong nồi nói: “Thầy, khối này cũng cứng ngắc, tranh thủ lấy ra đi…”

Tôi có thể cảm giác được mặt của mình một hồi xanh một hồi tím, trong lòng chẳng biết là cảm giác gì. Kết quả một giây sau, bên cạnh truyền đến một tràng tiếng cười to, Tiếu Vĩ cười đến thở không nổi, cả phòng bếp đều có chút cảm giác chấn động.

“Không được… Cười chết tôi … Ôi… Việc này khiến cho …. Ha ha…”

Thầy chủ nhiệm cùng Biên Nhược Thủy đều là vẻ mặt buồn bực nhìn Tiếu Vĩ một tay vịn khung cửa, một tay vỗ bụng, không rõ cậu rốt cuộc khùng điên chuyện gì. Đậu hủ trong nồi đổi màu, Biên Nhược Thủy tranh thủ vớt ra, thầy chủ nhiệm nhìn nhìn Tiếu Vĩ, khóe miệng cũng không nhịn nhếch lên, đoán chừng là cảm thấy cậu rất ngốc ngốc.

“Các người không biết … Ha ha…” Tiếu Vĩ vừa muốn mở miệng nói chuyện, lại khống chế không nổi tâm tình của mình, cười đến đỏ bừng cả khuôn mặt.

“Được rồi được rồi, hai ngươi nấu cơm a, chúng tôi đi xem phim …” Tôi túm kéo, lôi Tiếu Vĩ đi ra ngoài.

Tiếu Vĩ vẫn muốn kể rõ cho xong chuyện này, bị tôi túm kéo, liền níu lấy khung cửa không chịu đi. Thầy chủ nhiệm cùng Biên Nhược Thủy hoàn toàn choáng váng, nhất là Biên Nhược Thủy, sau khi gặp đậu hủ xong, tay vẫn giữ nguyên một tư thế giơ cao.

“Tranh thủ làm việc đi… Nhìn cái gì … cậu ấy bị kinh phong …” Tôi nói với Biên Nhược Thủy.

Rốt cục Tiếu Vĩ cũng ngừng cười được một chút, tay chân đều có chút vô lực, bị tôi túm kéo, cái tay túm khung cửa của Tiếu Vĩ thoáng buông lỏng ra, tôi vội vàng túm cậu vào phòng ngủ, Tiếu Vĩ còn chưa từ bỏ ý định, một bên thở một bên đứt quãng nói: “Tôi nói cho mấy người biết, vừa rồi Tống Thiên Lộ … ha ha …”

“Hai người thành thật làm việc đi, còn có … yên tĩnh một chút cho tôi, nấu cơm còn nói chuyện …” Tôi cảnh cáo thầy chủ nhiệm một tiếng, liền đẩy ngã Tiếu Vĩ lên trên mặt đất, rồi kéo cậu như kiểu kéo chó kéo vào phòng ngủ, còn không quen khóa chặt cửa lại.

“Cậu có muốn tôi đánh rụng răng của cậu không?” Ta có chút thẹn quá hoá giận.

Tiếu Vĩ vừa nhìn thấy nét mặt của tôi, vốn đã ngừng cười, lại bắt đầu một bên vỗ ván giường một bên chỉa vào người tôi cười, cũng không quên chế nhạo tôi.

“Ha ha… kỳ thật tôi cũng không phải cười cậu, tôi đã thấy việc này không đúng mà … Ha ha… Cậu không thấy vẻ mặt của cậu ngay lúc đó! Rất buồn cười a …”

Tôi định đá Tiếu Vĩ ra ngoài, chính là nghĩ lại, nếu làm thế Tiếu Vĩ sẽ nhất định chạy đi loan báo khắp nơi. Tiếu Vĩ là loại người – ngươi càng nổi giận, hắn lại càng hưng phấn, còn không bằng cứ mặc kệ, sau khi cười đủ sẽ chẳng còn chuyện gì nữa.

Thầy chủ nhiệm cùng Biên Nhược Thủy làm một bàn đồ ăn lớn, từ lúc nghỉ đến giờ, tôi rất ít nhìn thấy bữa ăn thịnh soạn như vậy. Mỗi ngày, tôi và Biên Nhược Thủy chỉ ăn 2 món, 1 rau xào 1 rau trộn, tuy đơn điệu, nhưng hương vị cũng không tệ lắm.

“Mấy món này do hai người nấu à? Quá tuyệt, mỗi ngày tôi ăn cơm do ba tôi nấu, dạ dày cũng muốn lủng rồi đây.”

Tiếu Vĩ một bên từng ngụm từng ngụm nuốt, một bên dùng ánh mắt hỏi, cũng không quên chen vào mấy câu. Biên Nhược Thủy nghe được Tiếu Vĩ hỏi, tựa như hiến vật quý mà giới thiệu với Tiếu Vĩ: “Là thầy Đàm nấu, lần này tôi không hề nhúng tay.”

Tiếu Vĩ nghe được Biên Nhược Thủy trả lời, động tác nhai nuốt trong miệng ngừng lại một chút, nhìn thầy chủ nhiệm cười cười, đùa giỡn nói: “Vậy sau này đến nhà em nấu cơm cho em đi, đừng làm thầy giáo nữa, lương giáo viên ít như thế, nghĩ hưu sớm đi. Thầy đến nhà em nấu cơm, em trả cho thầy 5.000, cũng không tính thấp.”

Thầy chủ nhiệm lập tức hướng Tiếu Vĩ cười thân sĩ, ý vị thâm trường nói: “Được a, sau này tôi sẽ phục vụ cho em, ngày mai tôi liền từ chức.”

“Thầy, thầy nghĩ rồi, ai dạy em a?” Biên Nhược Thủy ở bên cạnh cẩn cẩn dực dực hỏi thăm.

Tôi vỗ ót Biên Nhược Thủy, quát lớn: “Sao chuyện gì em cũng xía vào thế!” Lại tiếng tới bên tai em nói nhỏ: “Cái này gọi là tìm cớ, hai người bọn họ đang thông đồng với nhau! Emtốt nhất đừng chen vào.”

“Chính là… Thầy chủ nhiệm lớn tuổi như vậy… Ngạch…”

Tôi đút vào miệng em một khối đậu hủ, em lập tức câm miệng, con mắt khẩn trương hề hề nhìn nhìn tôi, chiếc đũa trong tay cũng không dám động.

“Như vậy đi, dù sao tôi cũng mất công nấu cơm, tôi sẽ không lấy tiền, em có thể mỗi ngày đến nhà tôi ăn cơm. Tôi sống một mình, em không cần lo lắng, hơn nữa em nghỉ hè dài như thế, chắc sẽ rất chán, đến nhà tôi tôi làm vài món điểm tâm cho em ăn thử.”

“Có chuyện tốt vậy sao?” thần sắc Tiếu Vĩ như vừa lượm được tiền.

Thầy chủ nhiệm cho tôi một ánh mắt, tôi tranh thủ nói xen vào: “Cậu không cần khách khí với thầy, tôi đã từng ăn chùa ở nhà thầy 2 năm, thầy dạy học 20 mấy năm, có rất nhiều tiền. Cậu không thấy chiếc xe của thầy ngoài kia à, đâu phải loại rẻ tiền…”

“Thầy dạy học 20 mấy năm?” Tiếu Vĩ kinh ngạc.

“Hai năm!” Tôi mau chóng sửa lời, “Vừa rồi nói sai…”

Lúc này Tiếu Vĩ mới bình tĩnh lại, vừa ăn cơm vừa nói: “Chắc là do thiếu niên thành tài, nên tiền lương hơi cao một chút…”

“Cứ ăn như thế này thật nhạt nhẽo.” Thầy nhíu nhíu mày, hỏi tôi: “Có rượu không?”

“Trong tủ lạnh có!” Ta định đi lấy, thầy chủ nhiệm kéo tay tôi lại, nói: “Uống ít quá chẳng tới đâu, mà quá nhiều lại không tốt, tôi có mang theo hai chai đấy.”

Tôi tự dưng cảm thấy thầy đang mưu đồ làm loạn, cho nên không ý kiến gì, miễn cho sau này lại dính vào rắc rối. Ngược lại thần sắc Tiếu Vĩ như ngầm đồng ý, ý bảo Thầy chủ nhiệm đi lấy nhanh lên.

Kế tiếp bốn người chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện, chủ yếu là một mình Tiếu Vĩ nói, cậu uống hơi nhiều, nên càng ngày nói càng nhiều, càng nói càng hưng phấn.

Biên Nhược Thủy ngồi ở bên cạnh tôi, uống nửa ly, mặt hồng hồng tựa như quả táo. Tôi thấy hai mí mắt của em muốn đánh vào nhau, đồ ăn trong chén cũng đã ăn gần hết, ngồi cũng chỉ nghe Tiếu Vĩ nói, liền đỡ em dựa vào tôi, lúc này ý thức của em đã mơ màng, không quan tâm nhiều như vậy, mặc tôi ôm, tựa như bé ngốc mà nhìn 2 người còn lại, thỉnh thoảng còn cất tiếng cười theo.

“Đúng rồi, tôi lại nhớ tới chuyện kia của Tống Thiên Lộ, Biên Nhược Thủy, cậu đừng ngủ, tới, tôi nói cho cậu nghe… Tống Thiên Lộ… Ha ha ha…”

Tiếu Vĩ thần sắc phấn khởi, tôi nhanh tay che lại tai em, hướng Tiếu Vĩ cảnh cáo: “Nhỏ giọng một chút, em ấy đang ngủ.”

Tiếu Vĩ ngưỡng cổ, rót hết nửa chén rượu còn lại vào miệng, chỉ vào người tôi nói: “Cậu cũng đâu dám cho cậu ấy biết a… Ha ha ha… Khái khái khái…”

Tiếu Vĩ bị sặc, cả người bắt đầu kịch liệt ho khan, trong lòng tôi hô to đáng đời. Thầy chủ nhiệm ở bên cạnh nhanh chóng vỗ lưng giúp cậu, khiến cho tôi nhìn xem đến nổi cả da gà. Thầy chủ nhiệm lại theo bên cạnh rút ra hai tờ khăn giấy, giúp Tiếu Vĩ lau miệng, không biết như thế nào, tôi cảm thấy một màn kia – tựa như baba chăm sóc con trai, không sao liên tưởng được đó là hành động của người yêu.

Đều nói rượu nho có tác dụng chậm, hơn nữa Biên Nhược Thủy dựa vào lòng ta đầy thích ý, nên chỉ một lát sau em liền ngủ mất. Tiếu Vĩ lầm bầm trong miệng nói cậu chưa say, tôi nhìn hai bình rượu đã thấy đáy, cũng biết đại khái cậu ở trong trạng thái gì.

“Tôi đưa Tiếu Vĩ về, trời đã tối rồi, em ấy mê mang như vậy, ngồi xe cũng không tốt…”

Nhìn thầy chủ nhiệm bày ra vẻ mặt đứng đắn, đột nhiên tôi có chút muốn cười, Tiếu Vĩ đi đường vẫn rất ổn, chỉ có trên tinh thần hơi chút phấn khởi. Nghe lời thầy chủ nhiệm nói, Tiếu Vĩ lại rất cao hứng mà vươn tay khoát lên trên vai thầy, nói: “Thầy lái xe tới, chở em về với.”

“Tôi mặc kệ, các người muốn làm gì thì làm.” Tôi ngẩng cao đầu, một bộ không sao cả.

Hai người hi hi ha ha đi ra cửa, trên cơ bản tôi chỉ uống một chút, cho nên vẫn rất thanh tỉnh. Không biết tại sao, sau khi Tiếu Vĩ đi tới cửa, đột nhiên tôi có chút không đành lòng, tuy tôi biết rõ thầy chủ nhiệm không phải là người xấu, nhưng lừa gạt cậu như vậy, sau này cậu biết hai người cách tuổi nhau quá xa, sẽ chịu đã kích rất nhiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.