Bình Tĩnh Làm Phi

Chương 1



Lúc này bên trong tiền điện cung Trường Xuân phía đông, ngọ thiện đã được mang lên bàn, Du Phức Nghi đang ở cùng nha hoàn hồi môn, cô cô Thính Phong chưởng sự cung Trường Xuân đang hầu hạ rửa tay sạch sẽ, vừa lúc muốn ngồi vào dùng bữa, đột nhiên ngoài cửa hành lang truyền đến tiếng thông báo chói tai của thái giám: "Hoàng thượng giá lâm!"

Du Phức Nghi mắt tinh đi đến nghênh đón, hướng về phía Tư Mã Duệ tồn thân* ổn định tôn kính nói: "Cung thỉnh thánh an."

(*Tồn thân: kiểu thỉnh an khi xưa, dạng nữa ngồi nữa đứng của mấy phi tử thời xưa, gối khụy, lưng thẳng, đầu cuối.... ta chỉ biết nhiêu đó T^T)

"Bình thân." Tư Mã Duệ tùy ý phất tay, đi nhanh vào phía trong vừa đi vừa lầm bầm, trời nóng như thế này, trẫm phải đến chỗ ngươi dùng bữa, không sợ trẫm trúng khí nóng? Chẵng lẽ thật đúng như lời kịch thời xưa người ta nói như thế , ly miêu hoán thái tử, kỳ thực ngươi mới là ruột thịt của Thái hậu lão nhân gia nàng?" 

"Hoàng thượng lời nói cẩn thận." Cũng không biết tạo cái nghiệt gì, đời trước anh hùng mất sớm, sau khi chết lại không thể đi địa phủ đầu thai, trái lại xuyên qua đến nơi không có cơ sở nước Đại Chu này trở thành Đức phi phi tần đứng thứ ba trong bốn phi, Thái hậu hết sức yêu thích, còn sinh được một hoàng tử, vốn tưởng rằng khéo tay bắt bài tốt, giơ cao ngồi hưởng phước là được, sau lại phát hiện căn bản bầu trời không có rớt xuống bánh quy tốt, lại không thể so đo cùng Hoàng đế là một tên mắc bệnh cứ một hai xem mình là trung tâm càng làm cho người ta phiền lòng.

Lại nói Du Phức Nghi cũng là người vô tội gặp tai họa, chỉ vì người cha đã qua đời là thái phó Du Mẫn Viễn, vì điều này hắn vốn chỉ là một người sống phóng túng không có chỗ nào là không quần áo lụa là, chỉ vì có ca ca là Thái tử cùng một mẹ bị mắc bệnh đậu mùa chết sớm sau mới 'không trâu bắt chó đi cày' bắt thế hệ sau làm Thái tử giáo dục thành tài, vì vậy hết lòng hết sức dốc hết tâm huyết, đã làm gãy hai mươi cây thước, hỏng tám cái roi da (do bị đánh, học tập khắc nghiệt).

Làm một người bụng dạ hẹp hòi đặc biệt thù dai có bất mãn trong người, Tư Mã Duệ có thể sao có thể không mang thù? Còn nhớ sâu sắc đấy, thế nhưng hắn lên ngôi rồi có thể thu thập được sao? Đương nhiên không thể, còn phải thăng quan tiến chức, bởi vì Đại Chu từ trước đến nay lấy hiếu trị thiên hạ, một ngày làm thầy cả đời làm cha, nếu là mình thu thập hắn, chẵng nhưng đối với Thái hậu người mang ơn hắn không cho phép, chỉ sợ sĩ lâm thiên hạ cũng không đồng ý, đến lúc đó cũng không thể mở ra tội trạng là có thể giải quyết chuyện này, làm không đúng còn có thể làm căn cơ quốc gia lung lay.

Tư Mã Duệ cắn răng nghiến lợi tự viết ra thánh chỉ, vẫn chưa phái người đi ban bố, đầu kia đã có người tới báo thái phó trúng gió qua đời, nghĩ đến sau này sẽ không có người ở bên tai trái một câu "Hoàng thượng cẩn thận lời nói!", bên phải một câu "Hoàng thượng nghĩ lại!"Dien~d@n/lee.quys.ddon, thiếu chút nữa hắn chìm trong vui mừng mà trúng gió.

Ai ngờ tình hình biến đổi ngoài dự liệu, cuộc sống sung sướng mới qua ba năm, Thái hậu thừa dịp tuyển tú liền khiến cho khuê nữ của Thái phó vào cung.

Một tiểu cô nương mới vừa đến tuổi cập kê mà thôi, Tư Mã Duệ vốn cũng không coi ra gì, ngẫm lại vừa vào cung Trường Xuân, mới phát hiện tiểu cô nương này lớn lên thật ra thanh tú động lòng người, nhưng vẻ mặt nhạt nhẽo nghiêm nghị, con ngươi đen như mực liếc tới, vô hình mang theo uy áp, hơn nữa hành lễ tồn thân, cũng mang theo khuôn phép uy vũ không khuất phục như vậy, vả lại vừa lên tiếng nói chính là giọng dạy dỗ, quả thực là phiên bản của một Thái phó....

Đừng nói chẳng qua là lớn lên thanh tú động lòng người, dung mạo tựa thiên tiên hơn nữa, "Nữ thái phó" như vậy, Tư Mã Duệ cũng không thích, chỉ là không chịu nổi Thái hậu nói dông dài, mỗi tháng đi cung Trường Xuân một chuyến ứng phó với tình hình, chỉ là bụng của nàng thật ra cũng không chịu thua kém, chỉ có mỗi tháng đi một chuyến đáp ứng tình hình, lại để cho nàng có long thai tiếp đó sinh ra một hoàng tử.

Kể từ đó Thái hậu lại càng chịu khó càm ràm, mỗi tháng không đến trên ba năm lần, lão nhân gia nàng là tuyệt đối không bỏ qua, cho dù là trời có nóng đến như vậy, hắn cũng không có cơ hội làm biếng.

Tư Mã Duệ đi tới trước bàn cơm ngồi xuống, Thính Phong mang theo cung nữ nhanh chóng hầu hậu hắn rửa tay, hắn xắn tay áo, nhìn Du Phức Nghi nói: "Ái phi ngươi tới đây."

"Hoàng thương, việc này không hợp quy củ." Du Phức Nghi biết hắn bị Thái hậu đuổi đến cung Trường Xuân trong lòng không được tự thoải mái, nghĩ muốn giày vò nàng cho hết giận, chỉ sợ một hồi không phải là ghét bỏ nước nóng cũng chính là ghét bỏ nước lạnh, không nóng không lạnh tay sẽ lại trợt lật úp chậu nước để cho nàng trở nên ướt sũng, nhưng mà nàng dù thế nào cũng không để bản thân bị giày vò đến vậy, nếu đã có một thì sẽ có hai, sau này mình sẽ không thể đi qua những ngày lành, vì vậy vốn là không có biểu tình gì trên mặt nay vẻ mặt càng thêm nghiêm túc, có nề nếp nói:Dien~d@n/lee.quys.ddon, "Trong cung nuôi nhiều cung nữ thái giám như vậy, vốn chính là thay chủ tử phân ưu, chuyện gì cũng tự thân chủ tử làm, vậy nuôi bọn họ có ích lợi gì? Đơn giản tống cổ toàn bộ ra ngoài là được. Hoàng thượng thương cảm nô tài, vốn là Hoàng thượng nhân từ, chỉ là đừng dung túng bọn họ quá, quy củ tổ tiên như vậy, bằng không chẳng phải khinh nhờn Thiên gia uy nghiêm? Nếu Hoàng thượng rơi vào hoàn cảnh như vậy, nô tì thực sự là muôn lần chết cũng khó mà biện hộ."

Có điều là hầu hạ mình rửa tay mà thôi, đừng nói các phi tần khác đều mưu cầu danh lợi ra vẻ nịnh bợ, chính là chính tông Vương Hoàng hậu, cũng luôn tự mình hành động như vậy, lại đến nơi này của nàng, đã bị bẻ cong thành thương cảm nô tài, ngay cả quy củ tổ tông Thiên gia uy nghiêm cũng đều mang ra rồi, quả nhiên không hổ là nữ nhi "Tốt" của Thái phó, đợi cơ hội sẽ giảng đạo, cố ý làm cho mình ngột ngạt.

Tư Mã Duệ hít sâu mấy hơi, đè nén lửa giận muốn lật bàn, lạnh lùng quay sang Thính Phong nhếch mày một cái, "Ngơ ngác đần đần, các ngươi có ích lợi gì, còn không nhanh lên qua đây hầu hạ?"

Thính Phong khóe miệng giật một cái, vội vã dẫn người tiến đến, hầu hạ Tư Mã Duệ rửa tay, rửa mặt cùng súc miệng, toàn bộ quá trình nơm nớp lo sợ, e sợ rằng Hoàng thượng mượn cớ lấy mấy người các nàng lôi ra ngoài đánh mấy đại bản cho hả giận, cũng may thẳng đến khi kết thúc hắn cũng chưa từng bật ra một tiếng.

Du Phức Nghi thấy Tư Mã Duệ nhận thiệt thòi, chuyển biến tốt liền ngồi xuống, liếc nhìn thức ăn trên bàn tám món mặn tám món chay, vì phòng ngừa hắn tìm cớ gây sự, lo trước tính sau nói: "Không biết Hoàng thương tới, cũng không có chuẩn bị món ăn Hoàng thượng thích ăn..."

"Ái phi đây là trách cứ trẫm sớm không cho người đến thông báo một tiếng?" Tư Mã Duệ trợn mắt, lập tức nghĩ tới điều gì, thong thả ung dung nói:"Này cũng không thể trách trẫm, trẫm vốn là muốn đi Từ Ninh cung bồi Thái hậu dùng bữa, nhưng Thái hậu lại lo lắng thân thể của ái phi, rất sợ giống như lần trước cũng thế trong thởi tiết nóng bức ngủ mê man không tỉnh, nhất định muốn trẫm tới nhìn một cái, trẫm liền tới rồi."

Trái lại có tiến bộ, biết mang Thái hậu làm bia đở đạn, nếu đổi lại là phi tần khác, lúc này sợ rằng đã sớm sợ hãi đứng lên xin tội, Du Phức Nghi nghe vậy chỉ mím môi một cái, thản nhiên nói: "Nô tì chỉ là lo lắng cơm nước không hợp khẩu vị của Hoàng thượng mà thôi Dien~d@n/lee.quys.ddon,, nào có lá gan dám trách cứ Hoàng thượng."

Về phần việc đã hôn mê bất tỉnh trong thời tiết nóng nực này, miệng cũng không đề cập tới nữa, bởi vì nếu như không phải chủ của thân thể này bị cảm nắng ngủm, nàng cũng sẽ không chuyển kiếp tới, mà nếu như nàng đã chuyển kiếp tới, thì nhất định sẽ không để cho bản thân lại một lần nữa bị cảm nắng rồi ngủm.

"Đó thật đúng là đa tạ ái phi quan tâm." Tư Mã Duệ hừ một tiếng, nhìn quanh bốn phía hỏi: "Như thế nào mà không thấy DIễm?"

Tam hoàng tử Tư Mã Diễm đã đầy năm tuổi, dựa theo quy củ tổ tiên phải dời đến Hiệt phương điện phía nam ở một mình, trong ngày thường buổi trưa và buổi tối đều sẽ tới đây bồi Du Phức Nghi dùng bữa, có điều là những ngày gần đây trời nóng bức, Du Phức Nghi rất sợ trời nóng thế này sẽ phá hủy tiểu tử kia, liền không cho hắn buổi trưa đến đây.

Nhưng mà lời này nói thẳng cũng không tốt, bằng không chỉ sợ Hoàng đế bệ hạ lại muốn nhắc tới bản thân không phải ruột thịt của Thái Hậu, đành tùy tiện tìm cớ: " Diễm là trẻ con nhiều thứ chưa nhận thức được, chung quy ở nơi này của nô tì không nỡ ngủ, nô tì sợ hắn buổi chiều thượng thư phòng thì không đủ tinh thần, liền để cho hắn tự mình ở trong phòng dùng bữa, nên giảm bớt chỉ chạng vạng qua đây cũng không sao."

Tam hoàng tử thật ra lớn lên tuấm mỹ bất phàm, cũng bản thân có bảy tám phần giống nhau, nhưng tính tình lại giống người Du gia, con nhỏ tuổi đã ăn nói thận trọng, nghiễm nhiên là một tiểu lão đầu, tiểu hài tử một chút thiên chân khả ái cũng không có, rất không được lòng Tư Mã Duệ, cái này cũng là thuận miệng hỏi, vừa nghe xong Du Phức Nghi trả lời cũng không có nói gì thêm, đưa tay cầm đũa lên.

Thính Phong thấy thế liền vội vàng tiến lên giúp hắn chia thức ăn, người tên gọi cung nữ Tiểu Mãn thay vị trí của Thính Phong, giúp Du Phức Nghi bài trí đồ ăn lên.

Ăn không nói ngủ không nói, trong quá trình dùng bữa hai người đều không nói gì.

Cơm nước xong, Tư Mã Duệ ngay cả trà cũng chưa từng uống một hớp người đã chạy đi, phảng phất giống như phía sau có dã thú đuổi theo.

Du Phức Nghi mặt không thay đổi mang người đuổi đi, thư thả quay trở lại thở dài một cái, nhanh chóng đi vào nói: "Hôm nay thật là nóng mà, mau giúp ta mang áo khoác ngoài cởi ra, chớ không chút nữa trúng khí nóng."

Hoàng thượng khó khăn mới đến một chuyến, kết quả không có nán lại nữa canh giờ, đã bị nương nương nhà mình tìm cách đuổi đi, Thính Phong vốn còn muốn khuyên vài câu, thấy Du Phức Nghi trên mặt trên cổ đều toát ra tầng tầng mồ hôi, lập tức cảm thấy Hoàng thượng đi cũng tốt, nếu là ở nơi này nghỉ ngơi một buổi chiều, nương nương nhà mình phải mặc áo khoác ngoài cả một buổi chiều, cũng không phải bị phá hủy vì nóng?

Trong đầu nghĩ thông suốt, động tác trên tay thì càng nhanh chóng, không bao lâu đã giúp Du Phúc Nghi cở ngoại bào chu toàn, cỡi xuống váy điệp lan tinh tế, chỉ còn lại trung y trung khố.

Góc phòng bày bồn băng, còn huân hương Mai Hương thấm vào ruột gan, lại có Thính Phong ở bên cạnh quạt, áo choàng mở ra lệch qua rơi xuống đất Du Phức Nghi nằm trên giường cũng không thể nào cảm thấy nóng, đang lúc chuẩn bị ngủ một chút , trong viện đột nhiên một hồi tiếng động lớn gây ra xôn xao.

Thính Phong cau mày, đang định phân phó tiểu mãn đi ra ngoài xem một chút, cùng Tiểu Mãn bình thường giống nhau hầu hạ bên cạnh Du Phức Nghi cung nữ Cốc Vũ cười châm biếm không thể đè xuống được đi tới, hướng Du Phức Nghi tòn thân một cái, lại đến nơi đến chốn cũng như đùng đùng lên tiếng: " Tuy Thọ điện Tào mỹ nhân kia cũng muốn học Lệ Phi múa kiếm được sủng ái đó, mới vừa rồi Hoàng thượng chân trước bước vào cửa chính điện của chúng ta Dien~d@n/lee.quys.ddon,, nàng chân sau liền ôm trường kiếm chạy đến sân sau ôm cây đợi thỏ mà huy vũ...Trời nóng đến như vậy, lại ở dưới mặt trời chuyển động gần nữa canh giờ, có mấy người tự bản thân õng ẹo có thể chịu đựng được?  Không phải đã bị phơi nắng đến hôn mê, ngã xuống còn bị trường kiếm quẹt vào chân bị thương, máu chảy rất nhiều, một đám nô tái vừa khiêng người về lại vừa mời thái y, chưa kịp lo lắng thu dọn đã bị Hoàng thượng từ chính điện đi ra ngoài một cước đạp đi tới, Hoàng thượng vẻ mặt đen thui... Liễu Diệp bên cạnh Tào Mỹ nhân vẫn cứ không biết sống chết đã chạy tới, khóc lóc sướt mướt mang tất cả mọi hành động của Tào mỹ nhân kể ra, cho rằng Hoàng thượng sẽ bị Tào mỹ nhân làm cảm động đấy, kết quả Hoàng thượng chân rồng vừa nhấc cho người uất ức là nàng một cước, mắng câu "Xúi quẩy", quay đầu bước đi.... Đây thật là trộm gà không thành còn mất nắm gạo, cũng bị nô tỳ chúng ta cười châm biếm."

Thính Phong cầm khăn tay che miệng nở nụ cười cười một tiếng, liền thu liễn thần sắc, khiển trách: "Ai là heo ai là thỏ đấy? Học mấy cái thành ngữ cũng không biết trời cao đất rộng, chính là không có người bên ngoài, nếu là có người bên ngoài, đầu ngươi sớm rớt."

"Đây không phải là vì không có người bên ngoài sao, có người bên ngoài ta không có nói đâu." Cốc Vũ thè lưỡi, sau đó ngoan ngoãn nhận sai nói: "Cô cô nói ta sẽ nhớ kỹ, lần sau có nói chuyện trước tiên nhất định phải dùng đầu óc, ừ, nghĩ lại sau đó làm."

Du Phức Nghi thật ra không có cảm thấy Cốc Vũ nói không thích hợp, nhưng là nàng cũng biết làm một nữ nhân xuyên qua, mặc dù có ký ức của nguyên chủ, nhưng tư duy chung quy cùng nơi bản địa này có khác nhau, cho nên cũng không có nhúng tay vào chuyện Thính Phong giáo dục cung nữ phía dưới, đợi các nàng bên kia dừng lại, lúc này mới phân phó Thính Phong: "Xem xét người chọn nhâm sâm tổ yến, đưa qua cho Tào mỹ nhân đi."

Cốc Vũ bỉu môi nói: "Vừa ngu xuẩn vừa nát, còn chọc giận Hoàng thượng, sau này cũng sẽ không có cái gì tốt lành, nương nương hà tất để ý nàng?"

"Phân vị phía trên ta đều đã bị chiếm hết, nàng ta có đồ tốt gì hơn nữa, còn có thể lướt qua ta mà đi?" Du Phức Nghi trở thân mình một cái, nhắm mắt lại, thản nhiên nói, "Chỉ là ta là chủ vị cung Trường Xuân, nàng ta lại ở tại phía sau Đông điện, hiện nay chuyện nháo đến như vậy, nếu ta không để ý tới, đừng nói là Hoàng hậu sẽ trách cứ ta xử sự không chu toàn, chỉ sợ Thái hậu cũng sẽ cảm thấy ta lãnh khốc vô tình. Ta mặc dù không cần ân sủng của Hoàng thượng, nhưng lại không thế mất đi sủng ái của Thái hậu."

Thính Phong gật đầu nói: "Nương nương yên tâm, cái này để nô tỳ đi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.