Biết Vị Ký

Chương 284: Mời ngươi tới vương phủ



“Minh nhi.” La chưởng quỹ vừa thấy đứa nhỏ này, mặt mày liền tràn đầy từ ái, chỉ vào Lâm Tiểu Trúc nói” vị này là Trần cô cô, mau chào đi” lại cười nói với Lâm Tiểu Trúc” đây là La Minh, con trai ta”

Lâm Tiểu Trúc kiếp trước rất thích tiểu hài tử, kiếp này ở trong núi cũng có một biểu đệ nhưng lại không đáng yêu. Lúc này thấy La Minh phấn điêu ngọc mài, nghe cha hắn nói liền bày ra bộ dáng tiểu đại nhân, trịnh trọng hành lễ, thanh âm ôn nhu” Trần cô cô” liền thích vô cùng, vuốt tóc, hỏi han hắn.

“Trần cô nương, chúng ta vào đi thôi.” La chưởng quỹ thấy mọi người đều đứng đó, vội nói

“Được” Lâm Tiểu Trúc lôi kéo tay La Minh theo La chưởng quỹ và La Xuân Nhi cùng nhau vào cửa.

Tòa nhà của La gia rất lớn, tổng cộng có bốn viện, còn có hoa viên nhưng vì gia cảnh không tốt, không có điều kiện tu sửa nên hoa cỏ tiêu điều, tường viện cũng bắt đầu có dấu hiệu sụp đổ.

La chưởng quỹ đưa Lâm Tiểu Trúc vào nội sảnh, vòng vo mấy vòng, rốt cuộc dừng lại trước một cái sân” các ngươi ở đây đi”

Lâm Tiểu Trúc ngẩng đầu thấy tấm biển trên cổng viết hai chữ Ngọc uyển, theo La chưởng quỹ và La Xuân Nhi vào trong, thấy rất sạch sẽ. Bên trong tính cả chính ốc và sương phòng tổng cộng có năm gian, mấy người các nàng ở dư dả, hơn nữa các vật dụng cần thiết cho cuộc sống đều đã chuẩn bị thỏa đáng.

Nàng vô cùng cảm kính, trịnh trọng cam tạ huynh muội La gia” không biết La phu nhân lúc này có rảnh không, ta muốn thỉnh an lão nhân gia”

“Rảnh, Trần tỷ tỷ, ta đưa ngươi đi gặp nương ta, vừa lúc biểu tỷ ta cũng đang ở đây” La Xuân Nhi lên tiếng. Có lẽ bình thường không có bạn cùng tuổi làm bạn, lúc này gặp Lâm Tiểu Trúc, thấy nàng tính tình ổn trọng, nói chuyện ôn nhu hào phóng nên rất thích, nhanh chóng đổi cách xưng hô từ Trần cô nương thành Trần tỷ tỷ.

“Làm phiền .” Lâm Tiểu Trúc quay đầu phân phó đám người Lưu Tú Quyên vài câu, bảo các nàng ở yên trong viện rồi đi theo huynh muội La gia đến chính sảnh nội viện, đợi một lát thấy một phụ nhân hơn năm mươi tuổi cùng một nữ tử mười bảy, mười tám tuổi cùng đi vào. Nàng kia vừa vào cửa, thấy La chưởng quỹ thì trên mặt liền lộ vẻ ngượng ngùng.

“Bà nội.” La minh vừa thấy La phu nhân, liền hô to một tiếng, liền vọt đi qua.

“Tôn tử ngoan của ta” La phu nhân từ ái ôm La Minh, hôn hắn hai cái rồi mới quay sang nhìn Lâm Tiểu Trúc hỏi” vị này chính là Trần cô nương ?”

“La phu nhân.” Lâm Tiểu Trúc tiến lên thi lễ” Trần Hi mua bán gặp chút phiền toái, bất đắc dĩ phải đến quý phủ tránh vài ngày, quấy rầy phu nhân, thực sự rất ngại”

“Sao lại nói vậy, chuyện này ta nghe Khải Phàm nói đều do bọn hắn gây họa cho ngươi, nếu không có ngươi còn không biết sẽ phiền toái thế nào. Nhà chúng ta nên cảm ơn ngươi mới đúng, sao lại nói quấy rầy hay không ? Ngươi đã đến đây thì cứ xem như là nhà của mình đi, có cần gì thì cứ nói ra, đừng khách khí nha” La phu nhân nắm tay nàng, từ ái nói.

“Dạ” Lâm Tiểu Trúc thấy La phu nhân nói vậy, chỉ có thể đồng ý, nhìn bà, nàng lại nghĩ tới mẫu thân kiếp trước của mình.

Không biết đã bao lâu rồi không được nhìn thấy ánh mắt hiền từ như vậy ?

“Dì, Trần cô nương là người làm ăn, rất có năng lực, người không cần quá quan tâm a” nữ tử đi cạnh La phu nhân nói.

Lâm Tiểu Trúc nghe khẩu khí của nàng có chút chua, quay đầu khó hiểu nhìn La Xuân Nhi.

“Đây là biểu tỷ Vương Ngọc Điệp của ta” La Xuân Nhi lên tiếng giới thiệu, ánh mắt lại nhìn về phía ca ca La Khải Phàm của nàng.

La Khải Phàm lại không hề liếc mắt nhìn Vương Ngọc Điệp một cái, quay đầu nói với Lâm Tiểu Trúc” nương ta nói đúng, cứ coi như ở nhà, không cần khách khí, cần gì cứ việc bảo hạ nhân đi lấy”

Vương Ngọc Điệp thấy La Khải Phàm không thèm nhìn mình mà lại nói chuyện với Lâm Tiểu Trúc, trong mắt lộ vẻ u oán, nhẹ nhàng cắn môi.

Lâm Tiểu Trúc tâm tư linh mẫn, vừa thấy đã biết xảy ra chuyện gì. Lúc trước La chưởng quỹ giới thiệu người nhà hắn lại không nói tới thê tử, mà nàng tới đây cũng chỉ thấy La phu nhân và biểu cô nương ra đón tiếp, nếu thê tử hắn có ở nhà, không thể không ra mặt. Xe ra La thiếu phu nhân đã không còn, nếu không Tần quả phụ cũng không tìm trăm phương ngàn kế để gả cho La chưởng quỹ mà ánh mắt của biểu cô nương này cũng không kỳ quái như vậy.

Nghĩ đến đây, nàng âm thầm lắc đầu, quyết định mấy ngày nay sẽ thành thành thật thật ở yên trong Ngọc uyển, dù La phu nhân từ ái hay La Xuân Nhi và La Minh đáng yêu, nàng vẫn nên ít tiếp xúc thì hơn.

Nghĩ vậy, nàng không muốn tiếp tục ở đây, nói với La phu nhân” phải chuẩn bị điểm tâm cho ngày mai, Trần Hi thực sự có nhiều việc phải làm, không quấy rầy La phu nhân nữa”

La phu nhân vội nói” bận thì cứ đi đi, phòng bếp cũng đã chuẩn bị xong, cần gì thì cứ nói”

Loading...

“Dạ” Lâm Tiểu Trúc thi lễ, lui ra ngoài.

“Trần tỷ tỷ, ta đưa ngươi đi qua, thuận tiện nhìn ngươi làm điểm tâm.” La Xuân Nhi lại chạy lên, nắm lấy cánh tay Lâm Tiểu Trúc.

“Xuân Nhi, Trần cô nương bận việc, ngươi đừng làm phiền” La phu nhân vội nói

“Yên tâm đi, nương. Sẽ không thêm phiền .” La Xuân Nhi phất phất tay, lôi kéo Lâm Tiểu Trúc ra cửa.

Ra cửa, La Xuân Nhi thở dài một hơi nói” tẩu tử ta khi sinh Minh Nhi vì khó sinh mà qua đời, ca ca ta rất thích tẩu tử, tới giờ vẫn không tái giá. Biểu tỷ muốn gả cho ca ca ta nhưng ca ca lại không để ý đến nàng, vì vậy nàng nói chuyện có âm dương quái khí, Trần tỷ tỷ cũng đừng để ý”

“A, ta không sao.” Lâm Tiểu Trúc cười nói.

“Trần tỷ tỷ, ngươi biết làm rau ngâm lại biết làm điểm tâm, thật giỏi nha. Ta cũng muốn ra ngoài kinh doanh nhưng nương nhất định không chịu”

“Ta cũng muốn có nương thương yêu, cái gì cũng không phải làm a” Lâm Tiểu Trúc thật tâm hâm mộ La Xuân Nhi có nương từ ái, có ca ca giỏi giang, nhân khẩu trong nhà lại đơn giản cũng có chút tiền, không cần lo ăn lo mặc. Mệnh của La Xuân Nhi tốt hơn nàng nhiều.

Trở lại Ngọc Uyển, Lâm Tiểu Trúc liền thấy mấy hạ nhân của mình đang bận rộn trong phòng bếp, có mấy công đoạn quan trọng khi làm điểm tâm phải do chính mình động thủ, vì vậy vội vàng cáo lỗi với Xuân Nhi rồi tiến lên làm việc. La Xuân Nhi nhìn ngây thơ nhưng cũng là người thông minh, thấy Lâm Tiểu Trúc bận việc cũng không quấy rầy, một mình đến trong viện ngồi thêu hoa, đợi khi Lâm Tiểu Trúc làm xong mới tìm nàng nói chuyện phiếm.

Đến buổi tối, La phu nhân sai người đến mời Lâm Tiểu Trúc đi qua dùng cơm, Lâm Tiểu Trúc đương nhiên uyển chuyển cự tuyệt, ở lại viện ăn cơm cùng các hạ nhân của mình.

Mấy ngày kế tiếp, Lâm Tiểu Trúc vẫn ở lỳ trong Ngọc uyển. La Xuân Nhi hay đưa La Minh đến tìm nàng nói chuyện nên cũng không thấy buồn. Được năm, sáu ngày yên tĩnh như vậy, hôm nay La Khải Phàm phái người đến Ngọc uyển tìm nàng, bảo nàng tới nội sảnh, nói có việc muốn thương nghị. Lâm Tiểu Trúc liền đi cùng La Xuân Nhi.

“Trần cô nương, có phiền toái rồi” La Khải Phàm vừa thấy Lâm Tiểu Trúc tiến vào đã nói.

Lâm Tiểu Trúc còn tưởng chuyện đã được giải quyết, chưa kịp cao hứng đã nghe một câu như thế, kinh ngạc hỏi” sao vậy ? đã xảy ra chuyện gì ?”

La khải Phàm ngồi xuống, cũng mời Lâm Tiểu Trúc cùng ngồi, bảo nha đầu pha trà rồi mới nói” mọi việc vốn đã giải quyết xong, An Đông vương biết Tần quả phụ trong lòng còn. . . vương vấn chuyện cũ, cố ý gây khó dễ cho Lưu ký, rất tức giận liền vắng vẻ nàng, còn hạ lệnh cho Chu ký không được làm khó chúng ta và Bách Vị cư. Không ngờ hôm đó Dĩnh vương đang làm khách trong phủ An Đông vương, nghe vậy,biết Lưu ký có nhiều điểm tâm mới lạ, hương vị không tệ liền phái người đến, nói muốn thỉnh sư phụ làm điểm tâm tới Dĩnh vương phủ làm điểm tâm” nói tới đây, hắn liền ngừng lại nhìn Lâm Tiểu Trúc.

“Ngươi nói Dĩnh vương hạ lệnh bảo ta đến vương phủ làm điểm tâm ?” Lâm Tiểu Trúc mở to hai mắt, chỉ tay vào mũi mình hỏi.

“Đúng vậy” La Khải Phàm gật đầu.

“Hắn có nói ta làm xong điểm tâm sẽ để ta đi hay muốn ta ở lại vương phủ làm đầu bếp điểm tâm hay không ?”

“Chưa nói.” La khải Phàm thở dài một hơi, thấy Lâm Tiểu Trúc trầm ngâm, hắn lại nói” nếu đổi là sư phụ điểm tâm khác, được vương gia thưởng thức tay nghề, có thể đến vương phủ làm điểm tâm thì sẽ có tiền đồ, cho dù Lưu ký bị ảnh hưởng nhưng vì tương lai của ngươi, ta sẽ không nói gì. Nhưng ở Đông Việt chúng ta dù là quận vương hay thân vương đều có một đặc điểm là háo sắc, như An Đông vương nạp rất nhiều cơ thiếp, Dĩnh vương thì thành thân chưa được hai tháng đã cưới thêm hai trắc phi, nếu Trần cô nương tiến phủ, ta lo lắng. . .”

Nói tới đây, hắn dừng lại, sau đó nhìn Lâm Tiểu Trúc, muốn nói lại thôi.

“La chưởng quỹ, có chuyện cứ việc nói.” Lâm Tiểu Trúc nói.

“Nếu như Trần cô nương muốn trải qua cuộc sống như vậy, coi như ta chưa nói gì, nếu cô nương không muốn ta thấy cô nương nên để ai đó đi thay đi”

Lâm Tiểu Trúc cũng có nghĩ tới chuyện này nhưng. . . nàng cau mày hỏi” Dĩnh vương có nói khi nào ta phải tới vương phủ hay không ?”

“Bảo ngươi giờ mùi phải tới”

Lúc này đã qua buổi trưa, như vậy chỉ cho nàng nửa canh giờ đã phải tới vương phủ, ngay cả để nàng đem tay nghề truyền lại một cô nương vẫn giúp mình làm điểm tâm cũng không được. Lâm Tiểu Trúc lắc đầu cười khổ” công đoạn quan trọng của điểm tâm vẫn do ta tự tay làm, lúc này muốn dạy cũng không kịp nữa rồi”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.