Biết Vị Ký

Chương 7: Cháo thần tiên



Lão nhân râu dê chán ghét liếc Tần thị một cái, không kiên nhẫn phất tay nói “tránh xa ra, tránh xa một chút”

“Khụ khụ khụ…” Bên cạnh truyền đến tiếng ho nhẹ liền thấy thiêu niên dùng một cái khăn tinh mỹ che miệng, nghiêng người ho khan. Lão nhân râu dê thấy vậy liền khẩn trương đến trước mặt hắn, nhẹ giọng hỏi “không có việc gì chứ?”

Thiếu niên khoát tay, nâng mắt, hứng thú hỏi Lâm Tiểu Trúc “ta hỏi ngươi, vì sao ngươi lại nghĩ ta có thể là chủ nhân?”

Lâm Tiểu Trúc có chút thất vọng nghe hắn hỏi vậy hai mắt sáng rỡ hẳn lên, nàng nhìn thiếu niên, tươi cười như đóa hoa nở rộ dưới ánh mặt trời làm cho tâm tình của thiếu niên tốt lên không ít, nhẹ giọng nói “ta thấy người còn giống quý nhân hơn cả hắn”

Lão nhân râu dê nghe vậy thì ngẩn người, chậm rãi thẳng lưng, tận lực bày ra vẻ uy nghiêm, thanh thanh giọng hỏi “dựa vào cái gì mà thấy được?”

Nhìn lão nhân râu dê ra vẻ, Lâm Tiểu Trúc trong lòng buồn cười, hai mắt tít lại “vị ca ca này ngồi ở chỗ kia liềm cảm giác hắn cái gì cũng không sợ, còn bá bá người thường hay liếc mắt nhìn ca ca, tựa hồ như sợ hắn không hài lòng chuyện ngươi làm”. Nói xong còn tự nổi da gà, giả vờ làm một tiểu cô nương thôn quê thật không dễ chút nào ah.

Thiếu niên liếc mắt chế nhạo lão nhân râu dê một cái, trên mặt cũng hiện vẻ tươi cười nhưng rất nhanh đã nhíu mày, lung lay thân hình rồi ho rũ rượi.

Lão nhân sơn dương liền khẩn trương lên, đi đến sau lưng thiếu niên, vỗ vỗ lưng hắn, mặt cực kỳ lo lắng hỏi “công tử, người không việc gì chứ?”

Ngữ khí của lão nhân râu dê rất cung kính làm cho mọi người biết lời Lâm Tiểu Trúc nói là đúng.

Tần thị nhìn thiếu niên rồi lại nhìn Lâm Tiểu Trúc, sau đó đẩy nàng một cái “mau chạy về nhà rót chén nước đến đây cho công tử nhuận cổ”

Lâm Tiểu Trúc vẫn không động đậy, nhìn chằm chằm vị thiếu niên kia, hồi lâu mới nói “có phải ngươi bị phong hàn không? Ta làm cho ngươi một chén cháo, có thể trị phong hàn, muốn hay không?”

Lão nhân râu dê tâm tình buồn bực, không chút kiên nhẫn phất tay nhíu mày nói “không cần, không cần, mau giải tán đi, chúng ta phải về”

“Chậm đã.” Thiếu niên cố nén ho, quay đầu nói với Lâm Tiểu Trúc “làm rồi mang đến đây đi”

Lão nhân râu dê liền ngăn cản “công tử, có thể không sạch sẽ”

“Vô phương.” Thiếu niên nói xong, lại ho

Lâm Tiểu Trúc thấy thiếu niên khó chịu liền nói “ta sẽ là thực sạch sẽ, ngài không cần lo lắng, có thể phái một người đi theo ta nhìn xem”

“Ngươi đi.” Lão nhân hất tay ra lệnh cho một hán tử trung niên đứng gần mình

“Dạ”

Nhà của Hạ Đại Trụ cũng cách đó không xa, Lâm Tiểu Trúc cùng đại hán đi một lát đã đến nơi. Lúc này Hạ Đại Trụ còn đang ngủ, nàng đưa đại hán đến phòng bếp, nhóm lửa, rửa nồi, đổ nước vào rồi lại đem một cái chén và một đôi đũa đã rửa sạch bỏ vào nấu, sau đó quay sang tươi cười nói với đại hán “đại thúc, ta vào phòng lấy chút gạo, phiền ngài ở đây canh lửa giùm ta”

Tươi cười như gió xuân làm đại hán nhớ tới nữ nhi nhà mình, lòng cũng mềm lại, gật đầu nói “đi thôi”

“Cảm ơn đại thúc.” Lâm Tiểu Trúc lễ phép cảm tạ rồi mới rời khỏi phòng bếp đi vào phòng ngủ của Hạ Đại Trụ và Tần thị, lục lọi trong tủ quần áo một hồi mới rón rén đi ra ngoài.

Trở lại phòng bếp, nàng rửa tay xong mới lấy chén đũa đã nấu ra, sau đó bõ gạo đã vo vào nồi, bắt đầu nấu, lại đến chỗ trồng rau hái một ít hành, gừng, đợi cháo chín mới đem hành gừng bỏ vào nấu thêm một lát, cuối cùng cho thêm chút đường đỏ, sau lại bỏ một ít dấm chua, nấu thêm lát nữa mới múc ra chén

“Được rồi, đại thúc, chúng ta đi thôi” nàng đặt chén cháo vào một giỏ trúc sạch sẽ, bên trên còn phủ một tấm vải trắng.

Đại hán ánh mắt ôn nhu nhìn nàng một cái, cũng không nói gì chỉ yên lặng cùng nàng đi ra ngoài.

Lúc này người trong thôn tụ tập tại sân đình càng lúc càn nhiều, trong núi hiếm khi có chuyện náo nhiệt cho nên những người đã rời đi nghe nói Lâm Tiểu Trúc nấu cháo cho thiếu niên kia liền rủ nhau quay lại xem nàng có được chọn hay không.

Khi nàng cùng đại hán đi đến, lão nhân râu dê liền hỏi đại hán “thuật lại mọi chuyện đi”

“Dạ, ta nhìn rất kỹ. Tiểu cô nương này tay chân lanh lẹ, nấu cháo rất sạch sẽ, bát đũa cho công tử dùng đều dùng nước sôi nấu qua, thỉnh công tử yên tâm dùng”

“Mang lên đi.” Thiếu niên không nói nhiều, lại dùng khăn tay nguyệt sắc che miệng ho khan vài tiếng, ánh mắt nhìn về phía Lâm Tiểu Trúc.

cũng không nói nói, dùng một khối nguyệt sắc khăn tay che miệng ho nhẹ hai tiếng, đem ánh mắt đầu hướng về phía Lâm Tiểu Trúc.

Lâm Tiểu Trúc đi lên trước, lấy cháo từ trong giỏ trúc ra đặt trên bàn trước mặt thiếu niên, rồi đưa đũa cho hắn “công tử, mời dùng”

Lão nhân râu dê nghe mùi cháo liền quay đầu sang hỏi nàng “dùng cái gì để nấu? sao có mùi vị lạ vậy?’

Lâm Tiểu Trúc không chút hoang mang nói: “khi ông nội ta còn sống từng đi ra ngoài học hỏi, trù nghệ rất khá. Khi ta bị phong hàn, hắn liền làm cháo này cho ta. Hắn còn nói: gạo nếp nấu thành cháo thêm hành gừng cùng ít dấm chua thì có thể trị được cảm mạo. Vì để cho dễ uống nên ta cố ý bỏ thêm chút đường đỏ vào, làm cho cháo có vị chua chua ngọt ngọt, uống ngon lắm”

Thanh âm của nàng thanh thúy dễ nghe, khi nói chuyện biểu tình lại tự nhiên hào phóng, thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh, mồm miệng lại lanh lẹ, nói năng khúc chiết nên ánh mắt tán thưởng của lão nhân râu dê với nàng càng lúc càng tăng.

Lâm Tiểu Trúc vừa dứt lời,đại hán bên cạnh đã bổ sung ‘đúng vậy công tử, mấy thứ này ta đã nhìn kỹ, đều rất tốt”

Tần thị nghe Lâm Tiểu Trúc nói liền nổi trận lôi đình, không đợi đại hán nói hết câu đã giơ tay tát cho nàng một bạt tai “ta đánh chết ngươi, xú nha đầu, dám trộm gạo nếp và đường đỏ của lão nương”

Trung niên đại hán liền bắt lấy cổ tay nàng, trừng mắt hét lớn ‘cút”

Tần thị đang la khóc om sòm bị nắm lại còn đang muốn lăn lộn tại chỗ nhưng lại bị hét lớn như thế, có chút sợ hãi vội buông tay, rụt mình lại.

Khi Tần thị vung tay tát Lâm Tiểu Trúc, ánh mắt của thiếu niên trầm xuống, khi thấy nàng thối lui, hắn mới tiếp nhận đũa trong tay Lâm Tiểu Trúc, chậm rãi ăn cháo. Dù bị toàn thôn dân nhìn chằm chằm hắn cũng không có mất tự nhiên, động tác ưu nhã thong, không nhanh không chậm.

Nấu cháo nhìn như dễ dàng thực ra lại rất dụng tâm: nước phải đun đúng nhiệt độ để cháo không quá nát cũng không quá khô, lửa cũng cần phải chú ý, đầu tiên là cho lửa lớn để đun sôi nước sau đó nhỏ dần, không vội, cứ vậy cho đến khi thành một chén cháo ngon; thời gian hầm cháo cũng phải nắm chắc, khi hạt gạo nở bung thì hầm một lát đến khi nước cháo trở nên sánh lại thì tắt lửa, nếu không hương vị cháo sẽ không đủ, gạo không cứng thì cũng sẽ bị nát còn mất đi mùi vị đặc trưng. Có thể nói nấu một chén cháo có thể nhìn ra được tính cách của người nấu, trầm ổn hay không, cẩn thận hay không, tận tâm hay không…

Mà bát cháo này của Lâm Tiểu Trúc mọi thứ lại vừa đúng. Hạt gạo không quá cứng cũng không quá nát, hành gừng cay nồng hoa cùng vị chua chua ngọt ngọt của dấm đường tạo nên hương vị ngon miệng. Cảm giác nóng nóng đi vào bụng, thấm vào phế phủ. Ăn xong chén cháo, thiếu niên cảm thấy lỗ chân lông toàn thân đều giãn nở ra, một cảm giác thư sướng không nói nên lời ùa đến…

Nuốt xong ngụm cuối cùng, hắn buông đũa, lấy khăn tay từ trong tay áo ra, tao nhã lau miệng rồi khẽ gật đầu với lão nhân râu dê.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.