Biến Yêu Thành Cưới

Chương 9: Về bọn họ




Gió đêm thổi tới, khí lạnh khiến đầu óc cô tỉnh táo hơn. Đèn màu tỏa ra ánh sáng mập mờ như ánh sao khiến cho con đường một nửa đen kịt hiện ra vừa mông lung, lại vừa rõ ràng. Hàng cây ven đường treo rất nhiều đèn lồng, vì năm nay là năm tỵ cho nên trên đèn lồng đều là hình con rắn, nhìn từ xa lại tưởng như con rồng. Cô ghét động vật, không có lý do gì cụ thể, chỉ là không thích lắm.

Cô đi một đoạn đường khá dài, mà Vân Trạch kia vẫn đi theo sau, cách một khoảng không quá xa, không quá dài, đủ để không làm phiền cô, cũng đủ để không bị lạc mất hành tung cô.

Người của Cố Thừa Đông cũng thật là thú vị!

Cô dừng lại, người đàn ông phía sau vẫn đi lên. Anh ta cũng thật là tinh mắt, biết rõ cô đang đợi anh ta đi đến.

Không biết Vân Trạch lấy từ đâu ra một chiếc áo khoác đưa cho cô: “Gió lớn, phu nhân đừng để bị cảm.”

Ánh đèn mờ tối chiếu lên khuôn mặt người đàn ông trước mặt, khiến Dương Cẩm Ngưng lại nổi hứng muốn trêu đùa người khác. Cô đưa ngón tay lên định chạm vào khuôn mặt Vân Trạch, anh ta cấp tốc né tránh, nhưng vẻ mặt lại không hề có một chút kinh sợ, giống như chẳng có chuyện gì xảy ra.

“Cố Thừa Đông bỏ lại tôi ở đây, là vì đi với hồ ly tinh nào rồi?” Cô liếc mắt khinh bỉ, biểu cảm chuẩn xác. Lúc nào cô cũng biết cách làm sao để trưng ra bộ mặt xinh đẹp nhất trước mắt tất cả mọi người trên thế giới này. Dung nhan cô vốn dĩ như bông hoa hồng nở rộ, mê hoặc lòng người đến kỳ lạ.

“Phu nhân lại nói đùa rồi!”

Cô ừ hứ hai tiếng, nghiêng nghiêng đầu, giọng điệu hờn dỗi: “Nếu như tôi cho Cố Thừa Đông đội một cái mũ xanh thật to, liệu anh ta có giết chết tôi không nhỉ?” (Mũ xanh: bị cắm sừng)

Vân Trạch cúi đầu, cũng không nói gì.

“Hả?” Cô lại càng muốn chờ anh ta trả lời.

“Không biết.” Vân Trạch dừng một chút, “Nhưng tốt nhất không nên thử.”

Ngay cả phong cách nói chuyện cũng giống Cố Thừa Đông, thật không hiểu đã nhiễm tật ấy từ lúc nào.

“Anh theo anh ta bao lâu rồi?”

Vân Trạch sửng sốt nửa giây, không ngờ cô lại xoay chuyển trọng tâm câu chuyện nhanh như thế: “Rất nhiều năm rồi.”

Dương Cẩm Ngưng tiếp tục cười rộ lên, “Nói như vậy, mối tình đầu của Cố Thừa Đông, anh cũng biết rõ?”

Vân Trạch mím chặt môi, không hề trả lời câu hỏi của cô. Cho dù Dương Cẩm Ngưng có nói gì, anh ta cũng vẫn đi sau cô, phòng ngừa cô xảy ra chuyện gì bất trắc.

Cô lại đi cách xa một đoạn, không động chạm gì tới gián điệp Vân Trạch kia nữa.

*

* *

Cô vốn không phải một người hay giữ lại quá khứ. Nếu như quá khứ là một màn rối rắm lộn xộn, thì cô sẽ ghi nhớ những người mang lại ấm áp cho cô, cũng ghi nhớ những người mà cô ghét, cô sẽ phân loại vui vẻ và khổ đau vào hai cái giỏ khác nhau, rồi sau đó tung tất cả vào trong gió, để chúng theo gió bay đi thật xa.

Dương Nhất Sâm có lẽ nên được bỏ vào cái giỏ vui vẻ kia. Những lúc cô cảm thấy buồn chán còn có thể tùy thời lấy ra, chứng minh rằng trong cuộc đời mình, không phải tất cả đều là đau khổ.

*

* *

Mặc dù cô không phải là con gái ruột của Dương Lập Hải và Tả Tần Phương, nhưng vợ chồng họ đều coi cô như con ruột. Thứ nhất là vì thương cô mồ côi, thứ hai là vì người thân duy nhất của cô đã vì con trai họ mà chết. Lòng biết ơn của con người, không phải chỉ một cái chớp mắt là hết, mà là ghi tạc trong tâm, cho nên bọn họ muốn cô trở thành một phần của Dương gia, không hề có một chút xa cách.

Cô cảm thấy không thích ứng được, Dương Lập Hải và Tả Tần Phương đều biết. Hai người bọn họ cũng không chủ động tìm cô nói chuyện hay yêu cầu cô phải thay đổi điều gì. Bọn họ yên lặng làm thủ tục chuyển trường cho cô, đưa cô tới một môi trường học tập mới, tới một nơi ở mới, quen những người mới, bắt đầu một cuộc sống mới. Tả Tần Phương còn đưa cô đi trang điểm làm đẹp y như cô công chúa của Dương gia. Cô có căn phòng riêng, có quần áo đẹp mặc không hết, thích học gì liền được đi học cái đó.

Hơn nữa, bọn họ còn để Dương Nhất Sâm đưa cô đi học, đón cô về nhà.

*

* *

Lên cao trung, Dương Cẩm Ngưng càng ngày càng giống một con ngựa hoang đứt dây cương, cô làm rất nhiều chuyện khiến người khác không hiểu được.

Ngày đầu tiên chuyển trường, Dương Cẩm Ngưng liền gây xôn xao trường học. Cô quả không hổ danh là “Hoa hậu giảng đường”. Mỗi ngày đều có rất nhiều người đến lớp học nhìn ngó cô, cô tự nhiên trở thành một sản phẩm triển lãm miễn phí.

Có điều, cô vẫn không có bạn trai, vẫn một mình đi đi về về.

Người duy nhất có thể nói chuyện cùng cô chỉ là Dương Nhất Sâm. Anh sau khi tan học vẫn luôn đợi cô bên ngoài phòng học, lúc nào anh cũng mặc áo trắng, đó cũng là màu sắc duy nhất hợp với anh.

Mỗi lần Dương Nhất Sâm tới đứng ở vị trí cố định kia, lập tức có bạn học gọi cô: “Này, anh trai cậu lại đến nữa kìa.”

*

* *

Người con trai ấy lên đại học, gần như trở thành đối tượng của mọi thiếu nữ.

Luôn có rất nhiều người níu tay áo cô mà hỏi: “Anh trai em có bạn gái chưa?”

Lúc ấy, cô luôn luôn lắc đầu, sau đó, thư tình từng mảnh bay tới.

Đương nhiên, cô trời sinh đã chẳng phải là một cô gái tốt, cho nên tất cả đống thư tình đó đều được nằm yên bị trong thùng rác ngoài phòng học.

*

* *

Đi đêm lắm ắt có ngày gặp ma, hành vi của cô đương nhiên vẫn có ngày bị phát hiện, dù vậy cô cũng chẳng thèm để ý. Ngay sau đó, cái tên Dương Cẩm Ngưng nhanh chóng nổi danh toàn trường, nguyên nhân là cô và một nữ sinh khác đánh nhau. Tóc của cô bị nắm cho rối tung, bộ dạng chật vật, nhưng đôi mắt vẫn rất thần thái, rất trong sáng, không hề có một yếu kém nào. Nữ sinh kia tình trạng tồi tệ hơn cô rất nhiều, trên mặt cô mấy vết xước, quần áo cũng xộc xệch.

Dương Nhất Sâm chạy tới nơi thì đã phải chứng kiến một trận oanh liệt.

Ánh mắt cô vẫn thờ ơ, mặc cho người khác nhìn cô thế nào, cô vẫn tỏ ra tự cao tự đại, không thèm để ai vào mắt.

Đương nhiên sau đó người nhà cô bị mời đến, cô phải viết bản kiểm điểm. Có điều tất cả mọi chuyện đều được Dương Nhất Sâm lo liệu ổn thỏa.

Đợi khi mọi chuyện đã qua mấy ngày, anh mới sực nhớ ra phải hỏi cô: “Sao lại đánh nhau?” Mặc dù anh cũng đã biết rõ, nhưng vẫn muốn hỏi.

“Nhìn ngứa mắt.” Trên thực tế, đối phương động thủ trước nhưng đánh nhau là chuyện song phương, cô cũng không muốn trốn tránh trách nhiệm.

Dương Nhất Sâm tự nhiên cười rộ lên.

Cô nhìn anh: “Sao bọn họ lại thích anh được chứ? Anh có chỗ nào tốt?”

Vấn đề này, anh thật khó trả lời được.

“Nếu như anh thật sự tốt như vậy…”

Vì sao phải tặng anh cho người khác chứ?

Dương Cẩm Ngưng thừa nhận, con người cô có tính chiếm hữu rất cao. Nếu Dương Nhất Sâm là một người đàn ông tốt, vậy hà cớ gì cô ở gần mà chưa được hưởng lộc lại đem dâng cho người khác?

Dương Cẩm Ngưng những năm hơn mười tuổi, đã nhận định rằng, những chuyện cô muốn chỉ cần không vi phạm pháp luật, không vi phạm đạo đức, thì nhất định cô sẽ làm bằng được.

Có thể đúng như sau này người ta đánh giá về cô, cô có một đều khoác lên mình một vỏ bọc trước sự dụ dỗ của những người con trai khác, bằng không Dương Nhất Sâm cũng sẽ không dễ dàng ở bên cô như vậy. Cùng ở dưới một mái nhà, hai người trong lòng đều có mờ ám, nhân lúc bố mẹ ngủ, họ thường cũng nhau lên sân thương ngắm sao.

Đêm của thuở ấy, không có ánh đèn rực rỡ, chỉ có những chấm nhỏ trên dải ngân hà, chỉ có gió nhẹ nhàng thổi…

Cô còn nhớ rõ cảm giác khi ấy, lúc anh vòng tay nhẹ qua người cô, một cảm giác rất bình yên, rất ấm áp. Tâm hồn phiêu bổng, cuối cùng cũng đã tìm đến bến đỗ thuộc về riêng cô, còn cô, cũng không muốn buông tay anh. Anh đích thực là người hoàn hảo nhất trong mắt cô.

Khi còn đại học, thỉnh thoảng Dương Nhất Sâm cũng sẽ có nhiều lúc chợt nổi hứng muốn giảng giải với cô, lải nhải tầm quan trọng của việc thi đại học với cô còn nhiều hơn cả thầy giáo. Còn cô, lần nào không kiên nhẫn được nữa cũng đều thích quan sát dáng vẻ cúi đầu trầm tư suy nghĩ của anh. Anh vô cùng nghiêm túc, dường như không ai có thể bước vào thế giới của anh, những lúc ấy, cô bức thiết muốn mình trở thành người duy nhất có thể gia nhập vào thế giới đó.

Lúc nhàn rỗi, anh sẽ ngồi trước đàn dương cầm, mười đầu ngón lướt trên phím đàn tạo nên những âm điệu có thể khiến tinh thần cô bình ổn. Giai điệu ấy dường như mang theo sự vỗ về, khiến cô không còn một chút bất an nào trong lòng, chậm rãi chìm vào giấc ngủ sâu.

Cô thích ngắm nhìn bộ dạng say sưa chơi đàn của anh. Những lúc ấy, trông anh giống như một hoàng tử, còn cô vẫn là một cô công chúa vẫn bị giam cầm trong đau khổ. Thượng đế nói với cô, tất cả nhưng đau khổ mà cô phải chịu đựng từ trước cho tới giờ đều là vì trong tương lai cô sẽ gặp được một người như thế, anh ta sẽ đưa cô thoát ra khỏi tất cả những buồn khổ kia, mang lại cho cô một cuộc sống hạnh phúc.

Và cô cũng chân chính mà tin vào cái lời nói dối ấy. Cô đem tất cả những bất công mà mình phải chịu đựng gửi gắm vào những hy vọng trong tương lai. Có thể, tuổi thanh xuân của cô, một nửa là ngây thơ, một nửa là ngốc nghếch.

Dương Nhất Sâm cũng không phải là một người con ngoan như bố mẹ mong đợi, anh cũng có thời kỳ ngỗ nghịch, tự mình ra ngoài thuê phòng ở một mình. Dương Cẩm Ngưng cũng sẽ có lần lấy cớ đến nhà bạn học hoặc là cùng đi du lịch với trường, rồi đến căn hộ của anh, ở lại vài ngày. Hai người ở cùng một chỗ, luôn luôn không kiêng nể gì cả. Cô ngồi trong lòng anh, xem anh lướt web, mười đầu ngón tay anh nhẹ gõ trên bàn phím. Những ký tự ấy, cô không hiểu, nhưng anh rất nghiêm túc. Cho dù cô cố ý quấy rối, anh cũng chỉ thở dài nhìn cô, khiến cô không dám tiếp tục.

Dương Nhất Sâm làm về mảng lên kế hoạch cho một số công ty, cho nên đã sớm kiếm được tiền. Số tiền ấy đều biến thành quà sinh nhật của cô. Cô còn nhớ, anh hầu như lần nào cũng phải lục tung toàn thành phố mới có thể kiếm cho cô một món quà vừa ý. Cô đứng dưới cổng căn hộ chờ anh, nhìn anh vẻ hớt hải chạy về, mồ hôi nhễ nhại, lúc ấy mới phát hiện ra, thứ cô muốn chỉ là một cái ôm của anh.

Nếu như hạnh phúc cũng có thể để dành, để những lúc khó chịu lấy ra hưởng thụ, thì điều cô mong muốn nhất chính là có để để dành cái ngày đó – ngày anh đứng dưới ánh chiều tà, từng bước đi tới trước mặt cô. Cô giống như đã đợi cả trăm năm, cuối cùng cũng đợi được người đàn ông của cuộc đời mình.

*

* *

Dương Lập Hải và Tả Tần Phương đương nhiên không phải không biết chuyện của bọn họ, chỉ là không thẳng thắn nói ra. Có điều, dù chưa đề cập rõ ràng, nhưng bọn họ cũng ám chỉ. Dương Cẩm Ngưng và Dương Nhất Sâm đều là con của họ, cho nên bọn họ không thể tỏ thái độ ủng hộ được. Vợ chồng Dương Lập Hải cũng không phải những người cố chấp, cho dù trong lòng phản đối thì cũng sẽ không bày ra mặt, lại càng không có chuyện ghét bỏ thân phận Dương Cẩm Ngưng.

Dương Nhất Sâm có thể là quá để ý tới cảm nhận của cô, cho nên mới có mong muốn đưa cô rời khỏi thành phố này. Đáng tiếc, cô không hề có ý muốn đó, vì vậy, hai người vẫn ở cùng một mái nhà.

Dần dần, anh ít khi về nhà…

Dần dần, cô trở nên ít nói…

Mãi sau này, Dương Cẩm Ngưng mỗi khi nhớ tới những năm tháng ấy, liền trở nên trầm ngâm.

So với việc tự tay cô lựa chọn cắt đứt, cô càng hy vọng, tình cảm giữa cô và Dương Nhất Sâm bị bố mẹ phản đối kịch liệt cho đến chết đi, như thế cô sẽ không phải hổ thẹn với Dương gia, càng không phải ghi nhớ ân tình của bọn họ trong lòng.

Đáng tiếc, thế giới này vốn dĩ không có nếu như, chỉ khiến người tiếc nuối càng thêm nuối tiếc.

Trong cuộc đời cô, Dương Nhất Sâm chính là nét mực đậm màu nhất.