Bỏ Em Ư? Có Mà Đợi Đến Kiếp Sau!

Chương 46



“Ninh Phước Sinh, cố lên!”

“Cố lên!”

Tôi không dám mở to miệng, mỗi lần không khí lọt vào đều khiến cổ họng khô rát cực kì khó chịu. Tôi không nhìn rõ gương mặt của những người xung quanh, tất cả đều mơ hồ, trong mắt chỉ có con đường dưới chân, còn phải chạy một vòng nữa, dưới chân là vạch đích màu trắng bắt mắt. Mỗi lần chạy qua vạch đích là tôi đều muốn đặt mông ngồi xuống.

Trời mới biết sao tôi lại tham gia thi chạy ba nghìn mét nữ.

Sau khi vào trường, cảm giác mới mẻ dần biến mất, vô số câu hỏi và nhớ nhung đã nhanh chóng tràn ngập. Có phải Hạ Trường Ninh đã quyết định ở bên Dật Trần rồi không? Có phải Hạ Trường Ninh đã lấy cô ta rồi không?

Tôi hỏi Mai, nó nói không biết. Nhưng thông tin mà nó thăm dò được khiến tôi chán nản cực kì: Hạ Trường Ninh đã tới Thâm Quyến mở chi nhánh!

“Phước Sinh, tớ nghe nói hình như... Dật Trần và con trai cô ta không quen với cuộc sống ở đây, không hợp thủy thổ. Hơn nữa, con trai cô ta quen sống với ông bà nội rồi... Ơ, Phước Sinh, bạn đừng khóc, đừng khóc mà”.

Nghe được tin này tôi mới nhận ra sự thật, Hạ Trường Ninh không phải của tôi nữa rồi. Hắn không còn là kẻ vẫn bám theo sau Ninh Phước Sinh sống chết bắt tôi làm bạn gái nữa. Hắn nói ba năm sau muốn tôi có một câu trả lời, nhưng chưa đến ba năm hắn đã có câu trả lời của mình rồi.

Tối hôm đó gọi điện thoại xong tôi chạy tới ra sân vận động và bắt đầu chạy. Tôi cũng không biết mình đã chạy bao lâu, tóm lại là chạy tới lúc mệt rồi về ký túc ngủ.

Tối hôm sau tôi lại đi chạy tiếp, tôi muốn được ngủ ngon. Mấy hôm sau cảm giác đau nhức biến mất, chỉ còn lại sự thoải mái sau quá trình luyện tập.

Hạ Trường Ninh nói thân thể tôi quá yếu, sau này phải chạy bộ cùng hắn. Nhưng, hắn chưa hề đi chạy với tôi lần nào! Tôi chạy rất khỏe, gió gào rít bên tai, sân vận động yên tĩnh giữa đêm khuya rất phù hợp với tâm trạng cô độc của tôi.

Không ngờ, một hôm có một chàng trai đuổi theo tôi bắt chuyện: “Em học khoa nào?”

Tôi liếc anh ta một cái, đó là một chàng trai tràn đầy sức sống: “Khoa nhân văn”.

“Anh là Mã Đằng Việt, ban thể thao hội sinh viên. Anh xem em chạy lâu lắm rồi. Đúng rồi, em tham gia đại hội thể thao ở trường năm nay nhé?”

Mới mẻ đây! Từ nhỏ tới giờ tôi cũng tham gia nhiều đại hội thể thao, có điều luôn chỉ là một thành viên của đội cổ vũ đứng ngoài sân, chưa bao giờ vào trong sân cả. Không biết vì sao lúc đó tôi chỉ muốn có cảm giác náo nhiệt, muốn tham gia hoạt động, giết thời gian. Thế là tôi nhận lời.

Nghiên cứu sinh từ trước tới giờ vốn không hào hứng lắm với hội thao của trường, tính tích cực cũng không cao, nội dung điền kinh nữ của khoa nhân văn thì càng yếu thế. Tôi là nữ nghiên cứu sinh duy nhất của khoa nhân văn tham gia môn điền kinh, lại còn là chạy ba nghìn mét, tất cả các anh chị em cùng khoa đều tới cổ vũ cho tôi.

Đặc biệt thu hút sự chú ý của người khác không phải là tôi mà là các nữ sinh khoa nhân văn. Trong trường luôn truyền tai nhau rằng con gái khoa nhân văn rụt rè nhất, kiêu nhất, mấy khi được thấy tất cả con gái cùng tập trung lại hò hét thế này? Những người thuộc học viện khác chắc cảm thấy tên tôi hay nên cũng hô theo. Lập tức ba chữ Ninh Phước Sinh vang khắp sân vận động.

Trong lúc mơ màng tôi nghe thấy Hạ Trường Ninh gọi tôi: “Phước Sinh!”

Khi hắn gọi tôi âm thanh luôn khác với mọi người, chắc là do hắn ở miền bắc tám năm nên chữ “Sinh” luôn đặc sệt giọng miền Bắc, giống như gọi tên một con cún vậy. Tôi nhìn vạch đích mà cảm thấy hoảng hốt.

“A, Phước Sinh! Bạn tuyệt vời quá”. Cô bạn Tranh Đa cùng phòng chạy tới, cẩn thận dìu tôi đi chầm chậm, gương mặt không nén được niềm vui: “Phá kỉ lục rồi, Phước Sinh! Khoa nhân văn từ trước đến nay chưa bao giờ có huy chương điền kinh ba nghìn mét, bạn lại giành được vị trí thứ hai! Đúng là tuyệt quá!”

Đi chậm một lúc tôi mới dần dần hồi phục rồi nhấp từng ngụm nước. Mã Đằng Việt cười tít mắt chạy tới khen tôi: “Oa, Phước Sinh, ban nãy lãnh đạo khoa em còn khen em nữa. Em giỏi thật đấy, thật không ngờ em gầy thế mà lại chạy được ba nghìn mét”.

Tôi vẫn đang thở hổn hển, giá có người cõng tôi về ký túc thì hay biết mấy.

Mã Đằng Việt vừa đi bên cạnh tôi vừa cười: “Nghe anh nói này, anh quan sát em lâu lắm rồi. Ba tháng, mặc gió mưa, mình em chạy trên sân. Anh đã tính rồi, ba nghìn mét chắc chắn em chạy được”.

Tôi nghĩ ngay đến chuyện buổi tối lúc chạy bộ thỉnh thoảng tôi lại ngồi thụp xuống khóc, khóc chán rồi chầm chậm đi về. Mà tên này lại bảo hắn đã quan sát tôi ba tháng trời. Tôi trừng mắt nói: “Sao anh Mã không thi chạy năm nghìn mét nam? Ba tháng trời, mặc gió mưa, năm nghìn mét chắc chắn anh chạy được”.

Mã Đằng Việt cười: “Bóng rổ, bóng đá còn được chứ chạy năm nghìn mét thì anh chịu. Anh hay ngồi tán gẫu với bạn gái ở sân vận động thôi”.

*** *** ***

Không nói được gì!

Vô cùng hối hận!

Sao tôi lại đồng ý chạy ba nghìn mét cơ chứ?

Sau đại hội thể thao, tên tuổi tôi nổi như cồn, ngay cả Trình Tử Hằng cũng biết tôi. Trình Tử Hằng đang học thạc sĩ luật, nghe nói là nghiên cứu sinh xuất sắc nhất của khoa luật.

Một người từ khi bảy tuổi cho tới hai mươi tám tuổi đều gắn liền với học hành, không cần nghĩ cũng biết người đó thư sinh tới mức nào.

Hắn không chỉ là người hùng biện giỏi nhất khoa luật mà còn là người hùng biện giỏi nhất của trường, nghe nói đã tham gia mấy cuộc thi sinh viên hùng biện toàn quốc. Và tôi quen hắn ở một quán nhỏ cách sân vận động không xa.

Nguyên nhân là một bắp ngô luộc.

Tôi và hắn cùng đồng thanh nói với ông chủ: “Một ngô!”

Theo lẽ thường, tôi đã gọi rồi thì hắn nên thôi mới đúng. Tôi là con gái, đạo lý này quá rõ ràng.

Nhưng Trình Tử Hằng lại nói: “Ngày nào anh cũng đến vào giờ này, đây là ông chủ để phần cho anh”.

Tôi nhìn ông chủ, ông chủ cười hê hê không đáp. Xem ra là để phần cho hắn thật rồi, nhưng vì thấy tôi là con gái nên mới cười.

Hôm đó tôi không biết lửa giận từ đâu ra, chắc là dồn nén lâu ngày chưa được xả! Tôi cầm bắp ngô lên và nói với Trình Tử Hằng: “Anh trả tiền rồi à?”

Hắn ngẩn ra: “Ngày nào anh cũng tới. Anh chỉ nói với em thế, anh có nói là anh phải mua đâu”.

Mấy chữ sau cùng hắn nói rất nặng nề, giống như một tiếng thở dài, thở dài vì hắn còn chưa nói xong tôi đã đưa bắp ngô lên cắn một miếng.

“Cảm ơn!” Tôi cười ha ha, sau đó đưa tiền cho ông chủ: “Phiền bác mai vào giờ này cũng để dành cho cháu một bắp nhé”.

“Ninh Phước Sinh, em chẳng giống nghiên cứu sinh chút nào, giống sinh viên mới vào trường đại học hơn”.

Tôi ăn ngô rồi nhìn hắn kỹ hơn. Trình Tử Hằng không đeo kính, da trắng, dáng người cao gầy, tóc cắt ngắn gọn gàng.

“Anh là ai? Sao lại biết em?”

“Biết chứ, hôm đại hội thể thao ở trường thấy các thầy cô khoa em mặt mày hớn hở lắm. Nói khoa nhân văn lập kỉ lục giành giải nhì chạy ba nghìn mét nữ. Chắc là em rồi?”

“Anh cũng là người trong khoa à?”

Hắn cười: “Anh tên là Trình Tử Hằng, khoa luật”.

Tôi nói “tạm biệt” xong rồi đi luôn. Tôi không quan tâm xem ai là Trình Tử Hằng tiếng tăm lừng lẫy, mặc dù bạn cùng phòng tôi Tranh Đa cũng là một người sùng bái hắn.

Bình thường bác bán ngô bán tới tám giờ tối là hết, hôm đó mười rưỡi tối, tôi chạy xong đi qua đó liền bị mùi thơm quyến rũ, nhờ bắp ngô đó mà tôi quen Trình Tử Hằng. Hai hôm sau tôi chạy xong đi mua ngô đều gặp hắn, sau đó mỗi người một bắp ngô, vừa đi vừa ăn vừa nói chuyện.

Tôi kể với Tranh Đa, nó quyết định tối ngày mai sẽ đi mua ngô.

Tranh Đa học chuyên ngành văn học hiện đương đại Trung Quốc. Nó cầm bắp ngô đã gặm trơ lõi về phòng trong trạng thái mơ màng, miệng còn lẳng lơ đọc thơ: “Em nghĩ em say rồi, say ngã vào trong hương thơm của anh...”

“Cái sào ấy lại có ma lực thế sao?” Tôi không cho là đúng.

Sau khi đã từng gặp gỡ Đinh Việt đẹp trai lồng lộng, Hạ Trường Ninh phong đọ hiên ngang, thì Trình Tử Hằng chỉ là một ngọn cỏ đuôi chó dưới vó ngựa trắng mà thôi.

Tranh Đa bằng tuổi tôi, sau khi học xong đại học thì thi thẳng lên cao học. Sự ngưỡng mộ của nó với Trình Tử Hằng nghe nói bắt đầu từ năm đầu đại học.

Nó hào hứng nói với tôi: “Phước Sinh, Trình Tử Hằng tiền đồ vô lượng, cho dù hắn ở lại trường giảng dạy thì cũng là một người có nhiều tiền! Hắn cũng không phải là người quá hiền lành, là sự lựa chọn tốt nhất để kết hôn”.

Tôi chẳng mảy may động lòng, tiếp tục viết blog chơi.

Tranh Đa thở dài: “Tớ không muốn làm Diệt Tuyệt sư thái đâu, đợi tới lúc tớ tốt nghiệp nghiên cứu sinh cũng đã hai mươi bảy tuổi rồi, tớ phải tranh thủ tìm một người tốt trong vòng ba năm tới! Địa điểm yêu đương lý tưởng nhất chính là trường học, ra trường rồi, ở tuổi này chỉ có đi xem mặt thôi, lúc đó thì gặp ai biết người đấy”.

Tôi chợt nhớ lại buổi xem mặt buồn cười ấy, nhớ cả Hạ Trường Ninh nữa. Nỗi nhớ lại trào về mãnh liệt, tôi không hề suy nghĩ mà cầm điện thoại nói với Tranh Đa: “Tớ ra ngoài mua đồ, một lúc là về thôi”.

Chạy xuống dưới tầng, tôi đứng dưới gốc cây do dự một hồi, tôi có nên gọi điện cho Hạ Trường Ninh không?

Nếu hắn đã lấy Dật Trần thì tôi cũng sẽ cắt đứt ý nghĩ này, cố gắng nắm chắc ba năm học tới của mình. Trong lòng bỗng thấy xót xa, tôi hy vọng hắn đang trêu đùa, đang giở trò, đang ép tôi phải cúi đầu nói yêu hắn.

Trong trí nhớ của tôi, Hạ Trường Ninh là tên Tiểu Cường đánh mãi không chết, là tên lưu manh luôn bám theo Ninh Phước Sinh. Hóa ra, thực sự chẳng có ai có thể chờ đợi được ai.

Đang suy nghĩ như vậy nhưng ngón tay đã ấn nút gọi. Tiếng chuông vang lên, tôi hy vọng Hạ Trường Ninh không nghe điện thoại, muốn tiếng chuông cứ kéo dài mãi, mỗi một hồi chuông vang lên tôi lại thấy bình tĩnh hơn.

Giọng hắn bất ngờ vang lên: “Phước Sinh? Em khỏe chứ?”

“Cũng khỏe”.

“Có thích ứng được với khí hậu Giang Nam không?”

“Có”.

Hạ Trường Ninh khẽ cười và nói: “Anh còn nghĩ em không thèm làm bạn với anh nữa, hoàn toàn coi anh là người dưng rồi. Nếu anh không gọi điện thoại tới thì em sẽ không chủ động gọi à? Phước Sinh, em nhớ anh đúng không?”

Tôi chần chừ không đáp, bên cạnh chợt vang lên tiếng nói: “Phước Sinh”.

Tôi nhìn về phía phát ra âm thanh, hóa ra là Trình Tử Hằng. Muộn thế này rồi vẫn chưa ăn hết ngô để về ký túc xá à? Bắp ngô của Tranh Đa đã chỉ còn cái lõi, nó sung sướng mang về phòng làm kỉ niệm từ đời nào rồi!

Tôi vội nói với Hạ Trường Ninh: “Ờ, không sao, gọi điện thoại hỏi thăm thôi. Tạm biệt”.

Tôi cắt điện thoại hỏi Trình Tử Hằng: “Có việc gì không?”

“Không, đi qua thấy em nên chào thôi”.

Điện thoại cầm trong tay đã nóng bừng, may mà hắn chào tôi nếu không thì tôi biết nói gì với Hạ Trường Ninh? Lẽ nào tôi thực sự có thể nói với Hạ Trường Ninh rằng: “Em nhớ anh, anh đừng lấy Dật Trần, anh đừng để ý đến con trai anh?” Hoặc là nói: “Em nghĩ kỹ rồi, em chỉ cần anh, con của anh chính là con của em! Em yêu anh, em có thể chấp nhận tất cả mọi thứ của anh?”

Cho tới bây giờ, tôi vẫn không nói ra được.

Nhưng giọng điệu của Hạ Trường Ninh sao chẳng giống chồng người khác gì cả? Giống như hắn đang chủ động đợi tôi gọi điện thoại tới. Trong lòng tôi lại do dự. Cái tên này lừa tôi quá nhiều lần rồi, tôi không phân biệt được sự thật giả trong những lời hắn nói nữa.

“Phước Sinh”. Trình Tử Hằng lại gọi tôi.

Tôi quay lại cười: “Cảm ơn anh đã nhắc nhở, gọi điện thoại cho người nhà nên suýt chút nữa thì em quên khóa cửa. Chào anh”.

Lúc này tôi hoàn toàn không chú ý tới việc Trình Tử Hằng gọi tôi là Phước Sinh chứ không phải Ninh Phước Sinh.

“Chúc ngủ ngon”. Trình Tử Hằng chào rồi đi mất.

Tôi đi vào hành lang đứng ngơ ngác một hồi, sau đó mới gọi điện cho Hạ Trường Ninh.

Hắn ngáp một cái rõ dài rồi nói: “Phước Sinh, vẫn chưa ngủ à?”

Tôi khựng lại, mãi lâu sau mới nói: “Ờ, chưa ngủ. Em nghe Mai nói anh đến Thâm Quyến mở chi nhánh công ty. Công ty làm ăn thuận lợi chứ?”

“Phước Sinh, em muốn nói gì thì nói thẳng đi, đừng úp úp mở mở như thế nữa”.

Cái tên này ép người quá đáng, phải mấy tháng rồi tôi mới nể mặt gọi điện thoại cho hắn, thế mà còn dùng mấy lời này chọc tức tôi: “Hạ Trường Ninh, em coi anh là bạn nên mới quan tâm anh một tí. Anh lấy Dật Trần chưa?” Tôi hỏi thẳng vấn đề mình muốn hỏi nhất.

Giọng hắn mệt mỏi, nhưng rõ ràng tỏ ra tức giận: “Nếu anh nói anh lấy cô ta rồi thì em không phải đợi nữa, đúng không?”

Đương nhiên! Anh lấy người phụ nữ khác rồi thì tôi còn đợi cái gì nữa? Tôi cắn môi, tủi thân không nói nên lời. Tôi gọi điện thoại cho hắn là đã thiệt thòi lắm rồi. Đồ con lợn!

Điện thoại đột nhiên bị cắt! A! A! A! Hạ Trường Ninh rõ ràng lại dám cắt điện thoại của tôi? Tôi đứng ngây như phỗng.

Lẽ nào Hạ Trường Ninh nhất định phải ép tôi thích ứng với mọi thứ của hắn? Không những phải thích hắn mà còn phải yêu tới mức chết đi sống lại, hắn và bạn gái cũ có một đứa con trai, tôi phải vui mừng hớn hở làm mẹ kế của nó sao?

Tôi điên tiết đá vào tường mấy cái, trượt chân suýt nữa thì trẹo cả chân: “Lưu manh, Hạ Trường Ninh anh là đồ thổ phỉ! Đồ trọc phú, trọc phú!” Tôi hung ác mắng, hết lần này tới lần khác.

Nói cũng khéo, ngày hôm sau lại có người gọi điện tới ký túc tìm tôi.

Tranh Đa nghe điện thoại, cô ta cầm điện thoại nhìn về phía tôi và nghiến răng: “Của bạn, anh Trình”.

Tôi nhớ lại chuyện tối qua, cảm thấy có điều gì không đúng lắm. Thỏ không ăn cỏ gần hang, nhìn sắc mặt Tranh Đa tôi không muốn gây thù chuốc oán tí nào, liền nói: “Đang bận, hỏi hộ tớ xem có việc gì không?”

Tranh Đa chỉ mong được nói chuyện với Trình Tử Hằng: “Anh Trình, Phước Sinh đang cắt móng chân. Anh có việc gì không ạ? Em sẽ chuyển lời cho bạn ấy”.

Tôi trợn mắt, sao nó không nói tôi đang bận ngoáy mũi? Con Cái con ranh này!

Tranh Đa nhìn tôi cười xấu, gương mặt vẫn tràn đầy sắc xuân.

Cúp máy xong nó hằm hằm tới trước mặt tôi nói: “Phước Sinh, anh Trình hẹn cậu ba giờ chiều gặp nhau ở cổng thư viện”.

Tôi trợn mắt nhìn nó: “Tranh Đa, bạn đi đi, nói tớ cắt móng chân cắt luôn vào đầu ngón chân rồi, bị thương không đi được”.

Tranh Đa thở dài: “Phước Sinh, Trình Tử Hằng là một người rất ưu tú, bạn đừng buông tha hắn. Tớ là một người hẹp hòi đến thế sao? Tớ chỉ cảm thấy điều kiện của hắn tốt thôi chứ không yêu hắn”.

Nhưng giọng bạn khi nói chuyện với hắn khiến tớ nổi hết da gà đấy!

“Không đi đâu, Tranh Đa, tớ không muốn yêu”.

“Phước Sinh, bạn có người rồi à?”

Mai ở xa tôi, ở đây Tranh Đa có thể coi là người bạn thân nhất. Tôi thật thà kể lại chuyện hẹn hò giữa tôi và Hạ Trường Ninh, kể rồi không kìm được nước mắt.

“Tranh Đa, trong lòng tớ vô cùng khó chịu, tớ thực sự không yêu hắn nhiều sao?”

Tranh Đa đập bàn đứng dậy: “Sao người đàn ông đó lại ích kỉ thế? Việc tốt hắn làm lại bắt bạn phải thấu hiểu sao? Lẽ nào bạn phải cười vui hớn hở làm mẹ kế thì hắn mới thỏa lòng? Sao hắn không nghĩ tới cảm xúc của bạn? Nghe lời tớ, bỏ hắn đi! Bạn mới hai ba tuổi, có phải không tìm được bạn trai đâu. Trình Tử Hằng, một người ưu tú đến thế cũng hẹn hò với bạn, sao bạn còn không bỏ xuống được chứ? Nếu bạn sinh con với người đàn ông khác rồi bắt hắn phải vui vẻ chấp nhận, bạn xem hắn có chịu không?”

Từng lời nói đi thẳng vào tim tôi, thực sự khiến tôi cảm thấy được an ủi. Nhưng tôi không buông được Hạ Trường Ninh. Nghĩ tới chuyện chia tay hắn tôi vô cùng khó chịu.

“Phước Sinh, cậu phải tiếp xúc nhiều với đàn ông thì mới dễ chọn. Dựa vào cái gì mà một cô gái trẻ phải làm mẹ kế?”

Không phải việc có chấp nhận Hạ Trường Ninh và Dật Trần hay không mà tôi đang nghĩ, mình có thể vì Hạ Trường Ninh mà làm được đến nước nào? Những lời nói của hắn vẫn vang vọng bên tai tôi: “Em yêu anh còn chưa tới mức đó đâu, Phước Sinh ạ”.

Hạ Trường Ninh để ý đến thái độ do dự của tôi về chuyện hắn và Dật Trần có con hay bận tâm chuyện tôi chưa yêu hắn tới mức đó? Những lời nói của tên này luôn có một hàm ý khác, khiến tôi không tài nào nhìn thấu được.

“Này, bạn nói gì đi chứ!” Tranh Đa vỗ vỗ vai tôi khiến tôi sực tỉnh.

“Ừ thì gặp, Trình Tử Hằng chắc gì có ý đó. Chẳng qua tự nhiên hẹn tớ nên mới khiến mọi người nghĩ theo chiều hướng đó thôi”.

Có lẽ cuộc điện thoại tối qua khiến tôi cảm thấy lo lắng, bực bội, khiến tôi tức giận mà đưa ra quyết định.

Ba giờ chiều, tôi tới thư viện gặp Trình Tử Hằng.

Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần âu sẫm màu, đứng ở cửa thư viện. Nhìn từ xa tôi có cảm giác nhìn thấy bóng dáng Hạ Trường Ninh, bước chân vô tình dừng lại.

Cảm thấy chột dạ, tôi thực sự không chuẩn bị tâm lý cho việc yêu đương lần nữa. Trình Tử Hằng nhìn thấy tôi liền rảo bước tới, gương mặt hao gầy nở nụ cười: “Phước Sinh, anh muốn hẹn em đi xem phim”.

Sao hắn lại trực tiếp thế? Tôi có cảm giác trở tay không kịp.

“Nghe Tranh Đa nói chiều nay em được nghỉ học”. Hắn dứt khoát chặn đường lui của tôi.

“Buổi chiều em muốn đi tra một ít số liệu”. Câu này tôi nói thật, có điều không nhất định phải là hôm nay.

Trình Tử Hằng suy nghĩ rồi trả lời: “Cũng được, vốn anh cũng phải tra vài số liệu, xong rồi cùng đi ăn cơm nhé”.

Lẽ nào người này cũng là một tên Tiểu Cương nữa? Tôi chớp chớp mắt rồi cùng hắn đi vào thư viện.

Bất cứ người nào yêu văn học đều biết, một khi bạn đã cầm quyển sách lên thì thời gian không nằm trong phạm vi suy nghĩ của bạn nữa. Không chỉ là thời gian, mà còn cả mọi việc lộn xộn khác nữa. Trong lúc này Hạ Trường Ninh, Trình Tử Hằng đều không nằm trong phạm vi suy nghĩ của tôi, trước mắt tôi chỉ có những tư liệu nghiên cứu của các giáo sư, tiến sĩ về biến văn Đôn Hoàng.

Khi các hòa thượng truyền dạy Phật lý, ban đầu những câu truyện được hát, truyền miệng, sau này được người đời ghi lại bằng ngôn ngữ thông dụng, những tác phẩm văn học lấy nội dung kinh Phật làm đề tài được gọi là biến văn. Những năm cuối triều Thanh, trong nhà đá Đôn Hoàng phát hiện ra rất nhiều quyển tục văn của đời Đường và Ngũ Đại. Những cuốn sách này được gọi là biến văn Đôn Hoàng.

Giáo sư Trần Dần Khác sớm đã đề xuất luận điểm: Thể loại văn học đàn từ được diễn dịch từ những câu chuyện trong kinh Phật. Sau đó ông viết một loạt luận văn, tiến hành khảo chứng trên nhiều phương diện về sự ra đời, diễn biến và mối quan hệ với kinh Phật của tiểu thuyết và đàn từ.

Pg]ơng hướng nghiên cứu của tôi là về văn học ngôn ngữ Trung Quốc, hiện giờ đang làm nghiên cứu về ngôn ngữ Đôn Hoàng. Thực ra sự quan tâm với văn học của tôi còn không bằng hứng thú đối với các câu chuyện Phật giáo.

Tôi thích hiểu sự việc theo hướng đơn giản một chút. Những câu chuyện Phật giáo phần lớn đều được tôi hiểu thành những câu chuyện ngụ ngôn, từ đó tôi sẽ thấy được những khuyên bảo về đời người.

Về tình yêu, tôi rất mông lung. Phật không nói yêu mà nói duyên, duyên khởi duyên diệt. Phật dạy vô trú sinh tâm, không câu nệ ngoại vật, loại trừ gánh nặng tâm linh, giữ cho trái tim tự nhiên.

Tôi và Hạ Trường Ninh là hữu duyên hay vô duyên? Là có duyên rồi lại diệt hay tiếp tục dây dưa? Tôi chấp nhận hắn, thì nên chấp nhận tất cả mọi thứ của hắn, những cái tốt cái xấu của anh, bao gồm cả đứa con trai hắn có với người phụ nữ khác sao?

Tôi vẫn nhìn không thấu, nhìn không rõ, nhìn không ra.

Hạ Trường Ninh nói không sai. Tôi yêu hắn, nhưng chưa đến mức đó! Còn thứ hắn cần là tôi yêu hắn hết lòng, bất chấp mọi khúc mắc.

Là tôi đã sai sao?

Bất giác tôi cảm thấy buồn bã.

Một bàn tay đặt lên trên tập tài liệu của tôi, giọng Trình Tử Hằng vang lên: “Phước Sinh, đừng tập trung quá, thời gian còn nhiều mà”.

Tôi ngẩng đầu lên mới biết trời đã tối như mực từ lúc nào, tôi cười xin lỗi: “Em muốn đọc cho xong, bây giờ vẫn chưa đói, hay là anh đi ăn trước đi”.

Trình Tử Hằng gấp luôn tập tài liệu của tôi vào và nói: “Không được, em ăn xong rồi đọc cũng được”.

Hành động của hắn khiến tôi mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của Hạ Trường Ninh. Tôi ngẩn người không tức giận, cất sách vở rồi đi ăn cùng hắn.

Ra ngoài thư viện rồi Trình Tử Hằng mới nói với tôi: “Đã tám giờ rồi, em cứ như thế này sẽ không tốt cho dạ dày”.

Thời gian đã trôi qua lâu vậy sao? Tôi bỗng thấy sợ hãi khi thời gian trôi nhanh như thế. Ngồi bên quán ăn nhỏ cạnh trường, những món Trình Tử Hằng gọi đều hợp khẩu vị của tôi. Không nén được tò mò, tôi hỏi: “Anh Trình, anh tìm em có việc gì không?”

Tôi còn chưa ngu tới mức chạy vào rừng mơ bắt con tưởng bở. Trực giác cho biết, không có nhẽ nào Trình Tử Hằng lại rung động trước tôi vì một bắp ngô.

“Thực ra trường học là nơi cô đơn nhất, cuộc sống quá tẻ nhạt, bạn trai bạn gái có lúc cũng chỉ là một người bạn”. Trình Tử Hằng nói.

Là như thế sao? Hóa ra giữa nam và nữ không cần tình yêu mà cũng có thể gọi là bạn trai bạn gái sao? Là do tôi quá nông cạn hay quá bảo thủ? Tôi thừa nhận tôi tới nơi đất khách này học, quả thực rất cô đơn.

Tôi không phải là người hiếu động, bạn bè cũng không nhiều. Phòng ký túc cũng chỉ có hai người ở, không thể nào nhộn nhịp bằng sáu người như trước kia. Cuộc sống hàng ngày nếu không phải đọc sách thì thỉnh thoảng lên lớp dạy vài tiết cho mấy em sinh viên.

Kế hoạch của tôi là học kì đầu tiên phải làm quen và thân thuộc với cuộc sống trong trường, học kì thứ hai bắt đầu đi tìm việc làm.

Mặc dù nghiên cứu sinh tháng nào cũng có học bổng, nhưng chắc chắn là không đủ tiêu, tôi vẫn phải tiêu tiền của bố mẹ. Tìm việc làm vốn nằm trong kế hoạch của tôi, còn bạn trai không nằm trong kế hoạch ấy.

“Phước Sinh, ở trong trường em có thể làm bạn gái của anh không?”

“Tại sao lại là em?”

Tôi cảm thấy rất lạ lùng, theo như Tranh Đa nói thì số học viên nữ hâm mộ Trình Tử Hằng nhiều vô kể, hắn thường xuyên nhận được thư tình hoặc lời hẹn, không thể chỉ vì một bắp ngô được?

Trình Tử Hằng nói: “Anh thấy em một mình chạy trên sân vận động, chắc em cũng cô đơn đúng không?”

Tôi sững lại.

Chuyện tốt không ra khỏi cửa, truyện xấu lan xa ngàn dặm. Sao hắn cũng nhìn thấy chứ? Buổi tối có bao nhiêu người chạy trên sân vận động? Tôi cứ tưởng là có mỗi mình tôi thôi chứ! Cảm giác khó xử vì bị người ta nhìn thấy hết khiến tôi chỉ hận không có cái khe nào mà chui vào.

“Tại sao lại không thể có một người bạn chứ? Cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi học, cả hai cùng quan tâm nhau, chỉ thế thôi”.

Đúng thế, tại sao lại không thể tìm một người bạn trai như thế chứ? Chỉ là bạn thôi mà.

Trình Tử Hằng hóa ra cũng là một người cô độc sao? Trong mắt người khác hắn rất nở mày nở mặt, rất được yêu thích, nhưng hắn lại nói hắn rất muốn tìm bạn gái!

Con người thực sự không thể nhìn bề ngoài.

“Chỉ là bạn mà thôi”. Tôi nhìn hắn cười.

Lúc này, tôi nhìn thấy một nụ cười nở trên gương mặt gầy gò của hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.