Bố Già (The Godfather)

Chương 4



Về đến cư xá Long Beach vật đầu tiên làm Michael ngạc nhiên là sợi xích sắt chăng ngang cổng. Cả 8 căn đều bật pha chiếu sáng trưng, chiếu rõ mồn một cả 10 chiếc xe đậu dài dài bên lề.

Có hai thằng lạ mặt chặn nó lại, một thằng xài giọngBrooklyncật vấn. Một thằng từ “điếm canh” chạy ra, nhận diện ra cậu út bèn chịu trách nhiệm đưa vô. Trước nhà ông bà Trùm còn có hai thằng đứng canh và bên trong nhà đầy những người lạ. Vô đến phòng khách mới thấy mụ vợHagenđang ngồi ngay người hút thuốc, trên bàn trước mặt còn để ly húyt-ky. Ngồi đối diện là lão Clemenza mập mạp, mặt thản nhiên nhưng mồ hôi ra cùng mình, điếu xì gà cầm tay một đầu ướt đẫm nước bọt.

Clemenza đứng dậy đón, niềm nở cho hay: “May quá, Ông Trùm nhiều hy vọng qua khỏi! Bà Trùm ở nhà thương lo săn sóc…” Liền sau đó Paulie Gatto đứng dậy bắt tay, điệu bộ nó lạ khác hẳn! Biết nó là cận vệ của ổng nhưng Michael đâu đã hay nó bị cảm, xin nghỉ từ sáng? Vẻ khác lạ trên khuôn mặt nó không dấu nổi Michael: thằng này xưa nay chơi kỹ nổi tiếng khôn ngoan, ai cũng biết sao nó lại nhè đúng lúc tai hoạ đổ ập xuống nhà này để vắng mặt nhỉ?

Trong phòng khách còn mấy thằng nữa đứng dựa vách đứng góc nhà nhưng toàn mặt mới không. Điệu này chẳng cần ai nói Michael cũng đoán ra là hai thầy trò Clemenza đang bị nghi ngờ! Làm như chưa hay biết gì, Michael hỏi thăm Paulie: “Fred đâu? Bệnh tình sao?”

Clemenza trả lời thay: “Chích thuốc ngủ cho nó làm một giấc rồi!” Michael tới bên cúi xuống hôn bên má Theresa. Nó hạp với vợ chồngHagenlắm. “Yên chí đi. Tom không sao đâu. Đã nói với Sonny chưa?”

Theresa lắc đầu, vẻ hốt hoảng ra mặt. Ngày thường nàng đẹp lắm, người nhỏ nhắn tính nết tế nhị và Mỹ hoá rất nặng. Michael kéo nàng đứng dậy, đưa vô văn phòng Ông Trùm.

Sonny ngồi chồm hổm sau buya-rô, tay cầm viết chì tay thủ tập giấy. Ngồi với nó chỉ có một mình trưởng toán Tessio. Thì ra mấy thằng lạ mặt vừa rồi đều là đàn em của lão, hiện giờ phụ trách an ninh, bảo vệ cư xá. Tessio cũng giấy viết cầm sẵn nơi tay.

Thấy vợHagenbước vô, Sonny chạy tới ôm hôn và an ủi: “Tom khoẻ rồi! Tụi nó muốn nhờ chuyển một đề nghị nên nó sắp về rồi. Ai chẳng biết trong nhà này Tom thuộcphe văn chứ đâu phảiphe võ nên ai nỡ hại đến nó làm gì!”

Buông Theresa ra, Sonny quay sang mừng thằng em Michael thật khác thường, nghĩa là cũng ôm và cũng hôn lên má. Nó gạt đi cười hề hề: “Thôi đi, đập nhau chán bây giờ lại bày đặt trò hôn hít à?” Hồi còn nhỏ hai anh em đánh nhau bằng thích!

- Đang ngóng tin mày thì mày phôn về làm cho tao mừng quá! Đỡ phải lo ngay ngáy! Không phải tao lo cho mày bị chúng thịt đâu… Tao chỉ ngán phải loan tin buồn cho Bố Già thôi. Tao đã phải thông báo vụ Bố rồi!

- Bà Già có xúc động lắm không?

- Vừa phải thôi! Tại bả quen rồi… cũng như tao vậy. Chỉ có mày mới lớn lên đây nên đâu có biết những cơn phong ba bão táp trong nhà mình hồi đó? Giờ này bả đang lo cho Ông Già ở nhà thương.

- Ủa, sao tụi mình không đi thăm bố?

- Tao đi đâu được? Giải quyết êm thấm mọi việc tao mới có thể thò mặt ra khỏi cư xá này!

Chuông điện thoại reo. Sonny vớ ống nghe chăm chú. Michael thong thả tới buya-rô, liếc nhìn tập giấy vàng xem nó viết những gì. Có 7 cái tên đi một dọc. Có Sollozzo, Philips Tattaglia, John Tattaglia… Bản án tử hình đấy! Ra lúc nó bước vô, thằng anh nó đang ấn định với lão Tessio phải thủ tiêu những mạng nào.

Nghe xong Sonny gác máy, yêu cầu hai người ra ngoài một chút để nó và Tessio còn thanh toán gấp công việc đang làm dở. Theresa mếu máo hỏi có phải vừa có tin Tom không nhưng Sonny lắc đầu “Không phải đâu. Có gì lạ tôi cho biết ngay mà?” Nó vừa nói vừa đưa Theresa ra cửa. Thay vì đi ra theo lệnh thằng anh thì Michael ngang nhiên ngả người xuống một chiếc phô-tơi. Sonny ngó nó một phát rồi mới quay lại buya rô.

- Coi, mày ở trong này làm gì? Tui tao có những chuyện cần phải bàn mà mày đâu có thích nghe?

- Tôi giúp một tay được.

- Đâu được! Tao mà để mày dính vô những công việc này là bị Ông Già chửi chết!

Đang hút dở điếu thuốc, Michael quăng đi, quắc mắc lên:

- Ô hay, bố bị bắn gần chết mà con không giúp một tay được hả? Tôi cũng con ổng vậy, tôi cũng có bổn phận chớ? Tôi không bắn người giết người được nhưng còn thiếu gì việc khác? Bộ tôi con nít hả? Cũng đánh giặc cũng bắn chết vô số người, cũng ăn đạn vài lần chớ bộ? Bộ anh tưởng thấy anh giết người, tôi té ra chết ngất đi chắc? Còn lâu!

- À, thằng này bữa nay ngon nhỉ? Hay mày nhảy đại vô chỗ tao này này? Trong khi chờ đợi… chịu khó gác tê-lê-phôn nghe?

Đùa Michael chơi thôi, Sonny nghiêm sắc mặt hết ngó Tessio lại quay sang Michael và chững chạc giải thích:

- Tôi chờ đợi cú phôn vừa rồi để có thể hội đủ sự kiện chính xác, tìm đích danh thằng đã phản bội “bán đứng” Ông Già. Phải có một trong 2 thằng: có thể là Clemenza mà cũng có thể Paulie Gatto, ông cận vệ cúm đúng vào hôm xếp bị chúng thịt! Cú phôn vừa rồi đã cho tôi thấy ngay boong… nhưng Michael mày thử sử dụng vốn liếng học thức của mày để đoán coi thằng nào “bán” Ông Già cho Sollozzo. Thằng Paulie Gatto hay xếp Clemenza?

Michael ngồi xuống ngẫm nghĩ. Bao nhiêu năm làmcaporegime cho nhà này Clemenza có cơ nghiệp bạc triệu. Bạn nối khố với Ông Già trên 20 năm. Một trong vài người có thực quyền, thực lực, dễ nể nhất. Phản bội để làm gì? Vì tiền? Lão có bạc triệu rồi… nhưng thiếu gì thằng triệu phú thấy tiền là ham? Hay lão tham quyền? Hay lão bị một cú gì mất mặt, chạm tự ái? Có thể lão bực vì vụ cửHagenlàmconsigliori lắm chớ? Không lẽ lão phản vì trở cờ chạy theo phe mạnh và tưởng là phe Sollozzo chắc chắn thắng?

Không, một người như Clemenza chẳng thể phản Ông Già, với bất cứ giá nào! Michael nghĩ không lẽ mình lại lầm chỉ vì Clemenza đối với nhà này thân thiết quá và cá nhân mình có cảm tình với lão quá? Từ hồi mình còn bé tí, lão vẫn hay cho quà và những khi Ông Già mắc bận,chú Clemenza thường dắt đi chơi mà? Bảo Clemenza phản bội thì Michael không tin nổi! Ngược lại thì cũng chính vì vậy mà Sollozzo phải cần đến và phải trả giá mắc cho một tay cỡ Clemenza chớ sao?

Còn thằng Paulie Gatto? Chưa gọi là giàu được, chỉ dư dả. Có chân đứng và còn lên nữa chỉ cần kiên nhẫn một chút. Thế yếu của nó đấy: Trẻ người nhưng thích làm lớn! Có thể thằng Paulie bị nhử lắm nhưng nếu vậy cũng đáng tiếc. Hồi nhỏ, còn học lớp 6 Michael và nó chẳng học cùng lớp đó sao?

Nếu bỏ phiếu kín, chắc chắn Michael sẽ gạch tên Paulie. Nó chớ không thể Clemenza được! Nhưng nếu Sonny nóibiết rồi thì Michael lại không thể chỉ định ai hết.

“Cả hai đứa chẳng thằng nào phản cả!”

Sonny cười cười:

- Đâu được! Clemenza không. Thằng phản bội là Paulie Gatto. Suya là nó!

Michael lặng ngắm Tessio và thấy lão thở ra nhẹ nhõm. Không phải Clemenza thì đỡ quá, hai thằng cùngcaporegime . Từ bao lâu nay với nhau mà? Vả lại, nếu tụi nó mua được một tay cao cấp cỡ Clemenza thì dám có biến lắm. Paulie chỉ là cấp thừa hành! Tessio đề nghị:

- Vậy mấy thằng đàn em tao ở đây có thể cho về chớ?

- Để mai mốt đã! Tôi không muốn để lộ tin Paulie sớm quá. Bây giờ tôi có chút việc nhà bàn với thằng Michael. Chú chịu phiền đợi ngoài phòng khách để mình lập xong danh sách những thằng phải hạ. Chú và Clemenza chia công việc.

Tessio ra khuất thì Michael hỏi ngay:

- Sao anh biết chắc thằng Paulie phản?

- Thì cú phôn vừa rồi đó? Mình có người ở hãng điện thoại, tao đã nhờcheck gấp tất cả mọi liên lạc điện thoại của Paulie và Clemenza. Tháng này thằng Paulie xin nghỉ bệnh 3 ngày thì trong ba ngày đó ngày nào cũng có điện thoạikhông phải của nhà gọi đến cho nó. Như muốn kiểm soát xem nó có...ốm đúng kế hoạch và nằm nhà nghỉ không vậy! Ngay ngày hôm nay, trước lúc Ông Già bị chơi, thằng Paulie cũng nhận được một cú phôn từ phòng điện thoại công cộng ở trước buya-rô của Ông Già. Để coi Paulie có nghỉ thật… để dò hỏi xem có thằng nào tới thế nó chưa chớ gì? Cũng may không phải Clemenza vì hiện giờ mình cần lão quá.

- Nghĩa là… thế nào cũng có đánh lớn… đổ máu tùm lum?

- Tao chỉ đợi thằng Tom về là đánh ngay, đánh lớn. Chỉ trừ ổng bảo tốp.

- Vậy sao anh không đợi bố, coi ổng quyết định thế nào?

Sonny nghinh nó một phát rồi lên giọng kể cả:

- Vậy mà cũng mang tiếng đánh giặc… lại có mề đay nữa! Hoàn cảnh này, không chơi lại thì chết mà còn đợi nữa thì nạp mạng hả? Tao còn sợ nó chơi luôn thằng Tom ấy chớ?

- Ô hay, sao vậy?

- … Tụi nó cốt ý vồ thằng Tom vì tưởng Ông Già chết chắc, có nó là dễ bắt đầu điều đình với tao về chuyện làm ăn. Bây giờ ông không chết thì tao đâu có thẩm quyền gì mà điều đình? Nên ở giữa thằng Tom “kẹt”! Sống chết bây giờ hoàn toàn tùy hứng thằng Sollozzo. Mà theo tao mạng thằng Tom hỏng chỉ vì tụi nó sẽ ra tay mạnh, thật mạnh để nồ mình!

Michael lẹ làng đặt dấu hỏi:

- Nhưng tại sao thằng Sollozzo lại nghĩ rằng có thể điều đình với anh?

Câu hỏi ngay tình nhưng đánh trúng vào hiểm huyệt làm Sonny ngồi ngay mặt, lúng túng và không biết giải quyết cách nào cho xuôi. Nó ngẫm nghĩ mãi rồi sau cùng đành nói thiệt:

- Cách đây ít tháng thằng Sollozzo tới nhà mình đề nghị làm ăn ngành ma túy. Ông Già từ chối thẳng. Hôm đó tao buộc miệng sủa ẩu một câu khiến nó biết tao ham. Nghĩa là tao ngu ngốc chìa lưng ra cho nó thấy gia đình mình không trước sau như một. Cái vụ này Bố kỵ nhất xưa nay!

Có thể vì vậy mà thằng Sollozzo cho rằng nếu quất được ổng thì ép taophải làm ăn với nó. Một là không có ổng lực lượng nhà mình mất một nửa, tao có xuất toàn lực thì may ra mới vá víu được phần nào.Hai là ma túy đang lên, lợi tức khổng lồ thì trước sau mình cũng phải nhảy vô.

Đối với một thằng như Sollozzo và trong vụ hạ sát Ông Già thì vấn đề tình cảm không hề được đặt ra. Thuần túy chỉ là vấn đề làm ăn. Nên nó nghĩ thế nào tao cũng hợp tác. Dĩ nhiên sẽ hợp tác, nhưng nó sẽ dự phòng trường hợp tao lợi dụng tiếp xúc gần gũi để sau này chơi nó trả thù. Nó yên chí ở sự ủng hộ của cánh Tattaglia đã đành. Tất cả mọi cánh khác vì quyền lợi chung lúc bấy giờ cũng không cho phép tao làm hoảng nữa.

- Giả thử Ông Già chết thì sao?

- Thì thằng Sollozzo không thể sống được, bất cứ với giá nào! Có phải một mình chống lại tất cả mọi cánh Nữu-Ước tao cũng chơi. Cánh nhà Tattaglia phải chết trước và dù biết chết hết tao cũng chơi.

Michael nhắc khéo nó: “Ở trường hợp Bố… tôi tin bố không làm vậy đâu” thì Sonny la lớn:

- Dĩ nhiên ổng khác, tao khác… Cho mày hay tao là thằng dám chơi, biết chơi thì có việc phải làm. Cái đó ổng biết và những thằng như Clemenza, Tessio, Sollozzo cũng biết như vậy. Mày nhớ rằng năm 19 tuổi tao đã giết người rồi, hồi đó gia đình mình đánh lớn trận cuối cùng và tao giúp ổng rất được việc. Nên bây giờ cần phải làm thì tao sợ quái gì? Nhà mình nhiều người quá mà? Tao chỉ đợi tin Luca Brasi.

- Nói vậy Luca chơi ngon, chơi bảnh lắm sao?

- Dĩ nhiên. Nó đứng trên thiên hạ. Không thằng nào so với nó được kìa. Tao sẽ cử nó chơi cả 3 anh em nhà Tattaglia còn thằng Sollozzo để tao giải quyết lấy.

Nghe lời lẽ nó, ngó bộ dạng nó, Michael ngồi nhấp nhổm không yên. Anh em sống với nhau từ nhỏ, nó thấy Sonny lâu lâu cũng dữ và hung hãn lắm nhưng bản chất vẫn là người tốt. Dễ thương là đằng khác. Không thể ngờ từ miệng nó nói chuyện giết người khơi khơi, tự tay viết ra một danh sách những đối thủ cần thủ tiêu làm như nó có cái độc quyền ghê gớm đó vậy.

Cũng may mà xưa nay Michael không dính vô thứ việc đó và bây giờ cũng chẳng đến lượt nó làm, xét vì Ông Già còn sống. Nếu cần Michael cũng chỉ giúp được mấy công việc lặt vặt, mấy việc hiền lành không dính máu. Đã có Sonny đứng bên Ông Già và phía sau là hung thần Luca Brasi.

Từ ngoài phòng khách có tiếng đàn bà la lớn. Rõ ràng tiếng mụ vợHagen. Nó chạy bay ra cửa và giữa đám người đứng lố nhố thấy Tom đang đứng ôm vợ. Mụ khóc nức nở, khóc mùi mẫn làm anh chồng coi bộ lúng túng, ngượng ngùng!

Thấy dáng Michael,Hagenlúng túng gỡ tay vợ ra, đặt ngồi xuống đi-văn để mỉm cười với nó rồi bước luôn vô phòng, không buồn ngoái cổ lại. Mười mấy năm trời sống trong nhà này thì phải vậy chớ? Đối với Ông Già thằng này quả là tình sâu nghĩa nặng, Michael cảm thấy một niềm kiêu hãnh và cùng lúc đó nhận ra rằng không riêng gì Tom và Sonny mà hình như bên trong con người của nó cũng có phảng phất một nét gì của Ông Già lưu lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.