Biết Vị Ký

Chương 154: Bạt ti chuối tây



Lâm Tiểu Trúc liếc Tảo Tuyết một cái rồi cười nói với Đường Viễn Nin” nơi ở của một hạ nhân sao có thể chiêu đãi khách quý. Hay là Đường công tử đến tiền thính ngồi, nô tỳ sẽ đến đó nói chuyện với ngài. Ngài có muốn ăn gì không, nô tỳ làm cho ngài?

Đường Viễn Ninh tuy bình thường thích nói giỡn, lại tùy tiện nhưng cũng rất thận trọng. Vừa nghe những lời này của Lâm Tiểu Trúc liền biết nàng ở đây cũng không thoải mái, vui vẻ gì. Hắn nhíu mày nhìn Lâm Tiểu Trúc hồi lâu, gật đầu nói” được” rồi lại bổ sung” ta thực sự muốn ăn món gì đó do ngươi làm”

Chuối tây và hoa chuối tây vẫn còn trong phòng bếp, lúc này có thể phát huy công dụng rồi. Lâm Tiểu Trúc xoay người khóa cửa rồi đi tới phòng bếp nhỏ, Đường Viễn Ninh thì theo Tảo Tuyết đến tiền thính uống trà, dọc đường hỏi bóng hỏi gió sự tình trong phủ.

Lâm Tiểu Trúc đi vào phòng bếp nhỏ thấy lão Vương đang ở bên trong, nhìn thấy nàng, hắn ngẩng đầu lạnh lùng nhìn lướt qua một cái rồi lại cúi đầu, không biết đang khuấy loại tương gì ở trong bình

“Tiểu Trúc cô nương, hôm nay công tử không ở trong phủ, giữa trưa không cần làm cơm” Mã bà tử vội nói với Lâm Tiểu Trúc

Lâm Tiểu Trúc gật gật đầu, nói:” Ta biết nhưng Đường công tử đến, Tảo Tuyết đang hầu hạ hắn ở tiền thính uống trà, nói ta làm món gì đó đưa đến”

“Là vậy sao?’ Mã bà tử cười cười, vụng trộm liếc lão Vương một cái

Lúc trước lão Vương là đầu bếp hạng nhất ở trong phủ, khách quý đều do hắn chiêu đãi. Trước kia khi Đường công tử đến, thích nhất là ăn bánh đậu xanh cho hắn làm nhưng giờ lại chỉ đích danh Lâm Tiểu Trúc, hắn có sắc mặt tốt mới là lạ

Tuy rằng muốn tranh thủ lòng người nhưng Lâm Tiểu Trúc cũng không rảnh để ý người không để ý tới mình, thấy lão Vương bộ dáng mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, nàng cũng lười nói chuyện, nhìn nguyên liệu nấu ăn trên đài rồi nhanh chóng làm thịt nai xào nấm hương, cá dấm chua Tây Hồ, một chén canh tiết vịt chua cay…

Sau đó rửa sạch hoa chuối tây, bỏ vào nước sôi nấu khoảng nửa nén nhang, sau đó ngâm vào nước lạnh để giảm bớt vị chát rồi dùng lòng trắng trứng hòa với tinh bột, muối, nước quấy đều. Sau đó cắt chuối tây thành từng khúc, nhúng vào trứng gà rồi đem chiên,sau đó lại dùng nước màu rưới lên bên trên, làm thành món bạt ti chuối tây

Lão Vương và Mã bà tử đã sớm dừng việc của mình, mở to mắt nhìn Lâm Tiểu Trúc bận rộn,từ tay nàng những món ăn có đủ sắc, hương, vị cũng dần hiện ra. Không cần nếm chỉ nhìn thôi cũng đủ biết hương vị chắc chắn không tệ. Lý bà tử cũng không biết đã quay lại phòng bếp khi nào, nhìn Lâm Tiểu Trúc tay chân lanh lẹ làm cơ, trong phòng bếp tràn ngập hương khí chua ngọt cũng đứng yên mà nhìn.

“Ngươi…” Lão Vương thấy Lâm Tiểu Trúc đặt thúc ăn lên khay, đang chuẩn bị mang đi, nhịn không được bật thốt lên nhưng chỉ nói được một từ, cảm thấy hắn mà nói nữa thì sẽ rất mất mặt, cho nên ảo não vô cùng liền quay đầu đi

Lâm Tiểu Trúc chăm chú làm việc, lúc đầu cũng không để ý tới ba người, khi nghe được âm thanh mới quay đầu lại, thấy lão Vương tuy quay đầu đi nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn món bạt ti chuối tây và món chuối tây ngũ vị hương, ánh mắt tràn đầy tò mò, lập tức hiểu được.

Nàng gắp một ít bạt ti chuối tây và chuối tây ngũ vị hương bỏ vào hai cái chén, đưa đến trước mặt lão Vương, tươi cười nói” Vương sư phụ, ta nấu thời gian ngắn, không biết hỏa hầu đã đạt chưa, ngươi giúp ta nếm thử hai món ăn này nhé?”

Lão Vương tuy lòng dạ hơi hẹp hỏi, cứ tưởng Lâm Tiểu Trúc tới dành chén cơm của hắn nên mới so đo với nàng nhưng hắn lại một lòng say mê trù nghệ, thích tìm tòi món mới. Lúc này thấy Lâm Tiểu Trúc làm hai món mà hắn chưa từng nhìn thấy, tâm đã rất ngứa ngáy, muốn nếm thử nhưng cái mông vẫn còn đau, trong lòng vẫn còn giận nàng, đâu dễ dàng gì mà tiếp nhận bậc thang của nàng. Vì thế đưa tay gạt một cái, một cái chén trong tay Lâm Tiểu Trúc rơi xuống đất vỡ tan tành

Lâm Tiểu Trúc thu lại tươi cười, thản nhiên liếc lão Vương một cái rồi xoay người, muốn lấy cái chổi, Lý bà tử đã giành lấy, cười nói” Tiểu Trúc cô nương, ngươi mau đem thức ăn lên đi, nơi này để ta thu dọn cho”

Lâm Tiểu Trúc cũng không từ chối hảo ý của Lý bà tử, hơn nữa bạt ti chuối tây nếu để lạnh sẽ dính lại, trở nên cúng cho nên cười với nàng ta một cái rồi mang khay đi. Đi tới cửa, nàng nghe lão Vương trách Lý bà tử sao lại giúp nàng, còn Mã bà tử cũng khuyên hắn nên nhận thức rõ tình hình.

Nàng làm thức ăn rất nhanh nhưng có được bốn món một canh cũng mất chút công phu. Đường Viễn Ninh ở tiền thính đã không kiên nhẫn được nữa, đã đi dạo một vòng quanh phủ. Lúc này thấy Lâm Tiểu Trúc đến, cao húng vô cùng, không đợi Tảo Tuyết dọn bàn đã tự mang cái chén và ấm trà của hắn sang nơi khác, để chỗ cho Lâm Tiểu Trúc đặt thức ăn xuống.

“Thời gian hơi gấp nên không làm được món gì ngon, Đường công tử dùng tạm nha” Lâm Tiểu Trúc vừa đặt thức ăn vừa cười nói

Đường Viễn Ninh tuy mập nhưng lại thích món ngọt, lúc này thấy có cá dấm chua Tây Hồ liền không nói nhiều, lập tức cầm đũa gắp tới nhưng mới được một nửa đột nhiên dừng lại, chỉ vào món bạt ti chuối tây, hai mắt tỏa sáng nói” đây là cái gì?”

“Bạt ti chuối tây.” Lâm Tiểu Trúc cầm lấy một đôi đũa khác, làm mẫu cho hắn” phải gắp dứt khoát như thế này, sau đó để vào trong nước tẩm như vậy mới có thể làm cho sợi tơ bị dứt” sau đó đặt một khối bạt ti chuối tây vào chén hắn.

Có món ngon trước mắt, Đường Viễn Ninh đâu còn tâm trí để nói chuyện, liền gắp khối bạt ti chuối tây trong chén cho vào miệng. Lớp vỏ bọc đường giòn xốp bị hắn cắn nát, cảm giác ngọt ngào tràn khắp khoang miệng. Ngay sau đó là cảm giác mềm mại mang theo chút vị chua, dung hòa cùng với ngọt ngào xốp giòn, làm cho người ta sảng khoái nói không nên lời. Chuối tây trải qua ngâm nấu phát ra mùi vị đặc thù, làm cho người ăn có cảm giác rất mới mẻ, tâm tình cũng an tĩnh trở lại

“Tiểu Trúc…” Hắn mở mắt ra, nhìn Lâm Tiểu Trúc.

“Làm sao vậy?” Lâm Tiểu Trúc nhìn hắn trong mắt bỗng nhiên lóe ra quang mang không nói nên lời, cón có một tia không rõ là tình yêu hay tình bạn, không khỏi ngẩn ra.

Đường Viễn Ninh cũng không biết mình bị làm sao, chỉ cảm thấy món ăn này dù là hương vị hay cảm giác thì vị ngọt hòa với vị chua cùng với hương vị thấm tận ruột gan rất hợp ý hắn, làm hắn đột nhiên nảy sinh cảm động. Cho nên đối với người làm ra món này, hắn bỗng nhiên có một loại xúc động, cảm thấy nàng là bảo bối tốt nhất thế gian, muốn có được nàng, hảo hảo trân quý

Lâm Tiểu Trúc cũng không biết món ăn bình thường này lại làm nam nhân trước mắt nảy sinh tâm tư như vậy, nàng kinh ngạc nhướng mi hỏi” ăn không ngon sao?”

Đường Viễn Ninh không đáp, lại gắp một miếng cho vào miệng

Lâm Tiểu Trúc thấy thế, yên lòng, mỉm cười. không phải là không thích mà là rất thích nha

“Tiểu Trúc, ngươi cũng ăn đi.” Đường Viễn Ninh ăn đến miếng thức hai, đột nhiên muốn chia sẻ với người khác cảm giác của mình, nên mới bảo nàng cùng ăn

Trên đường đi,Lâm tiểu Trúc thừa dịp không có ai cũng đã ăn vụng một miếng, lúc này có cơ hội ăn một cách quang minh chính đại, nàng do dự một lát rồi cầm đũa gắp một miếng bỏ vào miệng” ăn cái này phải nhân lúc nóng, nếu không để cứng lại thì hương vị sẽ không ngon nữa”

“Ngươi cũng thích ăn?” Đường Viễn Ninh hai mắt sáng lên .

“Đương nhiên, món này cũng có thể dùng khoai lang, táo…cũng làm được nhưng ta vẫn thích chuối tây nhất. Cảm giác mềm mại hợp với lớp vỏ bọc đường ngọt ngào bên ngoài. Tuyệt” Lâm Tiểu Trúc nheo mắt nói

“Ngươi có cảm giác hương vị này…”Đường Viễn Ninh nghe vậy, nhất thời có cảm giác như tìm được tri âm, hoa chân múa tay diễn tả lại cảm thụ của mình

“Đúng, đúng, đúng, chính là loại cảm giác này. Hương vị này ta rất thích, lâu rồi chưa ăn đã bắt đầu thấy nhớ, nhịn không được đang muốn làm cho mình ăn” Lâm Tiểu Trúc kêu lên. Nhìn bộ dáng của Đường Viễn Ninh giống như nhất kiến chung tình không bằng ,ánh mắt say mê như thế, chỉ cần hắn thích ăn, hắn muốn ăn vậy thì nàng phát tài rồi.

Viên Thiên Dã vừa vào cửa đã thấy được tình cảnh nhu vậy. Lâm Tiểu Trúc một thân xiêm y xanh nhạt như một nụ hoa đang chờ nở, hai má hồng hồng, hai má tỏa sáng, cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi mở mở đóng đóng, đang tươi cười nói gì đó với Đường Viễn Ninh. Mà trong mắt Đường Viễn Ninh lại lóe ra ánh sáng si mê chưa từng có, yên lặng nhìn Lâm Tiểu Trúc, vẻ mặt say mê.

“Đang nói gì mà cao hứng vậy?’ hắn đứng ở cửa hồi lâu, thấy hai người kia vẫn không hề nhìn thấy mình, cố gắng đè nén cảm giác ghen tỵ trong lòng, lên tiếng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.