Bỏ Em Ư? Có Mà Đợi Đến Kiếp Sau!

Chương 39: Lại ngọt ngào một hồi



“Hạ Trường Ninh, anh nói em nghe xem nhà họ có những quy củ gì?”

“Anh nói ông già thích gì? Em tặng trà cho ông ấy có được không?”

“Ngũ Nguyệt Vi có nhà không?”

“Đến nhà ông ấy em mặc kiểu gì được?”

“...”

Tôi căng thẳng.

Hạ Trường Ninh nhìn tôi như quái vật, tôi đã lải nhải suốt cả ngày rồi.

Lúc này Hạ Trường Ninh đang mặc áo len, xắn cao tay áo nấu cơm, tôi đứng bên cạnh hỏi liên tục. Cuối cùng hắn đưa con dao trong tay cho tôi: “Em biết làm cá phi lê hầm tiêu xanh không?”

Tôi gật đầu.

Hắn bắt một con cá trong bể ra và nói: “Em lóc cá đi”.

Tôi cầm dao ngẩn người nhìn con cá đang vùng vẫy trong tay hắn. Trước giờ nhà tôi ăn cá phi lê đều mua đồ chế biến sẵn ở chợ hải sản. Sao Hạ Trường Ninh nấu cơm lại đi mua một con cá sống về chứ?

“Muốn làm thì phải làm từ đầu đến cuối, biết lóc cá không?”

“Chết rồi thì biết, còn sống thì không biết”.

“Tránh ra”. Hắn nói đặt con cá lên thớt. Tôi nịnh bợ đưa dao cho hắn, Hạ Trường Ninh nhìn tôi khinh thường, đập một phát, con cá nằm im. Hắn khẽ hất cằm bảo tôi: “Lóc đi”.

Hắn làm việc gọn gàng, tư thế thành thạo khiến tôi nhìn mà ngưỡng mộ. Tôi quyết định thi triển công lực toàn thân để lóc con cá thành từng lát thật đẹp, bàn tay run run, con dao bếp lắc lư. Đột nhiên Hạ Trường Ninh nắm cổ tay tôi rồi thở dài: “Thôi, để anh lóc cá, em nấu là được rồi”.

“Không cần, để em”.

Tôi hạ quyết tâm nhất định không để ông già nhà Ngũ Nguyệt Vi coi thường tôi. Mẹ tôi đã nói rồi, con gái có xinh hay không không quan trọng, có biết kiếm tiền hay không cũng không quan trọng, nhưng nhất định phải biết vào bếp nấu cơm. Lúc năm tuổi tôi đã biết phụ bếp giúp mẹ. Lóc cá? Chuyện nhỏ! Ý chí chiến đấu sục sôi, tôi cầm đuôi cá bắt đầu đánh vẩy.

Mới cạo được hai nhát thì Hạ Trường Ninh đã cướp mất con dao. Con dao rơi vào tay hắn lúc nào tôi cũng không hề biết, hắn thực sự đã từng học võ!

Hạ Trường Ninh lướt mấy dao, vảy cá tung tóe, hắn hừ một tiếng dạy tôi: “Xem em kìa, không tập trung lại bị đứt tay bây giờ, sau này đi mua cá nhất định phải bảo người ta làm sẵn”.

Tôi không phục liền cãi lại: “Em còn chưa động thủ, sao biết sẽ đứt tay chứ? Với lại, sao anh không mua cá làm sẵn?”

Hạ Trường Ninh quay sang nói chuyện với tôi, tay vẫn không dừng lại: “Muốn để em nhìn thấy vẻ đẹp trai khi đánh vảy cá của anh chứ sao! Nhắm mắt cũng đánh vảy được”.

“Cẩn thận tay anh kìa!” Tôi hoảng sợ kêu lên.

Hạ Trường Ninh vô cùng đắc ý với biểu hiện của mình, anh quay lại làm vài đường nữa là đánh xong vảy cá, lọc sạch, sau đó đưa dao cho tôi: “Việc tẩm ướp em tự giải quyết”.

Thế là tôi ra sức rửa cá rồi ướp gia vị. Chưa đầy mười lăm phút sau những lát cá trắng như tuyết đã nổi lên trên nồi canh đỏ tươi. Tôi bắc nồi xuống và múc ra bát, sau đó mới cho tiêu xanh vào. Đại công cáo thành!

Hạ Trường Ninh dựa cửa nhìn tôi bận rộn nấu nướng, mấy lần tôi quay lại đều bắt gặp nụ cười trên môi hắn.

Đợi tới khi món cá thơm lừng bày lên bàn Hạ Trường Ninh cầm đũa ăn một miếng nhưng vẫn nghiêm mặt không nói gì.

Tôi không vui chút nào: “Anh có biết ăn không thế? Tay nghề của em cũng được đấy”.

Hắn bật cười: “Ngon, anh đùa em thôi”.

Tôi cười he he rồi bắt đầu động đũa.

Đợi khi hai chúng tôi ăn no ngồi nghỉ trên ghế, tôi hỏi hắn: “Có hợp khẩu vị của ông già không?”

“Hợp khẩu vị của anh”. Hắn cười vô cùng gian xảo.

Tôi mắng hắn: “Ai muốn hợp khẩu vị của anh chứ? Ý em là nếu ông già bắt em làm món này thì chắc không bắt lỗi được chứ?”

Hạ Trường Ninh liền bật cười thành tiếng: “Ông già là người miền Bắc, ông ấy ăn không quen các món cay đâu! Yên tâm đi, không bắt em phải làm đâu”.

Tôi điên lên: “Hạ Trường Ninh, anh lại trêu em! Sao lại bắt em nấu ăn chứ?”

Hắn thản nhiên đáp: “Anh muốn ăn thôi! Anh có bảo là làm cho ông già đâu”.

“Anh rửa bát!”

Hạ Trường Ninh không động đậy gì cả, khí chất trọc phú lộ ra: “Đàn ông không vào bếp. Anh biết làm nhưng không có nghĩa là anh phải làm! Đây là việc của em”.

Hả, tôi nhìn hắn như nhìn quái vật. Hắn lại còn có tư tưởng gia trưởng thế này sao!

Vốn tôi đi rửa cũng được, nhưng thấy thái độ hắn như thế tôi không làm nữa: “Vậy được thôi, đằng nào cũng là nhà anh, em không dọn thì anh cũng phải dọn, em không rửa”.

Hạ Trường Ninh bước lại sau lưng tôi, ôm vai tôi rồi gục đầu vào người tôi, rầu rĩ nói: “Anh vẫn nghĩ đàn ông bận rộn bên ngoài, về nhà sẽ có bà xã nấu cơm nóng chờ đợi. Khi một mình rời khỏi nhà anh luôn nghĩ, có một ngày anh cũng sẽ có gia đình, có một người vợ rất tốt với anh. Thôi, em còn nhỏ, có thể nấu ăn được là anh ngạc nhiên lắm rồi. Để anh đi rửa bát”.

Nghe hắn nói thế tôi lại nhớ tới hắn mười ba tuổi đã phải rời khỏi nhà, lại thấy mềm lòng. Tôi vội đứng dậy đẩy hắn ra nói: “Anh ngồi đây. Biết gọt hoa quả chứ? Rửa bát xong em muốn ăn hoa quả”.

Hạ Trường Ninh nhìn tôi, nhẹ nhàng gỡ một cái vảy cá vương trên tóc tôi rồi ấn tôi xuống: “Phước Sinh, anh muốn ôm em”.

“Đợi em thu dọn xong đã...”

Hắn cúi đầu hôn tôi, hơi thở nóng bỏng nhảy nhót nơi đầu lưỡi. Tôi đẩy hắn ra: “Vừa ăn cơm xong...”.

Thực tế đã chứng minh, đàn ông là loài động vật mất vệ sinh nhất, chỉ cần đói là sẽ đi săn. Khác với trước đây là cánh tay hắn rất không an phận luồn vào trong áo tôi, cả người tôi run rẩy, sống lưng cứng đờ.

Dường như Hạ Trường Ninh cảm nhận được điều đó, tay hắn đặt trên lưng tôi không lộn xộn nữa. Cuộc tấn công bất ngờ khiến mặt tôi đỏ bừng, tôi nhận ra được sự khác biệt giữa nam và nữ. Thần trí hắn mê muội, không sợ gì cả, còn tôi lại vô cùng tỉnh táo, tâm trí vẫn tập trung vào bàn tay hắn.

Trong sách có nói, sự thân mật cơ thể sẽ mang lại tiến triển vượt bậc về tình cảm. Nhưng, có nhanh thế này không? Tôi và Hạ Trường Ninh có thể nhanh thế này sao?

Cuối cùng hắn hôn nhẹ lên môi tôi rồi nói một câu khiến tôi tức chết: “Em không có kinh nghiệm, tốt lắm, anh có thể dạy em”.

Còn cần anh dạy? Tôi đỏ mặt đá cho hắn một cái rồi bê bát đĩa vào trong bếp, trong lòng cảm giác rất mất cân bằng.

“Bật nước nóng thế nào?”

“Nước rửa bát ở đâu?”

“Rửa xong rồi cất đâu?”

Tôi không ngừng giả ngu để chỉ huy hắn cùng làm với tôi.

Hạ Trường Ninh không động thủ mà chỉ động khẩu, đợi tôi thu dọn xong hắn mới hỏi: “Phước Sinh, bắt em làm việc nhà, em không thích đúng không?”

Cái tên này nghĩ đi đâu thế? Chẳng qua chỉ là tôi cảm thấy không hài lòng với câu nói tôi không có kinh nghiệm mà thôi. Tôi uể oải đáp: “Không phải là không thích, chỉ là không có kinh nghiệm, đâu có như người ta... em muốn ăn hoa quả, anh ăn gì? Táo hay cam? Em gọt cho anh”.

Nói đến đây mặt tôi lại đỏ bừng. Tôi nghĩ đi đâu thế này chứ, bị hắn cười là đáng đời. Tôi liếc nhìn hắn một cái, hy vọng hắn không chú ý nghe.

Sắc mặt Hạ Trường Ninh không có gì thay đổi, hắn nói rất tự nhiên: “Ăn cam”.

Tôi bắt đầu gọt hoa quả, sau đó xem đĩa, nói chuyện rồi hắn đưa tôi về nhà.

Ngày mai chúng tôi đi thăm ông già. Tôi hy vọng bố Ngũ Nguyệt Vi không làm khó tôi quá. Tôi không muốn Hạ Trường Ninh khó xử vì bị kẹp giữa hai bên.

“Phước Sinh, mai anh tới đón em. Đừng lo, không sao đâu. Chỉ có điều, ôi...”

Tôi cười rồi lắc lắc tay anh: “Em có gì mà lo lắng chứ, em không muốn anh khó xử thôi. Không sao, không ăn được em đâu, em mạnh mẽ lắm, anh có thể coi như nhiệm vụ đã hoàn thành”.

Hạ Trường Ninh nhìn tôi chằm chằm, trong mắt thay đổi không ngừng nhưng miệng vẫn mỉm cười.

Tôi cũng cười theo, mấy hôm nay không biết làm sao nữa, tôi thường xuyên cười ngây ngô với hắn.

Hắn cốc đầu tôi một cái rồi nói: “Phước Sinh, em ngốc lắm”.

Tôi bất giác vò vò đầu rồi nhìn hắn, Hạ Trường Ninh khẽ nhếch môi cười gian nhìn tôi: “Bây giờ nước ta đang xóa mù chữ, những người văn hóa tiểu học như anh hiểu rõ tầm quan trọng của kiến thức trong làn sóng kinh tế thị trường, kiên quyết không làm loại nhà giàu mới phất dùng đấu đong tiền. Vì thế phải xem băng đĩa, phim ảnh, sách báo, tạp chí, kinh nghiệm từ đó mà ra”.

“Lẽ nào anh vẫn là trai tân?” Một câu nói không qua bộ não xử lý đã bật ra khỏi miệng. Tôi kinh ngạc nhìn hắn rồi vội quay người chạy, vừa chạy vừa kêu: “Hạ Trường Ninh, anh mà còn nhắc tới chuyện này thì em sẽ không chơi với anh nữa”.

Sao tôi lại nói những lời này chứ? Tôi chỉ ước gì ngày mai không phải gặp hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.