Bỏ Em Ư? Có Mà Đợi Đến Kiếp Sau!

Chương 22: Nằm vùng



Ra khỏi phòng công an, tôi khóc.

Gió đông thổi tới như những lưỡi dao cứa vào mặt tôi, lòng tôi lạnh buốt từng đợt.

Hạ Trường Ninh nói tôi vẫn chưa yêu Đinh Việt tới mức điên cuồng. Tôi biết, trong mắt tôi Đinh Việt quá xuất sắc, tôi cảm thấy anh tốt, tôi thích anh. Nhưng qua hai tháng hẹn hò tôi vẫn chưa yêu anh tới mức bất chấp tất cả.

Trong đầu tôi cứ hiện lên cảnh chia tay giữa tôi và Ðinh Việt. Hai má anh co rúm, nỗi đau kìm nén trong mắt.

Tôi rất lo lắng cho anh.

Hai tháng, tôi hiểu Ðinh Việt được bao nhiêu?

Trong mắt tôi Đinh Việt đẹp trai, thẳng thắn, dịu dàng và quan tâm tới người khác. Tôi rất khó tưởng tượng anh lại là người coi tiền như mạng.

Khi mua cái áo khoác hơn sáu mươi triệu, anh nói, dù dùng thu nhập cả năm mua quần áo cho Phước Sinh cũng đáng. Anh nói, cho bạn gái ăn mặc đẹp là trách nhiệm của đàn ông. Lời nói thật tuyệt vời.

Anh quyết đấu với Hạ Trường Ninh, anh nói, con gà tức nhua tiengs gáy.

Nhưng Hạ Trường Ninh nói, việc mua áo khoác rồi lại đổi lấy hàng nhái giống hệt là do Ðinh Việt cảm thấy mình hơi lỗ mãng, còn quyết đấu chỉ là để che đậy.

Tôi hy vọng những tờ giấy phép kinh doanh của các doanh nghiệp không phải do Đinh Việt cố tình bán ra ngoài, có lẽ do vô ý nên mới rơi vào tay tập đoàn buôn lậu.

Đinh Việt đòi lại chiếc áo có thể vì anh muốn xác nhận xem Hạ Trường Ninh có làm gì với cái áo không, cũng có thể là để tôi thấy chán ghét anh đến cực điểm, để hai người chia tay càng triệt để. Chính tôi cũng nghi ngờ Hạ Trường Ninh đã gắn thiết bị theo dõi trong chiếc áo nên hắn mới bám theo chúng tôi đến Lệ Giang được mà?

Nói anh vượt biên, ai cũng biết Vân Nam có nhiều nơi chỉ cần không chú ý là đã đi qua biên giới rồi.

Tôi vừa đi về nhà vừa suy nghĩ miên man.

Bố mẹ đang đợi tôi, sắc mặt căng thẳng: “Ôi, Phước Sinh, cuối cùng con cũng đã về, cảnh sát tìm con có việc gì thế?”

Tôi lắc đầu: “Môt người bạn con có chút việc, cảnh sát hỏi vài câu thôi, không có gì cả”.

Mẹ đột nhiên giận dữ: “Con học được nói dối rồi à? Rõ ràng là Ðinh Việt xảy ra chuyện mà con nói không có gì”.

Tôi giật mình, trong lòng càng đau khổ, mệt mỏi nói với mẹ: “Vẫn còn chưa định tội, có thể anh ấy không sao”.

Bố mẹ tôi thay nhau oanh tạc, đại để là “may mà chia tay rồi” hay là “tự nhiên gặp phải loại người bất hảo”.

Đóng cửa phòng, cuối cùng tôi cũng được yên tĩnh.

Ở nhà buồn bực ba ngày, bố mẹ thấy tâm trạng tôi không tốt, chắc họ cho rằng đã chia tay, tôi không còn dính dáng gì với Ðinh Việt nữa, vì vậy cũng không nhắc lại chuyện này.

Cả nhà ba người đều ở nhà, người thì đọc sách, người xem TV, tôi thì lên mạng chơi. Cả gia đình đều là giáo viên, đều được nghỉ đông, nhìn bố mẹ tôi lại thấy phiền.

Ngày thứ tư, Hạ Trường Ninh tìm tôi, tôi tự bào chữa là đến lúc ra ngoài hóng gió rồi. Có lẽ là tôi còn muốn biết tin tức của Ðinh Việt.

Hắn hẹn gặp tôi ở quán của Bảy. Lúc tôi đi vào, Bảy thấy tôi vào liền vội vàng quay người lấy mấy chai rượu vang trên tủ rượu xuống, dùng vải trắng lau chùi, mắt liếc nhìn tôi.

Sợ tôi đập à? Thấy Hạ Trường Ninh đang ngồi trong góc, tôi đi tới quầy bar dịu dàng nói với Bảy: “Rượu này đắt lắm à?”

Bảy cười hề hề đáp: “Không đắt, không đắt chút nào”.

“Sao không dán giá tiền lên? Nếu tôi có đập thì tốt xấu cũng biết giá mà đập”.

Hắn run lên, chai rượu trong tay suýt nữa rơi xuống đất.

Tôi đi vài bước rồi quay lại nói tiếp: “Nếu còn để tôi nhìn thấy các anh đóng cửa không để tôi đi thì… hiểu chứ?”

Hắn gật đầu.

Thực ra tôi cũng không biết hắn hiểu cái gì nữa.

Hạ Trường Ninh nghe thấy liền bật cười, hắn ngả ra sofa, điệu bộ cà lơ phất phơ.

Hạ Trường Ninh gọi đồ sau đó chân thành nói với tôi: “Phước Sinh, anh không được học nhiều, ở bên em anh cảm thấy rất vui, anh chính thức theo đuổi em được không?”

Mọi việc trên đời không có đúng sai, chỉ có nhân quả. Tôi cũng thành khẩn đáp lại hắn: “Nếu như lúc đầu anh thế này thì có lẽ đã khác. Bây giờ đã bất đồng rồi. Hiện tại em không muốn có bạn trai”.

Hắn thở dài, giọng nói tỏ ra buồn bã: “Ban đầu ai coi trọng em chứ”.

A a a! Tôi lại bị hắn tấn công rồi! Giọng điệu của tôi trở nên lạnh lùng: “Ðúng thế, trọng ngoại tất khinh nội, em cũng không coi trọng anh”.

Hắn nghi hoặc nhìn tôi hỏi lại: “Là sao?”

Tôi nhìn hắn như cười như không, lạnh lùng nói: “Liệt tử, Hoàng đế thiên”.

Ánh mát hắn chợt trở nên rất sâu, nhìn tôi không chớp, sau đó cao ngạo hất cằm: “Anh đã nói nếu em tới ăn cơm anh sẽ thông báo về tình hình của Ðinh Việt. Là tin tốt, hắn không phạm tội. Muốn biết nguyên nhân không?”

Tôi lại bị thiên lôi đánh trúng, cảm giác vô cùng vui vẻ. Tôi nghĩ niềm vui và hạnh phúc của tôi đều lộ ra hết trên mặt, Hạ Trường Ninh không đợi tôi trả lời mà nói luôn: “Anh không nói với em, ăn xong em về đi”.

Hắn cúi xuống cắt bít tết như trút giận, miếng bít tết vặn vẹo trong đĩa.

“Dao này cùn quá”. Tôi cũng không cắt được.

Hắn để dao sang một bên rồi dùng tay cầm cả miếng lên gặm, tỏ ra rất hào phóng man dại.

“Trước ở trong rừng đói quá phải ăn cả kiến còn dính đầy đất, thế này là ngon lắm rồi”.

Thấy tôi không động tĩnh gì, hắn lại giở giọng châm chọc: “Những người chưa học hành nhiều đều thế cả”.

Tôi bật cười, lấy con dao nhíp Thụy Sĩ trong túi xách ra cắt bít tết thành từng miếng nhỏ rồi nho nhã ăn.

Hạ Trường Ninh nói: “Sao em không mang dao phay tới?”

“To quá, không vừa túi”.

“Ninh Phước Sinh, anh là thú dữ hay sao mà đến gặp anh còn phải mang theo dao?”

Tôi nuốt miếng bít tết trong miệng rồi nói với hắn: “Anh nhầm rồi, em luôn mang theo bên mình, để gọt táo. Đôi phó với lưu manh thì em sẽ gọi 113”.

Hạ Trường Ninh lấy giấy ăn lau tay, không nói thêm câu nào nữa.

Tôi thong thả ăn xong, đặt một triệu lên mặt bàn và nói: “Ðừng khách sáo với em, cảm ơn anh đã nói cho em biết tin tức về Ðinh Việt”.

Hạ Trường Ninh lập tức đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống mặt tôi rồi nói: “Bố ăn cơm với phụ nữ chưa bao giờ để phụ nữ trả tiền! Bảy cũng sẽ không nhận! Đi tìm Đinh Việt của cô đi”.

Tôi cũng đứng dậy, cất tiền đi và nói với anh ra: “Vậy cảm ơn. Tạm biệt”.

Ra khỏi nhà hàng, tôi run rẩy bấm số gọi Ðinh Việt, điện thoại tắt máy!

Tôi vội đi tìm Mai và Mai Sơn, họ nói họ cũng không tìm được Ðinh Việt.

Tôi sốt ruột đến phát điên. Rốt cuộc là chuyện gì?

Từ hôm đó, Hạ Trường Ninh và Ðinh Việt đồng thời biến mất khỏi tầm mắt tôi.

Nháy mắt đã đến Tết, vụ buôn lậu này cũng được phá án thành công, đài báo ti vi liên tục đưa tin.

Báo chiều dành nguyên một trang đăng một bài dài và tỉ mỉ về vụ án này.

Tiêu đề và phụ đề đều rất kêu: “Vụ án hơn một ngàn tỉ, trùm buôn lậu sa lưới” - “Người đẹp cảnh sát cải trang điều tra, thanh niên đẹp trai nằm vùng phá án”.

Tôi thản nhiên đọc nội dung bên dưới của bài báo: “Nữ cảnh sát hải quan đã dùng diệu kế thuyết phục nhân viên phòng ngoại thương tiết lộ thông tin, dùng giấy phép kinh doanh của các doanh nghiệp vốn nước ngoài làm mồi, dụ dỗ tập đoàn buôn lậu cắn câu. Sau một năm cũng đã nắm rõ tình tiết vụ án, một mẻ bắt gọn tập đoàn buôn lậu”.

Tay tôi bắt đầu run, run mãi.

Hóa ra ba ngày Ngũ Nguyệt Vi và Đinh Việt ở Thụy Lệ là vì thuyết phục anh làm công việc này. Ðinh Việt không phạm tội, anh quả thực là anh hùng, ngay cả Hạ Trường Ninh cũng không biết rõ nội tình.

Nhưng tại sao anh vẫn phải chia tay?

Không phải anh bị bắt, anh đã không còn ở trại tạm giam nữa rồi. Tôi buông tay, tờ báo rơi xuống đất.

Vụ việc này rất ầm ĩ, mặc dù đã đổi tên nhưng những ai quen biết Ðinh Việt đều biết đó là anh. Những người không quen anh giờ cũng đã biết là anh qua những người quen anh. Ðinh Việt đã từ chức ở phòng ngoại thương, nghe nói là về quê cũ làm ăn.

Anh chẳng để lại cho tôi một lời giải thích nào.

Tuy nhiên những đồn đại về anh càng ngày càng nhiều.

Có người nói, những người không bị khép tội tử hình trong tập đoàn buôn lậu tuyên bố sẽ thủ tiêu Ðinh Việt nên anh phải thay tên đổi họ trốn đi.

Có người nói, gia đình Ðinh Việt vô cùng giàu có, sau khi giúp cảnh sát vụ này sợ bị trả thù nên sớm đã ra nước ngoài.

Còn có người nói Ðinh Việt đã yêu nữ cảnh sát hải quan, hai người đã cùng nhau bỏ đi.

Đối với tôi những lời đồn này chỉ có một thông tin, đó là Ðinh Việt đã đi, và chẳng để lại cho tôi lấy một lời.

Kì nghỉ đông trôi qua, học kì mới bắt đầu, ánh mắt các thầy cô trong trường nhìn tôi thật kì lạ. Cô Trần khá thân với tôi liền lén hỏi tôi: “Nghe nói Ðinh Việt mua cho em cái áo khoác mấy trăm triệu, cả khối ngọc hàng mấy tỉ đúng không?”

Tôi nghiêm túc giơ chiếc vòng ngọc mua mấy trăm ngàn ở Ðại Lý ra rồi ra vẻ bí mật nói với cô ta: “Không đến mấy tỉ, chỉ có một tỉ thôi”. Cô Trần nâng tay tôi lên vuốt ve rồi than thở như đang nâng báu vật vậy.

Lúc ngồi chấm bài kiểm tra tôi “không cẩn thận” đánh rơi cái vòng xuống đất, cả văn phòng đều sợ hãi thốt lên.

Tôi tỏ vẻ không quan tâm: “Cái cũ không đi cái mới không đến, cả năm bình an”.

Ánh mắt cô Trần nhìn tôi như muốn bóp chết tôi.

Tôi buồn cười.

Có phải tôi biến thái rồi không nhỉ?

Việc Đinh Việt đột nhiên chia tay, việc anh nằm vùng rồi mất tích một cách bí ẩn, tất cả đều trở thành những khúc mắc trong lòng tôi.

Tôi quyết định thi nghiên cứu sinh, rời xa thành phố này.

Cho dù tôi không yêu anh đến thảm nhưng đây là mối tình đầu của tôi. Đinh Việt là người đàn ông đầu tiên tôi thích. Tôi cần chăm chỉ học hành, mục tiêu là: “Thay đổi môi trường, làm lại từ đầu”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.