Binh Lâm Thiên Hạ

Chương 17: Đáp lễ



Trong phòng, Lưu Cảnh ngồi xếp bằng ở một góc, dồn lực lượng toàn thân vào cánh tay phải, đâm một kiếm ra ngoài rồi nhanh chóng thu hồi lực lượng, hắn lắc đầu một cái, một kiếm này chưa được như ý muốn.

Hắn ngồi trong phòng đã hai ngày, hai ngày qua, hắn quên ăn quên ngủ nghiên cứu công pháp Lạc Phượng mà Triệu Vân đã dạy.

Hắn đã cũng dần cảm ngộ được chỗ tinh thâm của công pháp này, công pháp này có hai tác dụng, một là tập trung lực lượng, hai là vận dụng lực lượng.

Tập trung lực lượng chính là vận dụng lực lượng được tích lũy ở đan điền rồi phát lực, đem lực lượng của toàn thân chuyển tới cánh tay.

Mỗi bộ phận trong cơ thể đều có một loại lực lượng, giống như cánh tay không nhấc được vật nhưng bả vai lại vác được, lúc ngồi và lúc đứng lực lượng phát ra không giống nhau.

Bí quyết của Triệu Vân có thể tập trung lực lượng toàn thân lại một chỗ, chủ yếu nhất là đan điền lực, đem lực lượng ở đan điền tập trung vào cánh tay.

Tập trung lực lượng không khó học, thậm chí rất đơn giản, hắn chỉ cần một buổi chiều là học xong, kết quả là một kiếm chặt gãy cây.

Nhưng cái khó chính là vận dụng lực lượng, nghĩa là vận dụng lực lượng trong người tùy thích, ví như bổ ra một kiếm nặng tựa thái sơn nhưng thu hồi lại nhẹ như lông hồng, ví như bổ ra ba phần lực đạo, tới giữa đường bỗng tăng thêm bảy phần, đây chính la chỗ tinh vi của khống chế lực lượng.

Trên chiến trường, hai bên chém giết nhau, người ngoài nhìn vào trông như đánh ẩu đánh loạn, nhưng chỗ huyền diệu trong chiến đấu chỉ có thể lĩnh ngộ trong chiến đấu.

Cho tới bây giờ Lưu Cảnh vẫn không tin có thể dựa vào chiêu số để thủ thắng trong tỷ võ, cũng không tin khí công thần bí trong tiểu thuyết võ hiệp, hắn tin vào võ cổ chú trọng vào lực lượng và kỹ xảo chém giết, đây chính là thuật vận dụng lực lượng đã thất truyền.

Khi hai bên thực sự chém giết, có thể khống chế lực lượng chợt nhanh, chợt chậm, chợt mạnh, chợt yếu, vậy là khả năng thủ thắng cao hơn. Một đao cuối của Triệu Vân chỉ là một nhát chém ngang không có gì đặc biệt, chiêu thức hết sức bình thường, nhưng hắn không cách nào tránh được, nguyên nhân là vì sao?

Lữ Bố tung hoành thiên hạ, vô địch chúng nhân, chẳng nhẽ hắn chỉ dựa vào một bộ kích pháp khác người hay sao?

Phương thiên họa kích của Lữ Bố nghe nói nặng một trăm hai mươi cân, dài hai trượng, hắn có thể sử dụng nó như dùng chùy, khiến đại tướng bình thường không cách nào đỡ được một chiêu, ngoài ra hắn còn sử dụng kích một cách tinh thế, chỉ một chiêu chặt đứt tay của Võ An Quốc.

Trước đây hắn không hiểu những bí mật này, nhưng bây giờ hắn đã hiểu, quan trọng nhất chính là vận dụng lực lượng, hai tay của Lữ Bố có lực nghìn cân nhưng lại có thể dùng lực nghìn cân nhẹ như cầm bông hoa, bảo sao hắn có thể tung hoành thiên hạ.

Võ nghệ của Quan - Trương - Triệu Vân thật ra cũng giống như vậy, nhất là một thương phản kích Cao Lãm ngày đó của Triệu Vân, bí quyết chính là cách vận dụng lực lượng này.

Lưu Cảnh rất hưng phấn, hắn bắt đầu hiểu rằng Triệu Vân truyền cho hắn một công pháp trọng yếu, có thể nói nó chính là cơ sở võ nghệ của Triệu Vân, nếu như mình có thể nắm giữ được chỗ tinh thâm nhất, tuy không thể địch nổi Triệu Vân nhưng cũng có thể đánh ngang tay chừng 10 hiệp.

Nhưng mà hắn cũng biết, nếu muốn đạt tới trình độ như cùng Triệu Vân đấu ít nhất cũng phải mất vài năm.

Giờ khắc này, Lưu Cảnh vô cùng cảm kích Triệu Vân, phần ân tình này của đối phương sẽ được hắn nhớ kỹ.

... .

Thời gian một tháng tuy khô khan nhàm chán nhưng lại thu được rất nhiều tâm đắc võ thuật.

Một tháng này, Lưu Biểu và Thái Mạo dẫn quân xuôi nam tác chiến với Tú châu mục Trương Tân, Lưu Kỳ thay cha trấn giữ Tương Dương, mỗi ngày đi sớm về trễ, không rảnh chiếu cố đến Lưu Cảnh.

Mà trong một tháng này, Lưu Cảnh cũng không ra khỏi nhà một bước, ban ngày ở trong phòng luyện tập thu phát kiếm, cảm ngộ sự tinh vi của lực lượng.

Tối đến hắn lại ở trong sân giơ đao chém ngang dọc, vận dụng cảm ngộ ban ngày vào trong thực chiến, trong một tháng ngắn ngủi, hắn cảm thấy mình như lột xác, võ nghệ tăng vọt về chất.

Bây giờ nếu như hắn gặp lại hai tên lính Tào kia, hắn có thể rất dễ dàng giết chết bọn họ.

Sáng sớm hôm nay, Lưu Cảnh vẫn ở trong phòng luyện kiếm như thường ngày, hắn đã luyện nửa giờ, trên trán hơi rướm mồ hôi, hắn bổ ra một kiếm, bỗng nhiên hắn nhận ra điều gì đó, kiếm ra đang bổ ra chợt thu hồi, quay đầu nhìn lại, hắn thấy Mông thúc không biết xuất hiện ở cửa từ lúc nào.

"Mông thúc, có chuyện gì không?"
Lưu Cảnh cười hỏi.

Mông thúc là người trầm mặc ít nói, vô cùng chiếu cố Lưu Cảnh, Lưu Cảnh cũng vô cùng tôn trọng đối phương, gọi lão là Mông thúc, chưa bao giờ coi lão là người hầu, hơn một tháng qua hai người chung sống vô cùng hòa hợp.

Con người lúc nào chẳng có cảm tình với nhau, Lưu Cảnh cũng nhận được sự cảm kích của Mông thúc, mặc dù cảm thấy Lưu Cảnh không rõ nhiều chuyện thuở nhỏ, nhưng lão chưa bao giờ hoài nghi thân phận của Lưu Cảnh.

Hắn thấy, chủ nhân của mình phải nên như vậy, tha thứ, rộng lượng, lấy thiện tâm đối đãi người ngoài.

Mông thúc thở dài một tiếng, đứa nhỏ này mải mê luyện võ hơn một tháng, không biết làm sao có thể chịu nổi nhỉ?

"Công tử, Nhị công tử ở bên ngoài đợi cậu, bảo là có chuyện gì đó?"

'Lưu Tông?'
Lưu Cảnh ngẩn ra, hắn tới tìm mình làm gì? Lưu Cảnh đứng lên đi ra ngoài.

Trong sân, Lưu Tông chắp tay sau lưng nhìn cây lê trơ trọi trước mặt, hắn nhớ cây lê này rất tươi tốt, sao giờ lại biến thành một cây khô?

"Sao hôm nay Tông huynh lại rảnh rỗi như vậy?"
Lưu Cảnh cười từ trong phòng đi tới hỏi.

Lưu Tông xoay người cười híp mắt nói:
"Nghe nói đệ đang học võ, ta có mấy thanh đao tốt muốn mời đệ phẩm định, Cảnh đệ có thời gian không?"

Khát vọng nhất của Lưu Cảnh bây giờ là có một thanh đao tốt, mặc dù Mông thúc tìm cho hắn được một thanh đao nhưng chẳng qua chỉ là thanh đao bình thường, không vừa tay.

Lưu Tông mời hắn phẩm định đao tốt đã kích thích hứng thú của hắn, hắn vui vẻ đáp ứng:
"Vậy thì quấy rầy Tông huynh rồi."

... . .

Khu nhà của Lưu Tông cách nhà của Lưu Cảnh khá gần, tuy nhiên điều kiện tốt hơn Lưu Cảnh nhiều, thư phòng của Lưu Tông được lát gỗ, ngoài một cái bàn, có một một chiếc khí cụ (giá đựng binh khí) quý giá, vách tường còn để hai cái rương lớn được chế tạo từ gỗ lê.

Ngoài ra còn có một bộ văn phòng tứ bảo, một cái đèn phượng bằng đồng xanh đặt trên án, một cái giá sách chứa đầy thẻ tre, đồ cần dùng thứ gì cũng có, trên vách tường còn treo hai thanh kiếm tốt, chuôi khảm ngọc, vỏ khảm vàng.

Lúc này của thái độ Lưu Tông dường như thay đổi 180 độ với Lưu Cảnh, hoàn toàn không còn sự ngạo mạn và lãnh đạo của một tháng trước, nụ cười lúc nào cũng thường trực trên môi, vô cùng nhiệt tình.

"Đây là thư phòng của ta, ngồi thoải mái đi!"

Lưu Cảnh lại rất lạnh nhạt, hắn biết Lưu Tông sẽ không vô duyên vô cớ thay đổi thái độ với mình, trong này tất có duyên cớ.

Hắn ngồi xuống, quan sát căn phòng một chút cười nói:
"Thư phòng của Tông huynh thật tuyệt! Rộng rãi sáng ngời, chưng bày cũng rất có nghiên cứu, không giống phòng của tiểu đệ, tiểu đệ rất là hâm mộ!"

"Những đồ này sẽ được cấp dần dần, chờ sau khi đệ sống được một thời gian cũng sẽ có đầy đủ như ta vậy."

Lưu Tông mở một cái rương lớn, lấy ra ba thanh đao, cười nói:
"Ba thanh đao này ta cất giữ nhiều tháng nay, Cảnh đệ nhìn xem chúng thế nào?"

Lưu Cảnh chọn một thanh đao được bọc bằng da cá mập, đây là một thanh Hoàn Thủ đao, chuôi đao được có một cái vòng sắt, có hình dáng điển hình của Hán đao (đao thời Hán), thân đao thẳng tắp, mũi đao có thể đâm, khá giống với Đường đao, nặng chừng mười lăm cân, cảm giác vô cùng vừa tay.

Lưu Cảnh chậm rãi rút đao, ánh mặt trời từ cửa sổ bắn vào, ánh sáng nhàn nhạt chiếu lên lưỡi đao, chỉ thấy hàn quang lóng lánh, sắc bén dị thường.

"Đao tốt!"

Lưu Cảnh bật thốt lên, kiếp trước hắn cũng rất thích đao, cũng khá hiểu về đao. Thanh đao này được chế từ sắt tốt, trăm lần mà thành, sống đao khá dày, lưỡi đao rất cứng và sắc bén, là một thanh chiến đao thượng hạng của kỵ binh, là đao trên sa trường, tuyệt không phải đao trang sức.

Lúc này, ánh mắt Lưu Cảnh bỗng nhiên sáng lên, hắn nhìn thấy trên chuôi đao có khắc bốn chữ nhỏ: 'Ban cho Điển giáo úy' .

Chẳng lẽ đây là. . . . đao của Điển Vi, Lưu Cảnh biết, bốn năm trước, Tào Tháo chinh phạt Trương Tú thất bại, Điển Vi bị chết trong trận Uyển thành ở Nam Dương.

Nam Dương cách Tương Dương rất gần, hơn nữa Lưu Biểu sau đó cũng xuất binh trợ giúp Trương Tú, bội đao của Điển Vi lưu lạc tới Tương Dương cũng là chuyện rất bình thường. Quan trọng hơn là, Điển giáo úy trong trí nhớ của Lưu Cảnh chỉ có một người, đó chính là Điển Vi, hơn nữa dùng chữ 'ban cho', ngoài Tào Tháo thì còn có thể là ai?

Lưu Cảnh nhẹ nhàng vuốt ve thanh đao, trong lòng cảm khái vạn phần, đây chính là đao của Điển Vi đao đấy!

Lưu Tông ở bên cạnh cẩn thận quan sát sắc mặt của Lưu Cảnh, hắn nhận thấy Lưu Cảnh vô cùng thích thanh đao trong tay, trong lòng mừng thầm, không biểu hiện thanh sắc nói:
"Nghe nói Cảnh đệ có được Huyền Lân kiếm của cha ta, có thể cho ta mượn xem một chút hay không?"

Huyền Lân kiếm đang ở bên hông của Lưu Cảnh, hắn gỡ xuống đặt lên bàn, Lưu Tông từ từ nhặt kiếm lên, ánh mắt sáng rực, thanh kiếm này cha hắn mang theo đã mười năm, đã từng một lần trở thành thanh kiếm tượng trưng cho quyền lực của Kinh châu, mãi sau này khi cha hắn có được danh kiếm Thừa Anh, thanh Huyền Lân kiếm này mới dần dần mất đi hào quang.

Nhưng trong một lần yến hội quan trọng hai năm trước, Thái Mạo nói đùa với cha hắn, nguyện ý dùng con gái Thiếu Dư của mình để đổi lấy thanh kiếm này, tuy là mượn kiếm nói chuyện, chẳng qua chỉ là ám chỉ Thái gia muốn liên hôn với Lưu gia.

Cha hắn liền cười trả lời, thanh kiếm này tương lai chính là sính lễ trong đám hỏi với Thái gia, mặc dù chuyện nửa đùa nửa thật, nhưng thật nhiều hơn đùa.

Cứ như vậy, thanh kiếm này mang thêm một tầng ý nghĩa mới, là thanh kiếm tượng trưng cho việc liên hôn giữa hai nhà Thái - Lưu, cũng chính bởi vì như vậy, hai anh em Lưu Tông và Lưu Kỳ liên tục xảy ra mâu thuẫn vì tranh đoạt nó.

Nhưng Lưu Tông vạn vạn không ngờ tới, cha hắn lại đem thanh kiếm này cho Lưu Cảnh, điều này khiến Lưu Tông vừa ghen tị đỏ con mắt, vừa phẫn hận không thôi, con trai mình không cho lại đi cho cháu, chẳng lẽ cha muốn Lưu Cảnh cưới Thiếu Dư?

Trong đôi mắt Lưu Tông lộ ra vẻ khát vọng khó mà che giấu, hắn thở dài, dù sao cũng là thanh kiếm cha đã cho Lưu Cảnh, hắn không dám cường đoạt.

Biện pháp tốt nhất là, trước đem thanh kiếm này thu vào trong tay, sau đó để mẹ cầm thanh kiếm này đi cầu hôn với Thái gia, gạo đã nấu thành cơm thì cha cũng không thể làm gì được.

Hắn buông kiếm, ánh mắt rơi vào thanh đao trên tay Lưu Cảnh, thấy Lưu Cảnh vẫn yêu thích không buông tay, liền dối trá nhìn Lưu Cảnh ha hả cười nói:
"Cảnh đệ nếu không chê, ta tặng cho đệ thanh đao này."

Lưu Cảnh mừng rỡ:
"Có thật không? Vậy thì đa tạ Tông huynh."

"Không cần khách khí, đáp lễ lại là được!"
Mắt Lưu Tông cười híp lại thành một kẽ hở.

Năm chữ “đáp lễ lại là được” như tiếng chuông đập vào tim Lưu Cảnh, hắn giờ mới hiểu được ý tứ của Lưu Tông, hóa ra tặng đao không phải tặng không!

Lưu Cảnh trầm ngâm một chút, nếu đáp lễ thì dễ, nhưng hắn lấy cái gì đáp lễ lại Lưu Tông?

Lúc này, hắn phát hiện Lưu Tông nắm chặt thanh kiếm của hắn, ánh mắt chăm chú nhìn vào Huyền Lân kiếm, trong ánh mắt lộ ra vẻ tham lam, Lưu Cảnh đột nhiên nghĩ ra một chuyện, giật mình tỉnh mộng, hóa ra đáp lễ lại là như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.