Biết Vị Ký

Chương 249: Vịt nướng



Người Trung Quốc có một phát minh vĩ đại với món vịt nướng đó chính là không mổ bụng con vịt mà chỉ moi một cái lỗ nhỏ, lấy hết nội tạng ra, rót nước sôi vào để làm sạch, sau đó dùng phương pháp bơm hơi mà thổi căng con vịt lên rồi đặt lên lửa nướng. Phương pháp này hay ở chỗ thịt vịt không bị mất nước, hơn nữa khi bơm căng bụng vịt thì da của nó sẽ bị căng lên chứ không chùng, như miếng da sẽ trở nên xốp giòn, đây cũng là bộ phận ăn ngon nhất của món vịt nướng.

Nhưng Lâm Tiểu Trúc không nghĩ sẽ chia sẻ bí quyết này với Triệu gia, ngay cả dùng lá cái quấn thịt vịt chấm với tương ngọt để dùng nàng cũng không nhắc tới. Nhiệm vụ của nàng chỉ là làm sao cho món vịt nướng ngon hơn của Ngũ đầu bếp là được. Cho nên trong lúc chờ lò nóng, nàng cho một ít chao, đậu cà vỏ tương, tiêu, hành, gừng, đinh hương, quế thượng đẳng cùng một số hương liệu nhồi vào bụng vịt, thấy nhiệt độ đã thích hợp liền tắt lửa, bỏ con vịt vào rồi đóng cửa lò lại.

Đợi một lát, thấy thời gian không sai biệt lắm, nàng mở cửa lò, lấy con vịt ra, lôi hết đồ trong bụng vịt ra, sau đó đặt con vịt lên khay đi đến phòng bếp nhỏ.

“Lâm cô nương, con vịt làm xong rồi sao?” thấy Lâm Tiểu Trúc đi vào, Triệu lão bản và Dư chưởng quỹ vội đứng lên hỏi

“Mọi người chờ một lát” . Lâm Tiểu Trúc đặt khay xuống, cầm một con dao nhỏ sắc bén, vung tay loang loáng, chốc lát sau con vịt đã được cắt thành từng miếng nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng cũ. Khi đó nàng mới nói” mời mọi người nếm thử”

“Lâm cô nương quả là thần kỹ.” Triệu lão bản nhìn con vịt vẫn y như cũ, vô cùng tán thưởng, quay đầu nói” Tiểu An, nhìn cho kỹ nha, phải dụng tâm học tập Lâm đầu bếp đó”

Lâm Tiểu Trúc khoát tay” Triệu lão bản, ta không nhận đồ đệ, không dạy đao công”

“Được, được” Triệu lão bản xấu hổ gật đầu

“Lão bản, mau nếm thử.” Dư chưởng quỹ không chờ được chữa nhưng Triệu lão bản chưa chịu động thủ, hắn chỉ có thể chờ.

Triệu lão bả liền cầm đũa gắp một miếng vịt đỏ au có cả da và thịt cho vào miệng

“Thế nào?” Dư chưởng quỹ mở to mắt đầy chờ mong nhìn hắn

Triệu lão bản chậm rãi nhai nuốt, miếng da xốp giòn đến tạo tiếng vang nhỏ trong miệng, nước thịt thơm ngọt thấm vào tận chân răng, miếng thịt vừa thơm vừa mềm, cảm giác ngon ngọt tràn ngập khắp khoang miệng.

“Da xốp giòn, chất thịt tươi mới nhiều nước, hương vị thơm ngát, ngon, rất ngon” . Triệu lão bản không tiếc lời tán thưởng, thấy ai nấy đều nhìn hắn mà không động đũa, vội nói” mời, mời các vị nếm thử”

Dư chương quỹ vội cầm đũa gắp một miếng thịt vịt để vào miệng, Tiểu An cũng bất chấp lễ nghĩa, vội gắp một miếng.

Thẩm Tử Dực và Viên Thiên Dã lại rất tin vào trù nghệ của Lâm Tiểu Trúc nên không có nôn nóng, đợi mọi người gắp xong mới bắt đầu động đũa.

Buông đũa, Thẩm Tử Dực quay đầu nhìn Viên Thiên Dã” có một việc ta rất thắc mắc”

“Chuyện gì?”

“Ta không biết sư phụ dạy trù nghệ cho Lâm Tiểu Trúc có bao nhiêu lợi hại, tính toán thì cho dù nàng học trù nghệ từ lúc cầm được cái đao thì bất quá cũng chỉ học được năm, sáu năm mà thôi. Rốt cuộc là sư phụ lợi hại cỡ nào mới có thể dạy ra đồ đệ xuất sắc như vậy?”

Viên Thiên Dã nhìn hắn” ngươi không nghe câu trò giỏi hơn thầy sao?”

Thẩm Tử Dực gật đầu, vỗ vỗ vai hắn” ta thật hâm mộ ngươi có thể gặp gỡ nàng trước nhưng mà ngươi hãy chờ đó, ta sẽ không buông tay”

Viên Thiên Dã nhìn Lâm Tiểu Trúc đang nói chuyện với Triệu lão bản và Dư chưởng quỹ, thở dài một hơi

“Lâm cô nương, ta muốn mua cách chế biến món vịt này, ngươi ra giá đi” Triệu lão bản đi thẳng vào vấn đề

Loading...

Lâm Tiểu Trúc còn thẳng hơn hắn, xòe tay nói” tám trăm lượng, không trả giá”

Triệu lão bản và Dư chưởng quỹ như hút một ngụm khí lạnh, giá này quá cao ah, bọn họ cứ nghĩ chỉ cần trả năm trăm lượng là được rồi.

“Lâm cô nương, ngươi nói như vậy, không có thành ý a!” Triệu lão bản phe phẩy đầu.

“Triệu lão bản đã nói vậy thì không còn ý nghĩa gì nữa” Lâm Tiểu Trúc đứng lên” ngươi tính toán chi phí ăn ở hai ngày qua đi, nếu không thỏa thuận được giá thì chúng ta cũng ngại tiếp tục ở lại đây”

Tuy bếp lò đặt trong phòng bếp nhỏ nhưng cách chế biến món vịt nướng, phối chế hương liệu, thời gian nướng. . . không thể trong một chốc một lát mà tìm hiểu được. Hơn nữa Triệu lão bản và Dư chưởng quỹ đã không chịu đựng nổi sự bá đạo của Ngũ đầu bếp, cho nên trả tám trăm lượng bạc, bọn họ sẽ thấy đau lòng nhưng chắc chắn sẽ không chịu bỏ lỡ cơ hội lần này.

Thấy Lâm Tiểu Trúc bộ dáng không thương lượng như vậy, Triệu lão bản thực sự rất bất đắc dĩ. Hắn có biết chuyện ở Lý gia, hắn cũng biết Viên Thiên Dã đã kiếm được năm mươi lượng bạc. Bây giờ ba người bọn họ không phải lo ăn lo mặc, càng không sợ phải chịu cảnh màn trời chiếu đất như hôm qua.

Nghĩ đến đây, Triệu lão bản đành thay đổi thái độ, chậm rãi nói” Lâm cô nương, ngươi cũng biết thôn trấn chúng ta nhỏ, ít người tới ăn cơm. Năm vừa qua ta cũng không kiếm được bao nhiêu, tám trăm lượng bạc thực sự là không trả nổi. Một giá một: năm trăm lượng. Nếu ngươi đồng ý, ta ứng trước hai trăm lượng cho ngươi, phần còn lại chờ Tiểu An học xong, Dư chưởng quỹ sẽ trả tiếp”

“Ngươi chỉ bán món vịt nướng này ở tửu lâu hay trong Dương Lâm trấn thì rất hạn chế, ngươi có thể tuyển hai người đến học món này. Học xong, cho người đến các thành trấn lớn mở tiệm bán độc quyền món vịt nướng, cũng chỉ bán món này thôi. Món này hương vị tuyệt hảo mà giá lại không cao, dù là phú hộ quyền quý hay dân chúng bình dân đều có thể dùng được. Cứ như vậy, ngươi tính xem một năm một căn tiệm sẽ kiếm được bao nhiêu tiền? nếu ngươi mở mười căn tiệm thì lại là bao nhiêu?” Lâm Tiểu Trúc dự tính.

Triệu lão bản ngẫm nghĩ, suy tính, càng nghĩ càng thấy cách này rất tốt. Tiền vốn bỏ ra ít, cũng không cần nhiều nhân công lại có thể thu được lợi tức tức thì, nếu có thể hợp tác cùng các tửu lâu lớn thì một ngày bán không được tám trăm cũng được một ngàn con vịt ah. Làm phép tính sơ sơ cũng thấy một căn tiệm như vậy kiếm được nhiều tiền hơn tửu lâu ở Dương Lâm trấn nhiều. Nếu mở mấy căn liên tục thì đại phát tài rồi.

Thấy Triệu lão bản trầm ngâm không lên tiếng, Lâm Tiểu Trúc lại nói” nếu không phải lúc này qua sông bị lật thuyền làm cho trong túi không còn một xu thì ta cũng không bán cách chế biến món vịt này đâu. Món ăn đẻ ra tiền như vậy, ta còn tính dùng để tự mình mở tiệm nha, đến lúc đó đừng nói là tám trăm lượng, tám ngàn, tám vạn cũng kiếm được dễ dàng nha”

Lâm Tiểu Trúc nói rất có lý, Triệu lão bản không do dự nữa” được, tám trăm thì tám trăm, ta ứng trước hai trăm, chờ sau khi Tiểu An học xong, ta sẽ giao phần còn lại cho ngươi nhưng ta có một yêu cầu, ngươi đã bán cách chế biến món vịt này cho ta thì không được bán cho người khác nữa”

“Quyết định vậy đi. Triệu lão bản là người uy tín, cũng không nhân lúc ta đã xây xong bếp lò màđuổi chúng ta đi, còn mua thực đơn của ta đủ thấy là người nhân nghĩa. Mà Lâm Tiểu Trúc ta tuy làn ữ nhân nhưng cũng không phải là người thấy tiền quên nghĩa. Ở trước mặt mọi người, Lâm Tiểu Trúc ta xin thể chỉ bán cách chế biến món vịt này cho một mình Triệu lão bản mà thôi”

Nghe Lâm Tiểu Trúc nói vậy, Triệu lão bản đứng lên, chắp tay nói” đa tạ cô nương”

Lâm Tiểu Trúc cũng vội vàng hoàn lễ.

Chuyện mua bán đã bàn xong, tuy số tiền bỏ ra nhiều hơn dự tính nhưng Triệu lão bản lại rất cao hứng, phân phó Dư chưởng quỹ” ngươi và Lâm cô nương ký hiệp ước đi, rồi đưa hai trăm lượng bạc cho nàng”, lại hỏi” Lâm cô nương, ngươi xem khi nào sẽ bắt đầu dạy bọn họ cách chế biến?”

“Hôm nay đi”

“Được, vậy ta sẽ chọn thêm hai người thỏa đáng cùng với Tiểu An theo học ngươi cách làm vịt nướng” . Triệu lão bản vội vã đứng lên, nói với Dư chưởng quỹ” hôm nay ngươi không cần về tửu lâu, ở lại đây hỗ trợ đi, Lâm cô nương cần cái gì thì ngươi sai người đi mua”

“Dạ” Dư chưởng quỹ gật đầu

Lúc này Viên Thiên Dã lại lên tiếng” Triệu lão bản chậm đã, tuy ngươi và Lâm cô nương đã bàn xong chuyện làm ăn, nhưng ta vẫn còn chút thắc mắc, muốn thỉnh giáo Triệu lão bản”

Triệu lão bản nghe vậy, cảm thấy căng thẳng, vội hỏi” chuyện gì ? mời Viên công tử cứ nói”

Viên Thiên Dã cầm ly trà lên, thong dong nhấp một ngụm mới chậm rãi nói” tối hôm qua và Lâm cô nương ở trong sân nói mấy câu, nha hoàn nhà ngươi đã mắng nàng không biết liêm sỉ, quyến rũ nam nhân. Ta không biết Dương Lâm trấn có phong tục như vậy hay đây là gia quy nhà Triệu lão bản ? nếu chỗ các ngươi có phong tục nam nữ không được nói chuyện riêng, nếu không thì là không biết liêm sỉ thì ta không thể đáp ứng để Lâm cô nương dạy trù nghệ cho đám người Tiểu An. Bởi vì bọn họ cũng là nam nhân, làm vậy sẽ ảnh hưởng khuê dự của Lâm cô nương,nếu là thế thì có bao nhiêu bạc cũng không bù được”

Triệu lão bản ngẩn người, chưa kịp có phản ứng, Thẩm Tử Dực đã phẫn nộ lên tiếng” lớn mật, tiện nô nào dám buông lời xằng bậy như vậy ?” sau đó quay sang Triệu lão bản, lạnh lùng nói” ta thấy Triệu lão bản là người phân rõ phải trái, không ngờ lại dạy hạ nhân vô lễ như thế. Người như thế, Lâm Tiểu Trúc ngươi còn bán thực đơn cho hắn sao ? mau thu thập hành lý rời khỏi đây đi

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.