Biết Vị Ký

Chương 84: Khiếp sợ



Có thể nói, tổng hợp năng lực thì Ngô Bình Cường là mạnh nhất trong trù nghệ ban. Lúc trước thi thưởng vị,điểm của hắn cũng gần bằng Lâm Tiểu Trúc. Hiện tại dù là phân biệt nguyên liệu nấu ăn hay đao công, thành tích đều rất nổi bật. Bộ dạng tuy không to vạm vỡ như Hùng Đại Tráng nhưng cũng to cao, công phu điên chước vượt qua Hạ Sơn. Tay không run, khí không suyễn, làm được bảy mươi tám cái mươi buông thiết oa, thi lễ với Viên Thiên Viên Dã và Tần quản sự rồi lui xuống. Phong độ thản nhiên, không có gì để nói.

Không đợi Tần quản sự hỏi, Lâm Tiểu Trúc đã đứng dậy, khom người nói “trận này để ta lên đi, có điều khả năng của ta, mọi người cũng biết rồi, cố gắng thế nào cũng không thể bằng Ngô Bình Cường. Ván này, chúng ta thua. Thắng bại đã định, không cần phải tỷ thí để tránh lãng phí thời gian”

Khả năng điên chước của nàng, Tần quản sự hiểu rõ, nhưng không dám chuyên quyền, xoay người hỏi ý Viên Thiên Dã.

“Cũng được” Viên Thiên Dã lên tiếng, không một lời dư thừa.

Tần quản sự liền tuyên bố “ván thứ hai, tổ một thắng” .

Thắng trận đầu tiên để củng cố ý chí chiến đấu của mọi người vốn là sách lược của Ngô Bình Cường, hiện giờ kết quả cũng như hắn đã dự liệu, thực lực không cân bằng mà thắng liền hai ván nhưng trên mặt tổ một không hề lộ ra vẻ vui mừng.

Lúc này mọi người đều hiểu lời của Ngô Bình Cường lúc nãy: thắng bại còn chưa biết.

Lúc trước, Ngô Bình Cường vì thể hiện mình công bằng, có hắn và Hùng Đại Tráng to con lực lưỡng nên chọn hai nam sinh có thực lực yếu nhất vào tổ. Hai nam sinh này có chưa trưởng thành, vóc dáng gầy nhỏ, người còn lại là Ngô Thái Vân đấu với Hạ Sơn, Dương Vũ và Tô Tiểu Thư của tổ ba cũng chưa chắc chiếm được ưu thế. Cũng may, năm trận, bọn hắn đã thắng được hai, chỉ cần thắng thêm một ván thì giành thắng lợi. Cho nên thế cục này vẫn có lợi cho bọn họ.

“Chờ một lát, muội muội, ngươi lên trước đi” Ngô Bình Cường điều chỉnh đội hình, còn căn dặn “dù kết quả thế nào, các ngươi vẫn phải duy trì phong độ, chỉ để ý năng lực của mình biểu hiện thế nào. Thắng không kiêu, bại không nản. Công tử và các giáo tập đều ở đây, dù thắng hay thua chúng ta không thể đánh mất thể diện”

“Dạ” thấy Ngô Bình Cường sắc mặt ủ dột, mọi người đều bị hắn ảnh hưởng, tâm trạng cũng nặng nề theo, còn có bất an mơ hồ.

Nghe Tần quản sự gọi, Ngô Thái Vân lập tức đi lên, nhìn Hạ Sơn, Dương Vũ và Tô Tiểu Thư, trong lòng có chút bất an, nàng cũng không chắc sẽ thắng được bọn họ.

Trong các nữ tử, Ngô Thái Vân trưởng thành sớm, vóc dáng cao gầy, cân xứng, khí lực cũng không nhỏ. Trong cuộc thi lần trước, nàng điên chước được hai mươi cái. Lúc này cũng biết hậu quả nghiêm trọng nên cố gắng tập trung, làm được hai mươi hai lần.

Trong khi tổ một không khí trầm trọng thì tổ ba lại tràn đầy sức sống và ý chí chiến đấu. Lâm Tiểu Trúc lại động viên Hạ Sơn, Tô Tiểu Thư và Dương Vũ, đồng thời cũng phân tích tình huống của đối thủ với bọn họ. Người nào trong cuộc thi điên chước được bao nhiêu cái, khi luyện tập có năng lực thế nào. . . nàng đều nói tường tận

“Trời ạ, Lâm Tiểu Trúc, sao ngươi hiểu rõ tình hình của bọn họ như vậy?” Chu Ngọc Xuân đã không còn uể oải như khi xuống đài, ngạc nhiên hỏi Lâm Tiểu Trúc, vẻ mặt ngưỡng mộ.

Lâm Tiểu Trúc cười cười: “Mọi người đều luyện chung một phòng mà, có gì khó đâu” nàng có thói quen quan sát đối thủ

“Ta lại không biết” Chu Ngọc Xuân làu bàu.

Dương Vũ liếc nàng một cái, cười nhạt: “Ngươi có thể so với Lâm Tiểu Trúc sao? Ngươi cho rằng ai cũng vô tâm vô phế như ngươi sao? Nếu Lâm Tiểu Trúc không có nắm chắc, sao có thể đáp ứng trận đấu này”

Chu Ngọc Xuân đột nhiên nhớ lại lúc nãy Dương Vũ mắng nàng là đầu người óc heo, liền nhướng mày, muốn thù cũ nợ mới tính sổ với hắn một lần thì Lâm Tiểu Trúc đã lên tiếng “được rồi, đừng ầm ỹ nữa, điều chỉnh trạng thài ở mức tốt nhất đi, chúng ta sắp lên đài rồi, không được để thua. Dương Vũ, lát nữa ngươi lên trước, điên chước hai mươi ba cái, ta tin đối với ngươi không thành vấn đề gì. Cố lên, thắng thua đều phụ thuộc vào các ngươi”

“Ta? Ta đấu với Ngô Thái Vân?” Dương Vũ chỉ vào mũi mình hỏi lại. Nam sinh đấu với nữ sinh, thật làm hắn mất mặt nha.

“Ai bảo bình thường ngươi lười như vậy? ngay cả Tô Tiểu Thư cũng không bằng” . Chu Ngọc Xuân nhỏ giọng nói, cố không để Dương Vũ nghe được. Lâm Tiểu Trúc đã bảo nàng không được ầm ỹ, nàng đương nhiên không dám rồi. Tuy lần này chưa biết thắng hay không, nhưng uy tín của Lâm Tiểu Trúc ở trong tổ đã tăng cao.

“Ngô Bình Cường đấu với ta, Hùng Đại Tráng đấu với Chu Ngọc Xuân” Lâm Tiểu Trúc đương nhiên biết Dương Vũ nghĩ gì, trừng mắt liếc hắn một cái, rồi cười nói “có điều nếu ngươi không tin mình sẽ thắng Ngô Thái Vân, vậy thì ta sẽ nói Tô Tiểu Thư lên” nói xong liền quay mặt đi.

“Ai nói ta không tự tin?” Dương Vũ liền ngăn nàng lại, bị mấy lời khích tướng của Lâm Tiểu Trúc, hắn liền kích động, không còn bộ dáng lười biếng, không để ý việc gì như trước kia nữa. Chê cười, gì mà không có tự tin thắng Ngô Thái Vân? Chống mắt mà xem đi. Ngô Bình Cường trâu bò kia còn đấu với Lâm Tiểu Trúc có thực lực yếu nhất, hắn đấu với Ngô Thái Vân thì tính là gì đâu.

Dương Vũ vừa lười, bộ dạng lại mập mạp nhưng cũng không phải ăn uổng cơm, khí lực cũng có một hai phần. Vừa lên đài đã thoải mái điên chước được hai mươi bảy cái, tỷ số giờ thành hai – một.

Thấy Lâm Tiểu Trúc đoán gần đúng số lần điên chước của đám người Ngô Thái Vân, lòng tin của Hạ Sơn và Tô Tiểu Thư càng được củng cố. Lại vì bị người khác khiêu chiến, tức giận vẫn bị nghên trong lòng nên khi lên đài liền liều mạng thi đấu, kết quả vượt xa thành tích của chính mình trong kỳ thi trước đó. Cho dù Ngô Bình Cường ra sức động viên hai nam sinh của tổ mình thì kết quả vẫn như Lâm Tiểu Trúc đã tính trước, tổ của nàng liên tục thắng ba trận cuối.

Khi Tần quản sự tuyên bố kết quả, mọi người đang bàn tán xôn xao liền im bặt, nhiều ánh mắt không hẹn mà cùng cùng nhìn Lâm Tiểu Trúc, ngoại trừ kinh ngạc còn có kính sợ.

Tổ một ban đầu khiêu khích, khí thế bức người đến giờ mặt xám như tro tàn, thảm bại không còn manh giáp. Tổ ba vốn bị người dồn đến chân tường mới phản kích, phút cuối lại chiến thắng, biến cái không thể thành có thể. Nguyên nhân rất đơn giản, vì tổ ba có Lâm Tiểu Trúc, là vì nàng có ý nghĩ thông minh nên mới giành được chiến thắng.

Mấy đứa nhỏ này chẳng qua chỉ biết vài chữ, nào có cơ hội đọc được sử ký, đọc qua chuyện Tôn Tử Ngô khởi liệt truyện trong Điền Kỵ đua ngựa. . . Phương pháp thoạt nhìn rất đơn giản, Tôn Tẩn từng hiến kế này cho Điền Kỵ mới được Điền Kỵ tán thưởng, giới thiệu làm quân sư cho Tề Uy vương. Mà ở thời đại này, có sử ký hay không chưa biết, cho nên khi Lâm Tiểu Trúc sử dụng phương pháp này mới thấy nàng trí tuệ kinh người, khiến người ta khiếp sợ.

“ Thì ra trận đấu còn có huyền cơ như vậy “ Chu Hòe lẩm bẩm, lần này hắn tọa sơn quan hổ đấu, cảm thấy rất thú vị nhưng có một đối thủ như Lâm Tiểu Trúc cũng không phải chuyện tốt gì.

Du giáo tập đi đến bên cạnh Mã giáo tập, cười tủm tỉm, thấp giọng hỏi “ sao ? xem trận tỷ thí này, Mã giáo tập có suy nghĩ gì ? “

Mã giáo tập cười khổ, cảm khái nói “ ta vẫn cảm thấy công tử quá mức dung túng Lâm Tiểu Trúc, thậm chí vì nàng mà không để ý tới quy củ của sơn trang, cũng không nghĩ đến làm đầu bếp mà không có khí lực là không được. Giờ ta mới hiểu được, ánh mắt nhìn người của công tử, ta có thúc ngựa cũng không theo kịp. Đứa nhỏ trí tuệ tuyệt đỉnh như thế, vì nàng phá bỏ chút quy củ của sơn trang thì tính là gì. Cho dù Lâm Tiểu Trúc không có khí lực, không điên nổi chước thì đã sao ? tài trí như thế, có chuyện gì mà nàng làm không được “

Những lời này, ở cuộc thi vào trù nghệ ban, Du giáo tập đã từng nói nhưng khi đó hắn không nghe lọt tai, tới lúc này mới thấy thấm thía.

“ Công tử, tổ ba đã thắng tổ một, đối với việc này công tử có phân phó gì không ? “ Tần quản sự công bố kết quả xong quay sang xin ý kiến của Viên Thiên Dã.

Viên Thiên Dã ngước mắt nhìn Lâm Tiểu Trúc vẫn rất bình tĩnh, không vì thắng mà đắc ý, trên mặt lộ ra nhu tình khó nhận thấy “ mỗi lần học đồ thi đấu với nhau, các ngươi đều ra phần thưởng là thức ăn do các ngươi nấu phải không ? trận đấu hôm nay, cứ theo lệ cũ đi, lát nữa mỗi người làm một món ăn cho bọn họ nếm thử “

“ Dạ “ Tần quản sự, Du giáo tập và Mã giáo tập vội vàng đáp lời.

Tưởng thưởng này, không hề đơn giản. Công tử trước đây sống lưu vong ở nước ngoài, hiện tại phải ẩn cư nơi rừng núi hoang vu, có quan hệ gần gũi với hắn, thường xuyên đến thăm hắn cũng chỉ có biểu đệ Đường Viễn Ninh nhỏ hơn hắn một tháng mà thôi. Cho nên có Đường công tử đến, lại thêm công tử đã phân phó, ba vị đầu bếp liền bắt tay làm những món sở trường của mình. Tổ của Lâm Tiểu Trúc cũng nhờ vậy mà được thơm lây, có thể ăn thức ăn do ba vị đầu bếp nấu, còn dùng nguyên liệu cao cấp chuyên dành cho công tử nữa, những món này không phải những thứ các nàng vẫn hay ăn có thể so sánh được.

Viên Thiên Dã đứng lên, cùng Đường Viễn Ninh đi ra ngoài, đi tới cửa, hắn dừng lại,quay đầu nói “ khi các ngươi nấu cơm, để mấy nữ hài tử đến giúp đỡ đi “

“ Dạ “ ba người vội đáp lời. Công tử phân phó như vậy, chẳng qua muốn Lâm Tiểu Trúc hỗ trợ bọn họ, cũng qua đó học nấu cơm mà thôi. Nhưng nếu chỉ đế một mình nàng làm thì quá mức rõ ràng, cho nên mới gom mấy nữ hài tử khác vào chung. Bọn họ cũng tin, Lâm Tiểu Trúc chỉ ở bên cạnh nhìn bọn họ nấu cơm cũng sẽ học được không ít thứ, mà cho dù công tử không dặn dò, bọn họ cũng không dám xem tiểu nữ hài này nhưng học đồ bình thường mà đối đãi nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.