Bỏ Em Ư? Có Mà Đợi Đến Kiếp Sau!

Chương 49



Ngủ một giấc tỉnh dậy, trước mắt là một quầng sáng mông lung. Tôi giật mình vì nghe thấy tiếng ngày rất nhỏ, lập tức phản ứng lại và nhớ lại chuyện xảy ra lúc ban ngày. Quay sang nhìn hắn, đường nét trên gương mặt nhìn nghiêng của hắn rất dễ coi. Gương mặt hắn xương xương, nhìn nghiêng thấy sống mũi rất thẳng, cằm hơi nhô ra ngoài. Tôi ghé sát lại gần nhìn hắn, lông mi không dày nhưng rất dài. Tôi cố gắng khống chế ngón tay mình, không được làm bậy, bao nhiêu huyết án cũng vì làm bậy mà ra.

Tôi quan sát hắn từ một khoảng cách rất gần, nghĩ đủ mọi cách để báo thù hắn, dùng bút kẻ lông mày hay son môi vẽ gì đó lên mặt hắn, hoặc... tôi len lén xuống giường, lấy áo ngủ của hắn mặc lên người mình.

Tôi quan sát phòng ngủ một lúc, ở đây rất ít quần áo, dường như Hạ Trường Ninh không quen để quá nhiều đồ đạc ở nơi khác. Trong tủ cũng trống không, áo ngủ của hắn cũng là lấy trong va li ra. Tôi cười thầm, rón rén kéo va li của hắn ra ngoài. Đi một bước lại quay đầu nhìn hắn, gã này vẫn đang ngủ như lợn.

Tôi thấy quần áo của mình trong nhà vệ sinh, khóa trái cửa lại thay đồ, tiện tay nhét áo ngủ của Hạ Trường Ninh vào trong va li. Thu dọn xong xuôi tôi kéo va li ra cửa.

Hạ Trường Ninh sống ở tầng ba của khu nhà này, tôi lên tới tầng bốn liền gọi điện cho hắn.

Giọng ngái ngủ của Hạ Trường Ninh vang lên: “Phước Sinh? Sao em lại đi?”

Tôi không nhịn được bật cười thành tiếng: “Hạ Trường Ninh, cho anh năm phút để đuổi theo em. Đương nhiên, em nghĩ anh cũng chỉ có thể quấn chăn mà đi ra thôi. Bên ngoài lạnh lắm, không biết người nào đó không mặc quần áo sẽ bị lạnh đến mức nào”.

Hạ Trường Ninh ngẩn ra rồi cười: “Va li có nặng không? Ở đây không có thang máy, cho anh năm phút, chắc chắn có thể đuổi kịp em”.

“Em không tin anh dám quấn chăn ra ngoài!”

“Nếu anh dám thì sao? Phước Sinh, em cá gì?”

“Chắc chắn anh không dám”.

“Anh hỏi em, em cá gì?”

Tôi hừ một tiếng rồi mặt mày hớn hở nói: “Em cá anh không dám thôi”.

“Đã hai phút trôi qua rồi. Em có cần thò đầu ra nhìn xem có phải anh đang quấn chăn đuổi theo em không?”

Tôi thò đầu nhìn xuống cầu thang, Hạ Trường Ninh mặc mỗi quần đùi ngông nghênh đứng ở cửa nhìn tôi cười: “Tự kéo va li về thì anh sẽ bỏ qua”.

Hắn cười hì hì đứng nhìn tôi, tỏ ra không hề lạnh chút nào.

Tôi kéo va li xuống tầng, thế nào là tự vác đá đập chân mình, chính là thế này!

Hắn lên mấy bước cầu thang, xách va li rồi không thèm quay lại nói: “Lần sau đừng làm chuyện ngu ngốc như thế nữa”.

Tôi đá nhẹ vào mông hắn, một trò đùa vui như thế mà kết thúc thê thảm. Có trò đùa nào nhạt hơn thế này không?

Vừa bước vào phòng Hạ Trường Ninh đặt va li ôm tôi, run rẩy: “Ôi, lạnh chết đi được”.

Lạnh thật à? Sao tôi lại cảm thấy hắn run là vì cười thế! Tôi sầm mặt còn chưa tìm được thang để xuống thì tên này lại thêm dầu vào lửa: “Phước Sinh, em không muốn anh mặc quần áo thì cứ nói một câu, làm sao phải gây ra chuyện lớn thế này chứ?”

“Hạ Trường Ninh, em giết anh!” Tôi vận khí đan điền chọc mạnh vào sườn hắn.

Hạ Trường Ninh cười ha ha nhưng không giữ tay tôi lại mà để tôi chạy quanh phòng đuổi theo hắn, đuổi tới lúc tôi mệt hổn hển.

Tôi phát hiện ra hắn là khỉ biến thành, không gian nhỏ thế này mà tôi còn không chạm được vào hắn, tôi dừng lại, ngã xuống giường nói không đùa nữa.

“A, đói rồi!”

Hắn nói thế cũng khiến tôi cảm thấy đói bụng thật, thời gian trôi đi nhanh quá, ánh nắng chiều đã tắt từ bao giờ, ngoài cửa sổ tối om như mực.

“Ăn nào!”

Đang định đứng dậy thì hắn lại đè tôi xuống, lông mày xếch lên: “Anh có bảo ăn cơm đâu, Phước Sinh!”

Tôi hét lên không chịu, Hạ Trường Ninh lại bắt đầu lột quần áo của tôi, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Sắc cũng ăn được, ăn em thì cũng hết đói”.

Tôi giữ tay hắn đau khổ khẩn cầu: “Em gầy thế này, ăn không bõ dính răng, để em ăn cho béo rồi hầu hạ anh nhé?”

Hạ Trường Ninh vui lắm, nghĩ một lúc rồi nói: “Ngày nào”.

“Ngày gì?”

“Ngày lấy anh”.

“Đây là cầu hôn á, không tính”.

“Sao?”

“Không phải đã nói sau khi tốt nghiệp sao”.

Hắn nói không chần chừ: “Sau khi tốt nghiệp là làm đám cưới, bây giờ nói ngày đi đăng ký”.

Chuyện này nhanh quá, tôi không chịu. Đối mặt với ánh mắt lấp lánh của Hạ Trường Ninh, tôi chớp mắt nói: “Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện đi”. Trước khi hắn kịp nói không được tôi đã lập tức xuống nước: “Em không chạy mất đâu, anh luôn có cơ hội đe dọa em mà! Em thực sự đói rồi, còn chưa ăn trưa thì Tranh Đa đã lừa em tới đây rồi”.

Hạ Trường Ninh yên lặng nhìn tôi, tôi nhíu mày kêu lên: “Dạ dày khó chịu, hơi đau nữa”.

Ngón tay hắn khẽ lướt trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói: “Phước Sinh, em dễ bị anh dọa quá, nhìn em giả vờ bị bệnh mà mắt còn láo liên thế này, anh không đành lòng. Đi ăn đi, đừng để đói thật”.

Tôi lại bắt đầu cảm thấy khó chịu. Nghe hắn nói thì tôi vô dụng thế sao?

Mười ngày cuối cùng của kì nghỉ đông, tôi vẫn ở chỗ Hạ Trường Ninh. Tôi luôn muốn moi tin hắn, muốn biết chân tướng sự việc giữa hắn và Dật Trần. Trình Tử Hằng nói cũng không bằng chính miệng Hạ Trường Ninh nói cho tôi biết.

Hạ Trường Ninh cũng lạ, mỗi lần tôi hỏi chuyện này thì hắn đều cười ha ha: “Không phải vì muốn làm em ghen, chạy về cướp anh lại sao”.

Hắn càng nói thoải mái thì tôi càng không tin. Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy vẻ mất tự nhiên thoáng qua trên mặt hắn, tôi bật cười, mưu kế của tôi thoạt nhìn tưởng là thất bại nhưng thực ra lại là thắng lợi.

Tôi lấy việc trêu Hạ Trường Ninh làm trò vui, từ đó củng cố thắng lợi không dễ có được của mình: “Em không về nên anh chán lắm đúng không? Một mình ngồi uống rượu à?”

Hắn hừ một tiếng rồi bật lại: “Bình thường anh cũng uống rượu, hơn nữa còn mời bạn bè uống cùng. Uống mình? Anh sao có thể là loại dở hơi đấy chứ?”

“Thật không? Vậy anh tới đây chỉ vì muốn làm hài lòng em ư? Như thế thì phải cảm ơn anh rồi!”

Hạ Trường Ninh liếc mắt nhìn tôi: “Phước Sinh, có lẽ em vẫn chưa thực sự hiểu anh”.

“Sao?”

“Đợi lần sau có việc gì em lại gọi điện cho người đàn ông khác thì chẳng bằng để anh trực tiếp đến tìm em cho nhanh”.

Tôi không phản ứng gì. Hắn vỗ vỗ đùi mình rồi bảo: “Lại đây”.

Coi tôi là chó con? Tôi không tới.

“Em không tới thì anh tới, vì thế tốt nhất là em nên tới đây”.

Chân tôi đã bước tới chỗ hắn nhưng trong đầu vẫn đang suy nghĩ xem giết hắn kiểu gì. Tôi đã đánh giá quá thấp khao khát báo thù của gã này, hắn dám đè tôi xuống đánh mông, vừa đánh còn vừa kêu la: “Ở Lan Châu lại gọi điện cho Trình Tử Hằng, sao không gọi cho anh? Ờ? Đau không, nhớ kĩ chưa?”

Tôi kêu lên rồi che mông, cười ngớ ngẩn: “Hóa ra vì vậy trọc phú lão gia mới tới đây, biết thế thì em và Trình Tử Hằng đã chơi thêm vài ngày nữa. Để cho anh điên cuồng vì ghen luôn, ha ha”.

Hạ Trường Ninh nghe xong càng tức thêm, nhưng hắn không đánh tiếp mà ôm lấy tôi rồi nói buồn bã: “Phước Sinh, em là một cây cỏ mọc trên đỉnh bờ tường, lúc ngả vào trong lúc đổ ra ngoài”.

Giọng nói của hắn vừa trở nên dịu dàng tôi đã bắt đầu thấy thương, hai tay nâng mặt hắn lên: “Không đâu, em không mọc ở trên tường, em chỉ mọc ở sân nhà lão trọc phú thôi, cùng lắm chỉ thò đầu ra ngoài tường ngắm cảnh”.

Hạ Trường Ninh vui lắm, hắn thơm tôi một cái rõ mạnh rồi nói: “Phước Sinh, anh đã nói sẽ đợi em tốt nghiệp thì tuyệt đối sẽ không đổi ý. Anh không nhìn nhầm người đâu”.

Tôi cũng cười theo, không phải có câu “sống chung cũng bằng cưới thử” sao? Sự thân mật mười ngày qua khiến tôi cảm thấy ở bên hắn rất hạnh phúc, tôi cảm thấy có thể hạnh phúc bên hắn như vậy cả đời này.

Hạ Trường Ninh rất dính tôi, đi đâu cũng thích cầm tay tôi. Buổi tối lúc ngủ hắn thích ôm tôi từ phía sau, kể chuyện của hắn và chuyện của bạn hắn bên tai tôi.

“Phước Sinh, tính em ngang bướng, không phải trắng thì chính là đen. Lúc ghét anh thì ghét như hất nước đổ đi, chạm cũng không cho chạm vào, lúc đã chấp nhận anh rồi thì chuyện gì cũng có thể buông được”.

“Ờ. Ở nhà em luôn nghe lời bố mẹ. Nhưng trong lòng em nghĩ gì, em muốn làm gì thì nhất định em sẽ làm được”.

“Anh sợ... nếu có ngày anh làm em đau lòng thì em sẽ thế nào?”

Tay hắn ôm chặt eo tôi, tôi nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay hắntôi thực sự thích đan tay vào tay hắn. Nếu có ngày Hạ Trường Ninh làm tôi đau lòng... Sẽ có chuyện gì làm tôi đau lòng nhỉ? Ý hắn là hắn sẽ thay lòng đổi dạ sao? Phản ứng đầu tiên của tôi chính là chuyện này.

“Anh chưa bao giờ nghiêm túc nói với em vì sao anh lại đối xử với em thế này? Không phải em tự ti, mà là em không hiểu. Em chỉ là một cô gái bình thường, rất bình thường”.

“Ở bên em rất ấm áp, Phước Sinh à. Bên em, anh luôn có cảm giác của gia đình”.

“Bên Dật Trần không có à?”

Hạ Trường Ninh suy nghĩ rồi đáp: “Hồi đó còn trẻ, còn chưa biết rốt cuộc bản thân mình muốn cái gì. Đợi đến khi hiểu rõ thì đã chia tay rồi, bỏ lỡ rồi. Cái gì đã qua thì không quay lại được nữa. Tương lai có thể sẽ gặp lại nhưng cũng không có cách nào khác, vì anh đã có em rồi”.

“Em từ chối anh như thế tại sao anh vẫn không từ bỏ? Nếu như anh từ bỏ rồi thì biết đâu anh lại gặp cô gái khác, không những không từ chối anh mà còn khiến anh rung động”.

“Đúng vậy, sao anh lại không từ bỏ nhỉ? Có lẽ là do tính cách, anh chưa bao giờ dễ dàng từ bỏ thứ mà anh muốn có”.

Kiếm tìm trong biển người mênh mông, chẳng ai biết được người mới chỉ gặp mặt một lần bên cạnh mình liệu có trở thành một nửa của mình không. Nhưng người đó sẽ luôn xuất hiện vào một thời điểm thích hợp.

Có lẽ trong quá khứ đã từng có người khiến bạn yêu sâu sắc, có lẽ trong tương lai bạn vẫn còn gặp được một người còn xuất sắc hơn hắn.

Khi bạn đi qua cánh đồng lúa mạch, có thể bông cuối cùng bạn nắm trong tay không phải là bông lúa mạch đẹp nhất, lớn nhất, có thể đã bị sâu bọ ăn. Trước mắt là cả cánh đồng lúa mạch nhấp nhô, nhưng bạn chỉ ngắt nó mà thôi.

Vì Đinh Việt không may, cộng với sự kiên nhẫn của Hạ Trường Ninh, cuối cùng tôi vẫn yêu Hạ Trường Ninh.

“Phước Sinh, em yêu Đinh Việt hơn hay yêu anh hơn?”

Tôi vừa mới nhớ tới Đinh Việt thì Hạ Trường Ninh đã hỏi.

Tôi dịu dàng nói với hắn: “Đinh Việt đã không còn nữa, bây giờ em yêu anh”.

Hạ Trường Ninh không nói gì cả mà lại lật người lại, dùng thên thể của hắn để nói cho tôi biết, hắn và Đinh Việt không giống nhau.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi nghe thấy hắn thì thầm: “Em là người phụ nữ của anh. Phước Sinh, em nhớ kỹ đấy!”

Nhớ kỹ rồi! Khóe môi tôi khẽ mỉm cười.

Trước khi tôi vào học thì Hạ Trường Ninh quay về. Lúc đi hắn giao chìa khóa nhà cho tôi: “Phước Sinh, đây là ngôi nhà đầu tiên của chúng ta”.

Tôi mân mê những vệt răng chìa khóa, từng khe từng khe, trên ngón tay còn vương lại dấu ấn nhàn nhạt. Tôi ngẩng đầu nói với hắn: “Thật chứ?”

“Ừ”.

Tôi cười gian. Tôi ghét cách thiết kế trong phòng toàn đen với trắng, lạnh lẽo không thoải mái chút nào, tôi định làm cho nó ấm áp hơn, ấm áp hơn nữa.

Trọng tâm cuộc sống của tôi hoàn toàn thay đổi từ giây phút này.

Vào học kì mới tôi cũng đã tìm được việc làm, đó là công việc biên soạn sách do thầy giáo tôi giới thiệu.

Lần đầu tiên tôi biết đến nghề làm ca ta lô, đều tiên là thu thập hình ảnh, giới thiệu, sắp xếp dàn trang bằng Page Maker, sau đó mang đi in là xong. Việc vất vả nhất là thu thập, phân loại, sắp xếp dữ liệu, nhưng được cái là thu nhập rất cao. Chế bản một quyển ca ta lô có giá ba mươi triệu, toàn bộ thu nhập của tôi sau khi trừ học phí và tiền sinh hoạt thì đều được sử dụng vào trang trí nội thất căn nhà mới.

Tranh Đa thấy tôi cắt vải đủ màu sắc thành những hình tam giác rồi ghép thành những bông hoa hình vuông thì tán thưởng không ngớt. Thực ra đều do bà nội tôi dạy cả. Mặc dù dùng vải vụn nhưng khi ghép lại với nhau thì vẫn rất đẹp.

Trên những chiếc ghế sofa màu đen tôi xếp đầy những chiếc gối dựa hoa này, trên ga giường màu trắng tôi cũng thêu những bông hoa xinh đẹp bằng chỉ màu.

Tôi còn gấp rất nhiều hạc giấy và xâu thành từng chuỗi đính lên tường, dưới ánh đèn màu, những chú hạc giấy in bóng lên tường. Trước đây tôi nghe người ta nói một nghìn con hạc giấy tượng trưng cho tình yêu và sự may mắn. Lúc tôi gấp chúng quả thực tôi đang nhớ hắn.

Hai tháng sau, Hạ Trường Ninh gọi điện cho tôi, giọng hắn rất nghiêm túc, cảm giác vô cùng tức giận: “Em làm cái trò vớ vẩn gì ở nhà thế?”

Tôi giật mình, trong lòng cảm thấy khó chịu: “Anh không thích thì vứt đi”.

“Hừ, cái đống rác rưởi này, sao mà nhiều thế chứ! Em tự đi mà dọn”.

Rác rưởi? Hắn dám mắng những thứ tôi vất vả làm ra là rác rưởi? Tôi chạy như bay về nhà dùng chân đạp cửa.

Hạ Trường Ninh mặt mũi hầm hầm mở cửa, khoanh tay dựa cửa nói: “Em nhìn xem, thành cái loại gì thế này? Mới có hai tháng mà đã thành bãi rác rồi”.

Một câu nói của hắn khiến mọi thứ trước mắt tôi tối sầm lại, mắt đỏ hoe, tôi đi thẳng vào trong phòng mà không thèm bỏ giày, giật những con hạc giấy trên tường xuống: “Hạ Trường Ninh, tôi không thể ở bên anh nữa”.

Hắn đột nhiên ôm eo tôi rồi ấn tôi ngồi lên đùi mình, vung tay đánh vào mông tôi: “Em không biết đùa à? Nói sai một câu đã không ở bên anh nữa. Ninh Phước Sinh, em còn dám nói em không phải là cỏ trên tường nữa không?”

Trêu tôi? Hắn lại trêu tôi? Tôi tủi thân không thèm nói câu nào.

Hạ Trường Ninh phát hoảng, hắn ôm tôi rồi nâng mặt tôi dỗ dành: “Ai nói là rác thì người đó chắc chắn là con lợn! Không, không phải là lợn, mà phải là con lợn không có mắt. Phước Sinh, em nói xem có phải không?”

“Hừ”.

“Có ai còn khéo tay hơn Phước Sinh chứ? Để anh đi giết hắn”.

“Hừ”.

“Ơ, tức phát khóc thật à? Phước Sinh nhà ta lúc nào cũng rộng lượng, học hành nhiều, người có văn hóa có khí chất, thấy chết không sờn, không bao giờ nghe người khác nói bậy, không bao giờ chấp vặt! Anh nói đúng không?”

“Anh làm em tổn thương! Mà ‘thấy chết không sờn’ không phải dùng như thế!”

Hắn cười hê hê: “Sao anh lại làm em tổn thương? Anh vừa bước vào phòng liền kêu lên ‘Hỏng rồi’. Có cô dâu khéo tay thế này để người khác phát hiện ra thì anh phải làm thế nào? Anh mới tốt nghiệp tiểu học làm sao mà tranh giành với người ta được? Anh thà coi những thứ Phước Sinh làm là rác, như thế sẽ an toàn hơn nhiều”

Tôi bật cười, rất vui vẻ, cũng hết giận. Tôi mở to mắt hy vọng hắn khen tôi thêm mấy câu nữa, nhưng hắn lại ôm tôi vào lòng và cười lớn: “Phước Sinh, anh rất thích, sau này việc trang trí nhà mới giao cho em. Em muốn có căn nhà như thế nào?”

“Có cửa sổ thật to, rất sáng, ánh sáng mặt trời có thể chiếu vào. Có một vườn hoa nhỏ, bốn mùa đều có hoa nở. Phải có ghế sofa thật êm, ngồi xuống là không muốn đứng lên nữa, không được đen trắng, phải nhiều màu, ấm áp. Nuôi một con chó nữa, phải thật béo, không được rụng lông. Phải có phòng sách, một chiếc bàn sách thật to”. Sự tham lam lóe lên trong mắt tôi, gương mặt tôi hơn hở.

“Anh chỉ cần giường, một chiếc giường lớn bằng cả căn phòng”. Hạ Trường Ninh cũng cười.

Tôi trách hắn: “Đàn ông đúng là động vật! Anh chính là con lợn!”

Hắn nhìn tôi với vẻ không vui lắm: “Đây đều là những lời chân thành nhất. Một ngày hai mươi tư tiếng thì có một nửa thời gian là buổi tối, đề nghị của anh hoàn toàn thực dụng!”

“Thực dụng thì cũng phải đợi sau khi em tốt nghiệp”. Tôi chính thức tuyên bố quyết định, kỳ thực tôi sợ lỡ có em bé.

Hạ Trường Ninh nghe xong khẽ sửng sốt rồi lại thờ ơ như không: “Nếu như có em bé thì nghỉ học”.

“Không được!” Tôi kiên quyết phản đối.

“Học nhiều để làm gì chứ? Sau này anh cũng không muốn em đi làm”.

Vấn đề lại trở về điểm xuất phát.

Hạ Trường Ninh rất gia trưởng, hắn muốn tìm một người vợ hiền mẹ tốt. Hắn làm ăn bên ngoài, về nhà nuôi vợ, chiều vợ, hắn vui.

Nhưng tôi hiểu, một người dù có yêu một người nhiều đến mấy thì vẫn cần không gian riêng và những mối quan hệ xã giao của mình. Tôi và hắn đã thảo luận vấn đề này rất nhiều lần, nhưng mỗi lần đều không có kết quả gì.

Vẫn còn hơn một năm nữa nên tôi cũng không vội lắm. Chắc chắn rồi sẽ nghĩ ra biện pháp giải quyết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.