Biệt Đội Nhóm Nữ Khùng Điên Cùng Các Anh Chàng Thiên Tài

Chương 12-2: Chúng tôi là gì trong mắt mấy em? (hùng phong và karuku)



Màn đêm buông xuống trông rất đẹp , những vì sao lấp lánh thắp sang cả không gian them ánh sang mơ mịt huyền ảo của mặt trăng rọi xuống hai bong người đang nằm gần một con sông trải dài như thảm xanh trên cỏ .

Hai bóng người một nam một nữ , nguời con trai đưa mặt nhìn lên bầu trời cùng với tâm trí hỗn loạn mong được thư thản. Người con gái nằm ngay kế người con trai . Khuôn mặt bầu bĩnh yên giấc trông thật ngây thơ , vô (số) tội . Người con trai ngắm sao đã rồi xoay quanh nguời con gái . Anh nhìn cô bằng ánh mắt dịu nhẹ , ngón tay quấn lấy những lọn tóc dài , đùa nghịch không ngớt . Rồi bàn tay chuyển sang xờ lấy hai cái má hông hào như búp bê , anh nhích lên phía trước một chút . Đôi môi quyến rũ hôn dịu dàng lên trán cô nàng , sóng mũi cao rồi đến gần đôi môi nhỏ nhắn xinh xinh nhưng định bao phủ lấy thì nguời con gái đang mơ màng trong giấc mơ thốt lên .

-… Hoàng Anh…! –Phong sững lại khi Karuku gọi tên hắn . Hắn là cái gì mà ngay cả trong mơ cô cũng gọi là sao ? Cô thích hắn ư ? Thích nhiều như thế nào mà ngay cả tình huống bây giờ cô vẫn gọi tên hắn trước mặt anh chứ?

- Karuku … Thì ra Hoàng Anh… là bạn trai của em sao?-Phong hơi đau long một chút . Có phải vì tên đó mà cô bỏ anh đi ư? Còn dám nói với mấy người trong nhà hang đó là bạn trai cô trong khi Karuku đang đi với anh . Cô vô tình như thế ư?

-Karuku!

-Hơ? … A! Phong!!-Chắc vì lời nói thì thầm bên tai , Karuku tỉnh giấc . Mong khi mở mắt ra điều mình thấy sẽ tuyệt vời ai dè chớt quớt .

Karuku vừa thấy Phong liền la làng , lùi ra đẵng sau sợ hãi nhìn anh. Cô còn nhớ rõ mà , lúc cô dịnh chạy ra với Nhật Dạ và Hải Ly thì ngay từ đằng sau , tay Phong choàng qua eo cô còn tay kia bịt miệng cô lại . Rồi vì quá sợ hãi mà cô ngất đi thế rồi để anh làm gì thì làm vì cô có biết gì đâu. Mở mắt ra là thấy khuôn mặt của Phong bự tổ bảng ngay trước mặt rồi … anh đưa co tới cái nơi quái quỉ nào đây?

-… Đây là đâu? Sao ông dám đưa tôi tới đây hả?-Karuku nhìn quanh sợ sệt rồi quay qua nhăn mặt với Phong . Dù nãy anh đáng sợ như thế nào thì cũng là banh học chung với nhau mấy năm trời … cô … cô cần gì phải sợ???

- Bộ chỗ này nguy hiểm lắm sao? Bộ chỗ nào mà nguời đưa là tôi là nguy hiểm , kinh khủng lắm sao?

-Ai biết được hả? –Karuku hét lên theo phản xạ tự nhiên khi người đằng trước cô là anh. Phòng bệnh còn hơn chữa bệnh mà!! Ai biết được cái gã nguy hiểm như anh còn bao nhiêu trò chưa thực hiện chứ? Chưa kể cô vừa đắc tội với anh và năm nay cô và anh như chó với mèo sao?

Phong đưa mắt nhìn Karuku nhưng khi nghe cô nói vậy , mặt anh trầm xuống quay qua chỗ khác , ngẩn đầu ngắm sao như tự an ủi mình vậy.

Karuku từ ánh mắt nổi giận sang nhẹ nhàng . Cô biết là năm nay anh rất đẹp trai còn hấp dẩn mấy bà chị cấp lớn nữa mà nhưng không khỏi mấy lần nhan sắc của anh cứ khiến cô ngạc nhiên. Ngày thường anh luôn xuất hiện trước mắt cô là dưới dạng một hắc công tử đều cáng , nghịch ngợm , kiếm trò lung tung phèng phá phách người ta . Nhưng dưới ánh trăng đêm huyền ảo này , hình tượng một hoàng tử cô đơn hiện ra .Giờ để ý Phong chơi quen biết nhiều người vậy thôi nhưng … thật sự người lun kế bên anh có ai không? Mổi khi anh cô đơn ai bên cạnh ? Anh cần người tâm sự thì ai đây?

Cơ mà nhìn kỹ xung quanh chỗ này cũng đâu dến nỗi để cô la làng lên đâu? Ngược lại rất yên bình và thơ mộng . Người như Phong cũng tới những nơi như thế này sao? Đây là một gốc riêng của anh sao?

Tự nhiên Karuku thấy tội nghiệp Phong vì cái sự cô đơn mà khiến anh trở nên đểu cáng thì phải!

Phong nhìn trời đã xong thì quay qua bên Karuku. Nhìn cô lúc này làm anh mắc cười quá : mặt ngẩn ngơ nhìn anh vô thức , ngồi rất ngoan ngoãn nhin anh chăm chút nhưng cái vô tư để lộ nguyên cái chữa mê trai hiện ngay lên trán luôn mà đối tượng chính là anh mới vui chứ. Để làm cô tỉnh anh nhếch môi cười.

-… Đầu trâu!

-…Cái tên này đúng là làm mất hứng mà! - Đang nghĩ những dòng đáng thương cho Phong mà hắn quất một câu chất quất cái làm cô muốn lên cơn óc 0 dễ sợ ! Cô lẽ ra không nên nghĩ thương cho cái tên lạnh lùng này mới đúng chứ!

-Đồ đáng ghét ! Tôi về!

-Tôi thách bà về được ấy!Quên là tôi chở bà đi à?

Karuku cầm cái túi nhỏ , đứng dậy đi ra khỏi cái đám cỏ ra đường . Đi giữa chừng thì giọng vênh váo , đắc ý của Phong vang lên làm Karuku đứng hình bớt chợt. Thôi đúng rồi … cô tới được đây là nhờ hắn cơ mà…..

-… Chở tôi về! – Dù biết đâu là câu khá nhục nhưng cô làm gì biết đường về chứ?

-Nhờ người ta mà nhờ thế sao ? Haiz!- Phong nói nhưng không nhìn thẳng vào mặt Karuku , anh soải người nằm xuống bờ cỏ lại ngắm sao . Không khí yên bình quá!

-Phong…-Karuku nhìn Phong hồi khẽ gọi tên anh .

-Sao?- Khá nhỏ vậy mà Phong cũng nghe được .

Giống như những ngọn gió này đưa lời nói của cô đến cho Phong trong tíc tắc vậy.

Anh quay qua nhìn cô dù vẫn đang nằm chình ình ở đó . Anh cười nhẹ nhìn cô làm tim cô thắt lại. Là lần đầu tiên cô thấy nụ cười hiền dịu của anh thì phải ? Nó trông có vẻ thoáng buồn cùng với ánh mắt nhìn mắt cô chằm chằm không dứt càng khiến tim cô đập thình thịch không trật tự được . Anh lúc này thật nhẹ nhàng , mềm mại như một cơn gió mà lại là một ngọn gió cô đơn , xinh đẹp nữa.

-…Ông thích ngắm sao lắm à?

-.. Ừ!

-Ngày nào cũng ngắm ư?

-Mấy năm trước thì không nhưng năm nay thì lúc nào cũng ngắm!

-Tại sao?

-Vì… khi tôi nhìn lên trên thì nó khiến tâm trí tôi bay bổng rất nhẹ nhàng . Mọi chuyện buồn bã quên hết và đôi khi … trên bầu trời đầy sao ấy : lâu lâu nó hiện nhiều những hình ảnh của nhiều người quen thuộc và… trong đó có bà nữa… Karuku à! – Lời Phong rất sâu sắc . Nếu vậy năm nay lúc nào anh cũng buồn nhưng cô thấy ngày nào anh cũng giỡn như quỷ ấy! Kẻ buồn là cô mới đúng chứ.

-Tôi làm ông buồn sao ?- Bỗng nhiên nghe anh nói lòng cô chợt nhói lên khá đau. Anh thành như thế này tất cả lại tại cô sao?

-Nhiều người không phải mình bà!- Nghe tới đây cô mừng thầm trong lòng. Thấy đỡ biết bao.

-Nhưng đa phần là bà ấy !- Chắc cô muốn giết cái tên mắc dịch nnayf quá! Làm cụt suy nghĩ ngta không hà!!!

-Tôi làm gì ông hả cái tên đáng ghét kia??? Ông mới là người làm tôi buồn đúng hơn mà tôi chưa nói gì đây này!!-Karuku phản ánh lại lời nói của Phong . Lần này chắc chắn sẽ không bị “rơi lệ” can tâm hay thương cảm hắn nữa. Bực cả mình!

-Karuku!-Phong gọi tên cô một cách nhẹ nhàng , trìu mến khiến Karuku lẫn nữa đỏ mặt. Cứ cho là cô giữ lòng để không bị anh cuốn hút đi nhưng kêu tên cô ngọt vậy hỏi sao không mềm lòng???

-Hả sao?-Trong lòng thì mềm nhưng bên ngoài thì cứng . Cô phải khác tụi con gái kia mới được chứ! Không được giống bọn hám trai.

-… Bà ghét tôi… nhiều như thế nào? – Lòng Karuku như bị bóp chặt , bất ngờ cực kì . Cô phải nóii sao đây ? Lúc thì anh rất đàng hoàng với cô nhưng lúc thì thô thiển cực kì . Cô cũng chả biết ghét hay không nữa nhưng điều mà hôm nay anh đã làm thì cô hận cực kì nhưng giờ sao lại quá đỗi ngọt ngào như thế chứ?

Khi nãy Phong còn nói hình ảnh cô hiện trên trời sao nữa . Tại sao có gì đó khiến lòng cô như nở hoa thế này ? Có phải vì những lời ngọt như kẹo này là đến từ Ca Ca của cấp 3 không , là kẻ lạnh lung không biết “tình cảm” là gì hết?

Chưa kể này khuôn mặt buồn rầu của Phong khi cô nói chỗ cô và Phong đang ở rất nguy hiểm nữa nhưng thật ra rất yên bình và thơ mông . Anh … anh cũng đâu xấu xa như thế.

-Tôi…tôi….

-Karuku ah!-Trời ơi ! Đừng có gọi tên cô dịu dàng nhiều đến thế chứ ? Cái tên này gì thì nói đại đi chứ đừng gọi bằng cái giọng ngọt như kẹo đó chứ!

-Biết năm nay bà gây cho tôi nhiều tổn hại lắm không? Thứ nhất là trái banh của tôi. Sau đó là cái chân què nè rồi vì bạn bà mà bị gánh ghép , đồn đại nữa .giờ thì điều kiện mời Karuku đi ăn đàng hoàng mà cũng không được! Bà khiến tôi năm nay xui thật chứ!

Karuku nghe mà cảm thấy nhột nhột ghê! Gượng gạo cười một mình như để trấn an rằng : “Cái tên đó đáng bị như vậy , mình chả có lỗi sai nên không cần nghĩ nhiều”. Nhưng thực tế Phong xui hơi bị nhiều năm nay là do Karuku chứ chả có ai là thủ phạm vào đây hết ấy.

-Những chuyện dính vào Karuku quả là xui thật nhưng mà…. Nó lại làm tôi thấy vui !-Phong nói hồi cái mỉm cười nhẹ nhàng . Tựa đầu nhìn cô trìu mến khiến Karuku đỏ mặt cả lên.

-Sao…sao ông lại thấy vui?

-Bởi vì… không biết nữa! Lâu lâu đi kế Karuku mới thấy bà có nhiều cái thú vị , hay hay , làm trò cho tôi cười suốt ấy chứ! Bị đau chút nhưng đổi lại là một trận cười nguyên ngày cũng đâu có sao!!- Karuku cười nổi điên lên. Nó vậy mà nghe được ấy hả? Dám xem cô là cái máy chọc cười của hắn thôi sao? Dám nhận xét cô như thế ấy hả?

-Với lại gần Karuku! Tôi thấy yên bình rất nhiều không như mấy đứa con gái khác!-Lần này nhận xét nghe được hơn ấy. Nhưng mà nó khiến cô có cảm giác như Phong rất xem trọng cô ,điều này khiến cô lại….

-Tại bà bớt nham hiểm mấy đứa đó! Đi không sợ bị cháy túi tiền hay tài sản !- Sao cái tên này ăn nói không được ăn nhập vậy chời???Lúc êm lúc chớt quớt là sao ? Khiến cô nổi điên thật chớ!

-Bạn trai của Karuku là Hoàng Anh đúng không?

-Hả?

-Nãy chả phải bà nói với cô nhân viên là bà có bạn trai và trong mơ… bà gọi tên Hoàng Anh nữa là!

-…Ừ! Hoàng Anh là bạn trai tôi ấy!-Karuku nhận đại thôi chứ cô không nghĩ mình lỡ vô tình khiến Phhong càng u ám hơn nữa.

Thật ra là anh thấy danh dự ,nhân phẩm của mình bị tuột xuống dữ dội rất nhiều. Anh cảm thấy nhục nhã cực kì!

-Thôi! Tôi đưa bà về!-Phong đứng dậy nguyên bộ vest thanh lịch đằng sau lưng dính đầy cỏ nhưng vẫn không giảm bớt sự quyến rũ của anh.

Karuku đứng ngây đó nhìn Phong tiến tới cái moto rồi dục cái mũ bảo hiểm qua cho cô . Rất nhnh Phong đưa cô về tới nhà an toàn. Khi Karuku xuống xe , cô quay lại mỉm cười ngây thơ nói lời cảm ơn , chỉ là một phản xạ tự nhiên thôi mà cần gì khiến Phong nhìn cô với ánh mắt kì lạ như thế này không nhỉ?

-Tôi… vào nhà nha! Ông về cẩn thận ! Ngủ ngon luôn!

-… Karuku!

-Hả?

Dứt câu nói , tay Phong nhanh nhẹn luồn qua eo Karuku khiến cô mất thăng bằng ngã vào người anh. Bàn tay còn lại của Phong nhấc cầm của cô lên và môi chạm môi . Môi Phong rất mềm mại còn chuyên nghiệp nữa . Đôi môi ấy bao phủ môi Karuku . Ban đầu cô nàng chìm đắm vì cảm giác mới lạ nhưng phần vẫn tỉnh hơn Hải Ly chút . Karuku sớm nhăn mặt , dùng tay đẩy Phong ra nhưng anh ôm chặt quá sức cô không thể chống lại được.

“Buông ra !!”

CHÁT!!

Hết sức chịu đựng . Karuku nhẫn tâm tát vào mặt Phong.Mặt anh ửng đỏ lên bàn tay nhỏ nhắn của Karuku trên má . Cô nổi giận nhìn anh hét lên .

-TÔI GHÉT ÔNG KINH HOÀNG!-Karuku không thèm quay đầu nstrongin àm đi thẳng vào nhà bỏ Phong lại bơ vơ với cú sốc không biết có thể tỉnh táo lại lần nữa được không nữa.

Đúng là bên cô , cô khiến anh cười rất nhiều. Nhưng lần này anh không thể cười được nữa. Không biết sau đêm nay , anh tự hỏi anh và cô còn nhin nhau như trước được không ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.