Biểu Tượng Thất Truyền

Chương 119



Trong căn phòng trên đỉnh Thánh điện Hội Tam điểm, kẻ tự gọi mình là Mal’akh đứng trước chiếc bàn thờ lớn và nhẹ nhàng xoa lớp da còn nguyên trên đỉnh đầu gã. Verbum significatium…, gã lầm rầm.

Verbum omnificum. Rốt cuộc, gã đã tìm ra thành tố cuối cùng.

Kho báu quý giá nhất thường lại đơn giản nhất.

Phía trên bàn thờ, những làn khói thơm cuộn xoáy, bốc cao khỏi lư hương. Khói tẩy uế bay lên qua cột ánh trăng, tẩy sạch con đường thăng thiên để một linh hồn được giải phóng có thể tự do di chuyển.

Thời khắc đã đến.

Mal’akh với lấy ống đựng máu đã ngả đen của Peter và mở nút.

Trước ánh mắt nạn nhân, gã nhúng chiếc lông quạ vào mực son và đưa lên vòng da thiêng liêng trên đỉnh đầu mình. Gã dừng lại một chút… nghĩ đến quãng thời gian đằng đẵng phải chờ đợi cho tới đêm nay. Cuối cùng quá trình biến cải vĩ đại của gã đã đến. Khi Từ Còn Thiếu được viết lên trí tuệ con người, tức thị người ấy đã sẵn sàng nhận lấy sức mạnh khôn lường. Đó là lời hứa hẹn xa xưa về sự phong thần. Cho đến nay, nhân loại vẫn không nhận ra lời hứa đó, riêng Mal’akh đã làm hết sức để biến nó thành hiện thực.

Bằng bàn tay vững vàng, Mal’akh chạm đầu sợi lông xuống da. Không cần dùng đến gương, không cần sự hỗ trợ, gã chỉ can cảm giác và tuệ nhãn của mình. Rất chậm rãi, rất tỉ mỉ, gã bắt đầu viết Từ Còn Thiếu vào bên trong vòng tròn trên đỉnh đầu.

Peter Solomon chứng kiến với vẻ khiếp đảm.

Vẽ xong, Mal’akh nhắm mắt lại, buông chiếc lông chim xuống và phả hết không khí trong phổi ra. Lần đầu tiên trong đời, gã cảm nhận một nỗi xốn xang chưa từng biết đến.

Ta đã hoàn tất.

Ta là nhất thể.

Mal’akh đã mất nhiều năm để biến cơ thể mình thành một tác phẩm, và giờ đây, tới gần thời khắc biến đổi cuối cùng, gã cảm nhận chi tiết từng nét vẽ tô lên da thịt. Ta là một kiệt tác thật sự hoàn hảo và tron vẹn.

- Tôi đã cho anh thứ anh đề nghị - Tiếng Peter vang lên - Hãy cử người đến giúp Katherine, và dừng tệp tin đó lại.

Mal’akh mở mắt, mỉm cười.

- Ông và tôi chưa hoàn tất hẳn đâu - Gã quay lại phía bàn thờ, nhặt con dao hiến sinh và rê ngón tay ngang qua lưỡi dao sáng loáng - Con dao cổ này được Chúa uỷ thác để dùng vào việc hiến sinh con người. Ông nhận ra nó rồi phải không?

Đôi mắt xám của Solomon lạnh như đá.

- Chỉ có duy nhất một con dao như thế, tôi đã nghe huyền thoại.

- Huyền thoại? Câu truyện ghi chép trong Kinh Thánh. Ông không tin con dao có thật sao?

Peter chỉ nhìn trừng trừng.

Mal’akh đã chi cả đống tiền để truy tìm và giành bằng được món đồ này. Người ta chế tác con dao cách đây ba nghìn năm, từ một khối thiên thạch kim loại rơi xuống trái đất và đặt cho nó cái tên Akedah. Các tín đồ thần bí sơ khai gọi nó là sắt trời. Nhiều người tin rằng đây chính là lưỡi dao mà Abraham sử dụng trong lễ hiến sinh cậu con trai Isaac trên đỉnh núi Moriah, như mô tả trong chương Adekah thuộc Sáng Thế ký. Con dao này có một lịch sử phi thường, nó từng qua tay nhiều Giáo hoàng, nhiều phù thuỷ Đức Quốc xã, các nhà giả kim châu Âu, và các nhà sưu tập cá nhân.

Họ bảo vệ và ngưỡng mộ nó, Mal’akh nghĩ, những không ai dám giải phóng sức mạnh chân chính của con dao bằng cách sử dụng nó vào mục đích thực sự. Đêm nay, lưỡi dao Akedah sẽ hoàn tất số phận của nó.

Theo nghi lễ Hội Tam điểm, lễ hiến sinh Akedah luôn rất thiêng liêng. Ngay ở cấp độ đầu tiên, các huynh đệ trong Hội đã xưng tụng đây là món quà thiêng liêng nhất dâng cho Chúa… việc Abraham hiến dâng theo ý Đấng Chí tôn bằng cách hy sính con trai đầu lòng Isaac…"

Con dao đằm xuống một cách phấn khích trong lòng bàn tay Mal’akh khi gã cúi xuống dùng lưỡi thép sắc ngọt cắt đứt đám dây nhợ trói Peter vào chiếc xe lăn của ông. Dây buộc tuột xuống sàn.

Peter Solomon gắng nhấc đôi chân tê bại lên và nhăn mặt vì đau.

- Tại sao anh đối xử với tôi thế này? Điều gì khiến anh nghĩ rằng hành động hôm nay sẽ giúp anh đạt được mục đích?

- Tất cả các người cần phải hiểu, - Mal’akh đáp - Các người nghiên cứu những phương pháp cổ xưa. Các người biết rằng sức mạnh của mọi điều huyền bí nằm ở sự hiến sinh… ở việc giải phóng linh hồn con người khỏi cơ thể. Ngay từ buổi ban đầu con đường đã là như vậy rồi.

- Anh chẳng hiểu gì về hiến sinh cả - Peter bình phẩm, giọng đầy đau đớn và căm hờn.

Tốt lắm, Mal’akh nghĩ. Cứ việc nổi điên đi. Sẽ chỉ càng làm cho mọi việc dễ dàng hơn.

Gã rảo bước tới trước mặt nạn nhân của mình, cái dạ dày trống rỗng quặn lên.

Sự đổ máu sẽ tạo ra một nguồn sức mạnh khổng lồ. Tất cả mọi người đều hiểu điều đó, từ dân Ai Cập cổ đại, các tu sĩ Celtic tới người Trung Hoa, người Aztec. Việc hiến sinh con người sẽ tạo ra phép màu, nhưng con người hiện đại lại quá yếu đuối, sợ sệt đến nỗi không dám chuẩn bị những lễ vật đích thực, hèn nhát đến nôi không dám dân hiến mạng sống vốn rất cần cho quá trình cải biến tinh thần. Mặc dù các văn bản cổ xưa đều nói rất rõ, phải dâng hiến những thứ thiêng liêng nhất thì con người mới tiếp cận được sức mạnh tối thượng.

- Anh coi tôi là một lễ vật linh thiêng à?

Mal’akh cười phá lên.

- Ông thật sự chưa hiểu, phải không?

Peter ngơ ngác nhìn gã.

- Ông có biết tại sao tôi lắp cái bể tiết chế cảm xúc ở nhà không? - Mal’akh chống tay lên hông và uốn cong cơ thể trang trí cầu kỳ được che đậy bởi mỗi một manh khố của gã - Tôi đã thực hiện… chuẩn bị… tiên đoán thời khắc tôi trở thành bộ óc duy nhất… thoát khỏi cái vỏ đoản mệnh… và hiến dâng tấm thân tuyệt mỹ này cho các vị thần. Tôi mới là lễ vật quý giá! Tôi mới là con cừu trắng thanh sạch.

Peter há hốc miệng, nhưng không thốt nên lời.

- Phải, Peter, một con người phải dâng cho thần linh thứ anh ta trân trọng nhất, con bồ câu trắng tinh khiết nhất… món lễ vật đáng giá và quý báu nhất của anh ta. Với tôi. Ông không báu bở gì. Ông không phải là vật tế đáng giá – Mal’akh trừng trừng nhìn Peter - ông không hiểu, ông không phải là vật hiến sinh, Peter ạ… Tôi cơ. Da thịt tôi mới là lễ vật. Tôi mới là món quà. Hãy nhìn tôi xem. Tôi đã chuẩn bị, đã làm cho mình xứng đáng với hành trình cuối cùng của tôi Tôi mới là lễ vật!

Peter vẫn không nói lên lời.

- Bí mật là chết như thế nào? - Mal’akh nói tiếp - Hội Tam điểm hiểu điều đó - Gã trỏ bàn thờ - Các người sùng kính chân lý cổ xưa, nhưng các người những kẻ hèn nhát. Các người hiểu sức mạnh của hiến sinh nhưng các người giữ một khoảng cách an toàn trước cái chết, thực hiện lễ giết người giả tạo và những nghi thức chết chóc không hề có giọt máu nào. Đêm nay, bàn thờ tượng trưng của các người sẽ chứng kiến sức mạnh chân chính… và mục đích thực sự của nó.

Mal’akh cúi xuống, túm lấy tay trái của Peter Solomon và ấn cán dao Akedah vào bàn tay ông. Bàn tay trái phụng sự bóng tối. Chi tiết này cũng đã được lên kế hoạch. Peter không còn quyền lựa chọn. Mal’akh nhận thấy không một lễ hiến sinh nào hùng mạnh và mang nhiều tính biểu tượng hơn lễ hiến sinh thực hiện trên chiếc bàn thờ này, bởi con người này, với lưỡi dao này, cắm ngập vào trái tim của một lễ vật mà xương thịt phàm tục được bọc kín trong lớp vải liệm của những biểu tượng bí ẩn.

Bằng cách dâng hiến bản thân, Mal’akh sẽ xác lập địa vị của mình trong hàng ngũ ma quỷ. Bóng tối và máu chính là nơi chứa sức mạnh đích thực. Người cổ đại hiểu rõ điều này, các pháp sư đều căn cứ theo bản chất riêng để chọn chỗ đứng cho mình. Mal’akh đã khôn ngoan chọn đứng về phía Bóng tối. Hỗn loạn là quy luật tự nhiên của vũ trụ. Thái độ dửng dưng chính là động cơ của entropy. Sự hờ hững của con người là mảnh đất màu mỡ để các linh hồn đen tối gieo hạt giống của chúng.

Ta đã phục vụ họ, và họ sẽ đón nhận ta như một vị thần.

Peter không nhúc nhích. Ông chỉ trừng trừng nhìn xuống con dao cổ nắm chặt trong tay mình.

- Tôi muốn ông, - Mal’akh giễu cợt - Tôi là một vật hy sinh đã sẵn sàng. Vai trò cuối cùng của ông đã được xác định. Ông sẽ biến đổi tôi, giải thoát tôi khỏi thân xác phàm tục. Ông phải làm việc đó, bằng không sẽ mất em gái cũng như hội huynh đệ, và thực sự chỉ còn trơ trọi một mình - Gã ngừng lời, mỉm cười với nạn nhân của gã - Hãy nghĩ đến hình phạt cuối cùng này của ông.

Peter chậm rãi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt Mal’akh.

- Giết mày ư? Một hình phạt ư? Mày tưởng tao sẽ do dự chắc? Mày đã giết con trai tao. Mẹ tao. Toàn bộ gia đình tao.

- Không! - Mal’akh nổ bùng với một sức mạnh khiến bản thân gã cũng phải giật mình - Ông sai rồi! Tôi không giết gia đình ông. Chính ông! Chính ông đã quyết định bỏ mặc Zachary trong tù. Từ đó, bánh xe bắt đầu chuyển động. Ông đã giết gia đình mình, Peter ạ, không phải tôi!

Các đốt xương của Peter trắng bệch, các ngón tay ông xiết chặt con dao đầy giận dữ.

- Mày không hiểu lý do tại sao tao để Zachary trong tù.

- Tôi biết tất cả? - Mal’akh quát lại - Tôi đã ở đó. Ông tuyên bố sẽ cố gắng giúp nó. Ông cố gắng giúp khi bảo nó lựa chọn giữa tiền bạc và tri thức ư? Ông cố gắng giúp khi ra tối hậu thư cho nó về việc gia nhập Hội Tam điểm ư? Loại bố nào buộc đứa con lựa chọn giữa "tiền bạc và tri thức" và kỳ vọng nó biết cách xử lý chứ! Loại bố nào bỏ đứa con dứt ruột đẻ ra trong tù thay vì đưa nó về nhà an toàn chứ.

Mal’akh tiến lại trước mặt Peter và cúi xuống, gí khuôn mặt vằn vện hình xăm của gã vào sát mặt ông, chỉ còn cách vài phân.

- Nhưng điều quan trọng nhất… loại bố nào tận mắt trông thấy con trai mình… dù là bao nhiêu năm đi nữa… lại không nhận ra nó!

Lời Mal’akh vang vọng vài giây trong căn phòng đá.

Rồi im lặng.

Trong bầu không khí tịch mịch đột ngột, Peter Solomon dường như choàng tỉnh khỏi trạng thái thất thần. Nét mặt ông đầy rẫy ngờ vực.

Phải, thưa Ba. Chính là con đây. Mal’akh đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt nhiều năm… để trả thù người ruồng bỏ gã… để trừng trừng nhìn vào đôi mắt xám và bật ra sự thật chôn giấu bấy nhiêu năm ròng. Giờ đây, thời điểm đã tới, và gã nói rất chậm rãi, háo hức chứng kiến linh hồn Peter Solomon bị đè nghiến dưới sức nặng lời nói của mình.

- Chắc là ba hạnh phúc lắm. Đứa con trai hoang đàng của ba đã trở về.

Mặt Peter xám ngoét như người chết.

Mal’akh tận hưởng từng khoảnh khắc.

- Cha ruột của tôi đã quyết định bỏ mặc tôi trong tù… Vào thời điểm đó, tôi đã thề rằng không bao giờ để ông ta ruồng rẫy tôi thêm lần nào nữa. Tôi không còn là con trai ông ta nữa. Sự tồn tại của Zachary Solomon sẽ chấm dứt.

Hai giọt nước mắt long lanh đột nhiên trào lên trong mắt người cha, Mal’akh nghĩ đó là thứ đẹp nhất mà gã từng được thấy.

Peter cố nén nước mắt, đăm đăm ngắm khuôn mặt Mal’akh như thể đang nhìn gã lần đầu tiên trong đời.

- Tất cả những gì lão cai ngục muốn là tiền - Mal’akh nói - nhưng ông từ chối. Chắc ông không bao giờ ngờ đến, rằng tiền của tôi cũng xanh như tiền của ông. Lão cai ngục chỉ cần kiếm chác, không quan tâm ai là người trả. Khi tôi đề nghị chi đẹp, lão liền chọn một thằng tù ốm có hình dáng như tôi, cho nó mặc quần áo của tôi, và đập chết nó mà không ai hay biết. Những bức ảnh ông xem… và cái bình tro xương niêm phong mà ông chôn cất… đều không phải là tôi. Chúng thuộc về một người hoàn toàn xa lạ.

Gương mặt còn vương ngấn lệ của Peter lúc này nhăn nhúm vì đau đớn và choáng váng.

- Ôi lạy Chúa… Zachary.

- Không còn nữa đâu. Khi Zachary bước ra khỏi nhà tù, nó đã được biến cải.

Cơ thể vị thành niên và gương mặt ngây thơ ngày nào đã thay đổi ghê gớm khi Zachary đắm chìm trong các loại hormone và steroid tăng trưởng thử nghiệm. Thậm chí dây thanh quản của gã cũng bị phá huỷ, biến giọng nói lanh lảnh thành một giọng thì thào vĩnh viễn.

Zachary trở thành Andros.

Andros trở thành Mal’akh.

Và tối nay… Mal’akh sẽ trở thành hiện thân vĩ đại nhất của mình.

° ° °

Trong lúc ấy, tại Kalorama Heights, Katherine Solomon đứng bên ngăn kéo tủ mở toang và trân trối nhìn xuống một đống chỉ có thể gọi là bộ sưu tập các bài báo và ảnh cũ của một tín đồ Bái vật giáo.

- Tôi không hiểu - cô nói, quay sang phía Bellamy - Gã điên này rõ ràng bị ám ảnh bởi gia đình tôi, nhưng…

- Cứ xem đi… - Bellamy giục, tìm một chỗ ngồi và trông vẫn cực kỳ chấn động.

Katherine lục kỹ hơn chồng báo, tất cả mọi thứ đều liên quan đến gia đình Solomon: những thành công của Peter, nghiên cứu của Katherine, cái chết khủng khiếp của Isabel, việc dùng ma tuý tai tiếng của Zachary Solomon, vụ tống giam, và vụ giết người tàn bạo trong một nhà tù Thổ Nhĩ Kỳ.

Niềm đam mê mà gã đàn ông này dành cho gia đình Solomon vượt xa cả sự cuồng tín, nhưng Katherine vẫn chẳng thấy manh mối nào gợi ra lý do vì sao.

Đúng lúc đó cô nhìn thấy những bức ảnh. Bức đầu tiên chụp Zachary đứng trong làn nước xanh ngập tới đầu gối ở một bãi biển lác đác vài ngôi nhà quét sơn trắng. Hy Lạp? Chắc hẳn bức ảnh này được chụp trong những ngày nghiện ngập của Zach ở châu Âu.

Nhưng lạ là cháu cô trông mạnh khỏe hơn so với hình ảnh một thằng choai choai hốc hác đang bù khú với cả đám bạn hút hít vẫn thường xuất hiện trên mớ ảnh của đám paparazzi. Bề ngoài nó vạm vỡ, rắn rỏi và chững chạc hơn. Trong ký ức của Katherine, chưa bao giờ trông Zachary lại khỏe khoắn thế này.

Bối rối, cô kiểm tra ngày tháng đóng dấu trên bức ảnh.

Không thể… thế được.

Ngày tháng là gần một năm sau khi Zachary chết trong tù.

Đột nhiên, Katherine lật giở thật nhanh qua cả chồng tài liệu. Mọi bức ảnh đều chụp Zachary Solomon… mỗi ngày một trưởng thành.

Bộ sưu tập tương tự một dạng tự truyện bằng hình, ghi lại quá trình biến đổi từ từ. Càng lật giở những bức ảnh, Katherine càng nhận ra sự thay đổi đột ngột và rõ rệt. Cô kinh hãi nhìn cơ thể Zachary biến cải, cơ bắp nảy nở, những đường nét trên mặt biến dạng do sử dụng quá nhiều steroid, khung xương dường như tăng gấp đôi, và một ánh hung tợn hiện rõ trong mắt nó.

Mình thậm chí không nhận ra người này? Trông nó chẳng còn nét gì giống với ký ức của Katherine về đứa cháu trai.

Khi xem đến bức ảnh chụp Zachary với cái đầu cạo trọc lốc, Katherine cảm thấy đầu gối mình nhũn ra. Rồi cô bắt gặp một bức ảnh chụp cơ thể để trần của nó… đang trang trí bằng những nét xăm trổ đầu tiên.

Tim cô như ngừng đập.

- Ôi lạy Chúa tôi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.