Bố Già (The Godfather)

Chương 5



Sau khi đẩy được mụ vợ về nhà gần đó,Hagenvô phòng họp tới gần 4 giờ sáng với bọn Sonny, Michael, Clemenza, Tessio. Một mình Paulie Gatto ngồi cu ky ngoài phòng khách, không ngờ đang bị đàn em của Tessio giám sát ngầm, đi một bước cũng không xong.

Tom Hagen nhắc lại đề nghị của Sollozzo và kể lại nghe tin Bố Già còn sống nó đã tính thịt luôn nếu không trổ tài hùng biện, thuyết phục còn hăng hơn trước Tối cao Pháp viện! Phải bịp nó là dù ổng còn sống vẫn có thể điều đình nổi, là “nắm” được Sonny dễ như lấy đồ chơi trong túi vì hai thằng chơi với nhau thân thiết từ hồi nhỏ. Còn bốc đại là Sonny muốn nhảy vào ngồi cái ghế Ông Già nữa chớ!

Hagen mỉm cười có ý xin lỗi về vụ bắt buộc phải bịa chuyện láo nhưng Sonny gạt phắt đi ngay, chỗ anh em thông cảm quá! Ngồi canh điện thoại, Michael ngó hai đứa và thấy Sonny và Tom thân nhau thiệt tình, thân yêu còn hơn nó là thằng em ruột. Thấy Tom trở về, Sonny không mừng cuống quít nhảy lên ôm chặt lấy nó đó sao?

- Bây giờ phải bắt tay vô việc, sắp đặt kế hoạch là vừa… Mày thử coi cái danh sách Tessio và tao làm. Đưa Clemenza một bản luôn.

- Nếu sắp đặt kế hoạch… phải có Fred nữa chứ?

Michael vừa lên tiếng đã bị Sonny gạt phắt:

- Thằng Fred không làm ăn gì được đâu! Bác sĩ biểu nó bị kích ngất, phải nghỉ hoàn toàn. Không hiểu tại sao nó tệ vậy, chớ thằng Fred xưa nay đâu có bết? Hay nó bị mất tinh thần vì chứng kiến cảnh tụi nó thịt Ông Già? Đối với nó Ông Già là trời… nó không như mày với tao đâu Michael!

Hagen cũng đồng ý:

- Đúng, thằng Fred phải để ra ngoài, không thể cho nó dính vô bất cứ việc gì. Theo tao thì tình hình này Sonny phải ở nhà, khó đi đâu một bước. Ra một bước cũng nguy, chớ coi thường Sollozzo! Ở bệnh viện mình có người không?

- Có chớ, canh thường trực. Bọn cớm cũng không rời Ông Già một bước! Mày thấy cái danh sách tao làm thế nào, Tom?

- Ôi chao, mày làm như báo cừu rửa hận không bằng! Phải coi như một rắc rối trong công việc làm ăn thôi chớ? Một mình thằng Sollozzo gây ra thì chơi một mình nó là xong, mọi sự sẽ đâu vào đấy hết. Việc gì phải làm cả bọn nhà Tattaglia?

Sonny đưa mắt nhìn hai lãocaporegime . Tessio nhún vai “Gay go đấy!” Còn Clemenza nín thinh. Sonny nói thẳng với lão:

- Có một vụ phải làm liền, khỏi bàn cãi. Đó là vụ Paulie Gatto. Tôi không muốn thấy mặt nó ở đây nữa. Phải cho nó “đi” trước hết!

Clemenza gật đầu. Hagen sực nhớ ra:

- Còn Luca Brasi thế nào? Có tin gì không? Thằng Sollozzo sao coi bộ không ngán gì Luca hết, vậy tao mới ngán chớ? Nếu thực sự nó phản thì bọn mình mệt hết, mệt lắm. Phải hỏi ngay cho ra lẽ đi. Có ai tiếp xúc với Luca không?

- Tao phôn lại nhà nó không biết bao nhiêu lần rồi! Hay nó đi ngủ bậy ở đâu?

- Vụ đó khỏi có! Luca không ở lại qua đêm bao giờ cả, vô chơi là ra liền. Michael thử phôn vài lần nữa coi?

Michael quay số và nghe rõ tiếng chuông reo đầu dây đằng kia. Không ai trả lời đành cúp máy. “Cứ 15 phút kêu nó một lần… chừng nào được mới thôi” Sonny hấp tấp nói:

- Tom, mày làconsigliori thì có ý kiến gì cho ra đi. Tụi mình phải làm gì bây giờ?

Trước khi trả lời, Hagen rót một ly huýt-ky uống rồi thong thả lên tiếng:

- Mình sẽ tiếp tục điều đình với Sollozzo cho đến lúc Ông Già bình phục. Có thể đi với nó tạm thời. Chừng Ông Già khỏi hẳn thì ổng sẽ có biện pháp cái rụp, đâu sẽ vô đó hết và tất cả các cánh kia sẽ ô-kê gấp theo ổng.

- Nói vậy mày cho tao không chơi nổi thằng Sollozzo?

- Mày đánh được chớ, sức mấy nó chơi lại? Lực lượng mình có mà! Có Tessio, Clemenza là có cả ngàn tay súng, nếu cần phải đánh lớn. Nhưng sau đó thì tan hoang hết, giới giang hồ miền Đông sẽ lãnh đủ và chúng sẽ đổ hết trách nhiệm vào mình. Khi không chuốc thêm bao nhiêu là kẻ thù. Ông Già không bao giờ làm vậy, mày nhớ thế!

Michael ngó Sonny, tưởng đâu nó thế nào cũng ô-kê. Nào ngờ ngó vặn hỏi Hagen:

- Bây giờ ví dụ như Ông Già không qua khỏi thì mày tính sao?

- Tao biết mày không nghe… nhưng tao vẫn đề nghị thực tình đi với Sollozzo về vụ ma túy. Thiếu sự điều khiển, sự quen biết lớn của Ông Già thì nhà này mất đứt nửa lực lượng. Không có Ông Già thì các cánh Nữu-Ước trước sau sẽ về phe Tattaglia và Sollozzo hết, chỉ để khỏi đổ máu dài dài bất lợi. Nghĩa là nếu chẳng may Ông Già mất thì phải hợp tác với chúng và chờ coi…

Sonny nổi giận trắng bệch cả mặt:

- Mày nói nghe dễ quá! Tụi nó đâu có bắn bỏ Ông Già mày?

Hagen nói thẳng, nói lớn lên:

- Thật ra đối với Ông Già thì tao còn hơn tụi mày nữa kìa! Tao muốn bắn bỏ hết tụi nó kìa. Nhưng chuyện làm ăn thì tao phải cân nhắc lợi hại chớ!

Sonny hơi sượng vì phản ứng của Hagen. Miệng nó nói “Bỏ đi…tao không định nói vậy đâu, Tom” nhưng sự thật là vậy, chẳng gì đau xót bằng tình máu mủ. Nó suy nghĩ một lát trong khi mấy đứa kia ngồi yên. Sau cùng nó đành gật đầu chấp nhận và phân phối công tác:

- Ô-kê, chờ Ông Già thì chờ. Vậy thì mày cũng đừng đi đâu hết, Tom. Còn Michael thì phải cảnh giác dù biết thằng Sollozzo không tính chơi sát ván… Nếu nó chơi cả mày thì nó mạt luôn! Chú Tessio vẫn giữ hờ mấy thằng đàn em, bảo chúng nó thử đi ra ngoài nghe ngóng… Còn Clemenza sau khi “làm” xong vụ Paulie, chú cho tụi nó về đây để đưa ê-kíp Tessio lên nhà thương. Sáng mai Tom lo khởi sự tiếp xúc bằng phôn hay cho liên lạc viên tới thằng Sollozzo. Còn Michael mai nhớ đưa hai thằng em của Clemenza tới tận nhà Luca Brasi, kiếm ra bằng được coi nó ở đâu. Tao chỉ sợ nghe tin Ông Già, nó nóng lòng một mình xách súng đi kiếm Sollozzo là hư hết việc! Chứ phản bội thì khỏi lo vì Luca chẳng phải týp phản, nhất là với Ông Già! Thằng Sollozzo “mua” nó sao nổi?

Hagen không muốn để Michael dính vô nên thấy Sonny cắt cử nó là yêu cầu xét lại. Sonny ô-kê ngay. Phần vụ nó chỉ là gác tê-lê-phôn trong nhà vậy thôi.

Muốn thế nào cũng được. Michael chỉ gật đầu. Rõ ràng nó có cảm giác ngượng ngùng. Nó đọc được ý nghĩ của 2 lãocaporegime : coi cả hai thằng cùng lì lì thế kia là Clemenza và Tessio đều bất mãn rõ có điều họ không nói ra.

Gác phôn cũng được. Michael bèn thi hành nhiệm vụ “liên lạc viên điện thoại”: thử gọi số của Luca Brasi thì nó vẫn biệt tăm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.