Bố Già (The Godfather)

Chương 24



Michael tỉnh giấc lúc ánh nắng ban mai chan hoà đầy phòng. Ánh nắng Sicily nhạt màu vỏ chanh. Nó cựa mình và cảm thấy thân mình ấm dịu như lụa nõn nà của Apollonia. Chỉ một đụng chạm nhỏ cũng đủ để hai đứa lại quấn vào nhau. Vợ chồng ăn ở với nhau cả mấy tháng nó vẫn còn ham: con nhỏ tuyệt diệu hơn bao giờ hết và sốt sắng thật tình.

Khi nó đi sang phòng tắm mặc quần áo, Michael vẫn để mình trần nằm trên giường phơi nắng cho khoái và đốt điếu thuốc. Bữa nay là bữa cuối cùng còn được nằm trên giường này, phòng này, nhà này.Ông Trùm đã lo kiếm cho nó một nơi để dọn nhà gấp cho an toàn. Ở tuốt một thị trấn bờ biển phía Nam Sicily. Như hai đứa bàn tính, Apollonia đã có chịu chứng mang bầu nên muốn về nhà chơi vài tuần. Chừng về thì nó sẽ về thẳng nhà mới.

Hồi hôm nó đi ngủ rồi Michael còn nói chuyện thật khuya vớiÔng Trùm ngoài vườn, Tommasino nói thẳng hồi này lão vừa mệt mỏi vì công chuyện riêng vừa lo rầu cho vấn đề an ninh của Michael.

- Từ hồi cậu lấy vợ là lộ tung tích... không hiểu saoÔng Trùm không có chỉ thị sang cho cậu tìm ngay một chỗ nào khác? Tình hình này là phải coi chừng. Còn tôi vẫn gặp nhiều chuyện bực mình chỉ vì mấy thằng ranh ngoài Palermo. Tôi đâu phải người ham ăn tiếc của? Tôi cũng đã đề nghị cho chúng liếm láp thêm khá nhiều, nhiều hơn giá trị thực của chúng nữa kìa! Nhưng bọn chúng tham kỳ lạ, muốn nuốt hết... nuốt luôn cả thằng tôi! Cho cậu hay là chúng đã chơi lén tôi tới mấy lần nhưng dễ gì hạ nổi thằng già này? Thằng già này mà dễ chơi đến thế sao? Chúng phải mở mắt chớ? Mà xét ra cũng chẳng đi đến đâu vì mấy thằng ranh quả thật ngu ngốc... thằng nào cũng lớn họng đòi ăn nhiều, ăn trọn. Chẳng thể nói chuyện phải quấy...

Lúc bấy giờ Tommasino đã dặn sáng mai lão phải đi sớm, khỏi cần từ biệt. Sáng mai hai thằng Calo và Fabriio sẽ cùng đi với Michael xuống dưới đó, tụi nó ngồi băng sau chiếcAlfa Romeo. Lão cho Michael mượn luôn hai thằng làm vệ sĩ và còn căn dặn chớ có từ biệt hay tiết lộ chuyện gì với ông già Taza vì buổi chiều ổng đi Palermo dám hứng chí nói vung lên thì mệt lắm.

Về vụÔng Trùm hồi này phải lo phòng thủ dữ làm gì Michael không biết? Ít lâu nay đêm nào chẳng phải cử mấy toán tuần tiễu quanh nhà? Ban ngày lúc nào chẳng có mấy thằng thủ hạ thân tín xáchlupara đứng dài dài trong biệt thự. Mỗi khi có việc cần ra khỏi nhà là Tommasino đều có bọn đàn em vũ trang hẳn hoi theo hộ tống còn thằng cận vệ tốt nhất luôn luôn đeo theo lão như bóng với hình.

Ánh nắng chiếu vô rát quá rồi. Michael dụi thuốc vùng dậy mặc quần áo, bộ quần áo lao động và chiếc nón kết đặc biệt dân Sicily. Còn đi chân đất, nó thò đầu ra cửa sổ ngó xuống thấy thằng Fabri

io đang ngồi soi gương o bế mớ tóc, khẩulupara liệng đại trên bàn. Nó huýt gió kêu và nói vọng xuống:

- Mày lấy xe ra đi... Thằng Calo đâu? Năm phút nữa tao xuống là đi liền. Làm mau lên!

Fabriio đứng dậy. Cổ áo sơ mi nó phang ra, lồ lộ vết xâm trước ngực. Nó ngỏng cổ lên đáp:

- Rồi! Calo đang uống cà-phê trong bếp. Mà bữa nay cô ấy có đi không?

Michael không trả lời. Cỡ một vài tuần nay nó để ý thấy thằng khốn Fabri

io ưa có những cái nhìn kỳ cục, len lén sau lưng Apollonia. Không lẽ nó không biết thân phận đầy tớ dám chàng màng, ngấm nghé cô vợ cưng của bạnÔng Trùm? Sức mấy! Ở đất Sicily này muốn chết chắc nhất thì cứ việc làm vậy. Michael nói lớn:

"Không, nhà tôi về nhà chơi. Ít bữa mới xuống." Nó ngó theo Fabri

io tất tả bước vô căn nhà nhỏ vách đá tạm thời làm ga-ra cho chiếcAlfa Romeo.

Michael sang phòng tắm rửa mặt qua loa. Không thấy Apollonia đâu cả. Có lẽ giờ này con nhỏ đang chui xuống bếp để tự tay làm bữa sáng cho chồng, ra điều "chuộc lại cái tội vợ chồng mà không đi cùng còn bày đặt về nhà chơi ít hôm rồi sẽ nhờÔng Trùm Tommasino cho người đưa xuống sau" đây!

Lúc xuống bếp, mụ già Filomena mang cà-phê tới và vụng về nói vài câu tạm biệt. Michael hứa về nhà gặp ông già thế nào cũng nhắc lại. Đúng lúc đó Calo bước vô hỏi: "Xe ngoài kia rồi, tôi mang đồ xuống nghe?"

Michael nói khỏi cần và hỏi: "Thấy nhà tôi đâu không" thì Calo cười hề hề:

- Cô ấy đang ngồi bẻ tay lái xe. Khoái lắm, chỉ thích nhấn ga xăng! Chưa về Mỹ đã in như mấy bà mấy cô Mỹ thiệt rồi!

Cái vụ đàn bà con gái lái xe hơi ở xứ sở nhà quê này quả thực là một chuyện lạ! Chìu vợ Michael đã để con nhỏ lái thử vài lần, cho xe chạy vòng vòng trong vườn nhưng bao giờ cũng phải ngồi một bên vì nó ưa đạp lộn, thay vì đạp thắng lại nhấn ga xăng là thường lắm.

Ăn sáng xong, trước khi trở lên phòng Michael biểu Calo ra xe đợi cùng Fabrizzio. Trên lầu hành lý của nó đã xếp gọn ghẽ. Đưa mắt qua cửa sổ nó thấy chiếcAlfa Romeo đậu sẵn ở dưới bực thềm phòng khách chớ không phải ở cửa bếp. Và phía sau vô-lăng, Apollonia đang ngồi hý hoáy giỡn chơi như đứa con nít vậy! Thằng Calo đứng loay hoay chất mấy giỏ đồ ăn lên xe.

Ủa, sắp đi rồi mà thằng Fabriio còn tất tả bước ra ngoài cổng lớn làm chi? Nó còn đi kiếm cái gì kìa? Dáng điệu nó hối hả, hấp tấp có cái gì kỳ cục, khả nghi lạ? Michael tối kỵ những thằng mắt trước mắt sau, gian xảo như thế này. Thế nào cũng phải cho nó một bài học cho nó bỏ hẳn cái chứng này.

Michael tà tà xuống thang và tạt qua bếp để chào qua mụ Filomena lần chót. Nó hỏi "Giờ này mà ông cụ Taza còn ngủ hả" thì mụ già trề môi: "Làm sao mà dậy nổi? Hồi hôm ổng lén du dương trên Palermo bằng thích!" Nó cười ha hả bước từ cửa nhà bếp ra vườn, vưa đi vừa hít mùi hoa chanh ngào ngạt, mũi điếc cũng ngửi thấy như thường.

Michaelngước mắt nhìn thấy Apollonia đang ngồi trên chiếcAlfa Romeo miệng la tay vẫy tíu tít. Ra điều nó muốn khoe tài lái xe, ra hiệu anh cứ đứng ở đấy đi... để em lái xe lại tận nơi cho mà coi! Thằng Calo đứng bên ngoạc miệng ra cười, tay vung vẩy khẩu lupara nhưng thằng khốn Fabriio thì vẫn đi đâu mất biệt, chưa thấy mặt nó mò về.

Đúng vào giây phút đó, một thứ linh tính khó hiểu bỗng xẹt ngang đầu Michael. Không nghĩ ngợi, không suy luận gì hết... cả một sự thực chợt ùa tới khiến nó thoắt hiểu hết. Bèn la ầm lên: "Đừng em... Đừng..."

Tiếng la của Michael chưa dứt thì một tiếng nổ long trời tiếp liền sau khi Apollonia mở công-tắc xe. Sức nổ xé tan tành cửa bếp, đẩy Michael văng đi ba bốn mét dọc theo bờ tường, nằm bật ngửa ra. Những phiến đá từ vách tường, từ mái nhà văng xuống ào ào đập vào vai nó rồi Michael lãnh nguyên một cú vào đầu. Nó ngất đi, nhưng trong một tích tắc trước đó còn đủ tỉnh táo để nhận ra chiếcAlfa Romeo đã biến mất. Đâu có còn gì nữa ngoài 4 chiếc bánh xe chơ-vơ bám vào hai cây trục thép?

Lúc tỉnh dậy Michael có cảm giác đang ở trong một căn phòng tối lắm, có tiếng người thầm thì nói chuyện rất sẽ. Nó vờ vịt làm bộ chưa tỉnh, chưa biết gì để coi sao đã thì tiếng người thì thào bỗng dứt ngang và có người đang ngồi bên cạnh giường cúi xuống ngó. Bấy giờ tai Michael mới nhận ra hẳn tiếng người: "Có thế chứ! Tỉnh lại rồi!"

Đèn bật lên, ngọn đèn chiếu gắt như lửa soi vào tận mắt nó làm Michael phải quay mặt đi. Cả người nó đờ đẫn, mệt mỏi. Sau cùng mới nhận ra khuôn mặt người cúi xuống: ông bác-sĩ già Taza chớ ai?

Bác sĩ Taza dịu dàng nói: "Để đèn tao coi cỡ một phút thôi... rồi tao tắt liền." Ông cụ cầm chiếc đèn pin nhỏ cứ mắt Michael mà rọi vào khẽ reo: "Tốt lắm... tốt lắm rồi!" Sau đó quay lại nói:

- Bây giờ nói chuyện với nó được đấy!

Có một người từ phía sau xích tới, ngồi ghé bên chiếc ghế cạnh giường Michael. Nó nhận ra rõ ràngÔng Trùm Tommasino. Lão cúi xuống hỏi: "Michael... cậu nói chuyện được chưa? Muốn nghỉ ngơi hả?" Cất tiếng trả lời coi bộ khó khăn quá, đưa tay ra phác một cử chỉ dễ hơn nhiều. Cho nên Michael đưa tay ra hiệu thìÔng Trùm hỏi khẽ: "Có phải thằng Fabri

io đánh xe từ ga-ra ra không?"

Không hiểu sao lúc ấy Michael chỉ mỉm miệng cười. Một nụ cười lạnh, kỳ cục và dễ sợ quá. Tommasino cho hay liền:

- Thằng khốn Fabriio biến mất tiêu. Nghe tôi nói không? Cậu bị ngất đi gần tuần lễ rồi, hiểu không? Ai cũng tưởng cậu chết, chết chắc... nên tạm thời cậu có thể yên chí, hết sợ bị chúng mưu hại. Chúng không nhắm vào cậu nữa đâu. Tôi đã cho tin về Nữu-Ước và đã nhận được chỉ thị củaÔng Trùm bên ấy rồi. Cậu sắp được đưa về Mỹ, chỉ ít lâu nữa thôi. Trong khi chờ đợi, cậu hoàn toàn không e ngại gì hết vì cái trại trên núi này không ai biết đến đâu. Bọn Palermo làm hoà với tôi rồi... vì chúng tin là cậu không thể thoát chết. Thì ra từ hồi nào tới giờ chúng nhằm vào cậu mà cố tình đánh lạc hướng đi, để ai cũng tưởng người mà chúng định quất là tôi! Cái đó chắc cậu biết. Bây giờ mọi việc đã có tôi lo liệu thu xếp hết cậu cứ việc yên chí nghỉ ngơi cho chóng bình phục...

Bấy giờ Michael nhớ lại hết. Nó biết Apollonia chết rồi và thằng Calo cũng chẳng thể sống nổi. Còn mụ già, mụ Filomena lúc bấy giờ ở trong bếp hay cùng đi theo nó ra? Michael không nhớ nên lắp bắp hỏi lại: "Còn Filomena?"Ông Trùm cho hay:

- Mụ không hề hấn gì cả. Chỉ bị chảy máu mũi vì sức nổ. Cậu khỏi phải quan tâm.

- Còn thằng Fabri

io? Nhờ Ông cho tất cả anh em chăn cừu ở đây hay gấp... đứa nào biết thằng khốn ở đâu, chỉ cho tôi sẽ được thưởng một cánh đồng cỏ tốt nhất Sicily.

Thấy Michael tỉnh táo hẳn, chú cháuÔng Trùm thở ra nhẹ nhõm. May quá! Tommasino với tay lấy ly rượu đặt trên bàn làm một hơi trong khi ông già Taza ngồi ghé mép giường nói bâng quơ:

- Thế là mới ngần ấy tuổi đầu đã goá vợ. Ở đất Sicily này có mấy thằng cỡ tuổi cậu mà mất vợ bao giờ!

Michael đưa tay ra hiệu muốn nói. Tommasino ngồi xuống giường, ghé tai nghe nó nói rành rẽ từng tiếng:

- Nhờ ông cho bố tôi hay là tôi muốn về nhà gấp. Nói là tôi tự nguyện muốn làm một thằng con đích thực của ổng.

Có muốn gấp đến đâu cũng phải một tháng dưỡng thương Michael mới khỏi hẳn và hai tháng nữa mới lo liệu xong giấy tờ và thủ tục cần thiết. Michael đáp máy bay từ Palermo lên La-Mã và từ La-Mã thẳng một mạch về Nữu-Ước. Cả ba tháng trời lùng kiếm vẫn bặt tin thằng khốn Fabrizzio.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.