Bỏ Lỡ Những Năm Tháng Tươi Đẹp Nhất Của Em

Quyển 4 - Chương 29



Sau giữa trưa, tiết trời bỗng trở nên đỡ lạnh lẽo hơn, ánh nắng mặt trời trong mùa đông bỗng xuất hiện khiến không khí xung quanh ấm áp hơn hẳn. Chu Tô nằm trên ghế dựa, lười biếng híp mắt nhìn lên bầu trời, hà hơi một cái sau đó tiếp tục cúi đầu vào trang sách.

Chu Tô không biết tiếng Pháp, mà ở đây sách tiếng Trung rất ít, để giải sầu thỉnh thoảng cô cũng bảo Phương Đại Đồng mua về hai ba quyển sách tiếng Anh, hiện tại trong tay cô chính là tập thơ《 Những chú chim lạc》của Tagore.

Những con chim mùa hè bay lạc

đến cửa sổ tôi

để hót lên rồi lại bay đi.

Còn những chiếc lá thu vàng

không lời ca tiếng hát,

chỉ run rẩy và thở dài rơi xuống.

"Stray birds of summer come to my window to sing and fly away.

And yellow leaves of autumn, which have no songs, flutter and fall there with a sign."

Chu Tô nhỏ giọng đọc, nhắm mắt nhớ lại về quãng thời gian mình còn học Sơ trung (tương đương với cấp hai ở Việt Nam) đã từng đọc bài thơ này nhưng tất nhiên là bằng tiếng Trung ở một tiệm sách cũ. Khi đó, quyển sách kia dính đầy bụi bặm cùng mạng nhện nhưng Chu Tô vẫn bị hấp dẫn bởi nó, trước kia cũng từng nghe có người nói qua về quyển sách kia nhưng không hề có ý định muốn tìm đọc nó, chỉ là nhìn vào quyển sách bị mọi người lãng quên kia Chu Tô lại cảm thấy một sức hút kỳ lạ.

Thời điểm rút quyển sách ra khỏi giá, bởi vì nó quá bẩn nên cô không thể để nó trong túi xách mà phải xin ông chủ một cái túi bóng bọc lại để đem về nhà.

Híp mắt, Chu Tô cười, thế nào mọi chuyện lại còn hiện lên rõ ràng trong tâm trí giống như mới vừa xảy ra ngày hôm qua vậy? Dạo này, những chuyện từ trước đến nay, thậm chí những chuyện đã xảy ra từ rất lâu rồi cô cũng cũng thể nhớ đến từng chi tiết.

Nhưng Chu Tô lại dần dần không nhớ rõ về hình dáng của Chung Ly nữa, thỉnh thoảng thậm chí còn cố gắng thế nào cũng không thể nhớ nổi khuôn mặt anh nữa.

Lúc mới đến Pháp một hai ngày, cả cuộc sống của Chu Tô chỉ có một mình Chung Ly, lúc nào cô cũng tưởng tượng ra cảnh tượng Chung Ly còn ở bên cạnh mình. Anh cúi đầu như đứa bé mắc sai lầm nói đối với em anh không còn cái gì gọi là ranh giới cuối cùng nữa hay anh ôm lấy cô khóc nửa nở. Lúc nghĩ tới những cảnh này, trái tim của cô rất đau, đau đến nhiều lần ngất đi. Cho nên cô bắt đầu trốn tránh, bắt đầu ép mình làm những chuyện khác hay nghĩ chuyện khác để dời đi sự chú ý, quả nhiên rất có tác dụng, nhưng làm như thế thì khuôn mặt của anh lại càng ngày càng nhạt nhòa trong tâm trí cô.

Cõi đời dứt bỏ chiếc mặt nạ rộng to trước người yêu mến nó

Nó trở nên bé nhỏ như một lời ca, như một chiếc hôn của vĩnh cửu

"The world puts off its mask of vastness to its lover.

It becomes small as one song, as one kiss of the eternal."

Chu Tô tiếp tục đọc, mơ màng nghĩ đến điều gì đó đến lúc ngủ thiếp đi, trong giấc mơ với khung cảnh rất thơ mộng, chim hót hoa thơm bướm lượn, những đám mây lượn lờ giống như đào nguyên tiên cảnh. Có một người đàn ông đứng trước mặt cô nói: "Chu Tô, tôi nguyền rủa em suốt đời này sẽ không có được hạnh phúc"

"Hạnh phúc, hạnh phúc, hạnh phúc . . ." Hai chữ đó lượn lờ vang vọng chung quanh Chu Tô, cô vội vàng tiến lên muốn nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông đó nhưng lúc tiến lại gần thì phát hiện người đàn ông đó không có khuôn mặt.

Chu Tô giật mình tỉnh giấc, sợ hãi mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn chung quanh một lát mới thở phào nhẹ nhõm.

Quyển sách được đặt trên người bỗng nhiên rơi xuống mặt đất, Chu Tô uể oải nhặt lên. Nghe từng bước chân giẫm lên những chiếc lá ngô đồng rụng đầy mặt đất, biết là Phương Đại Đồng đang đi tới.

Chu Tô đặt sách lên bụng, giả vờ như ngủ say bởi vì không muốn nói chuyện.

Phương Đại Đồng nhìn Chu Tô một lát, khuôn mặt cô càng ngày càng tái nhợt, đưa tay dịch chuyển tấm chăn bằng lông cừu khiến cô ấm áp nhất.

Ngồi thẳng lên, Phương Đại Đồng vẫn nhịn không được mà thở dài: "Chu Tô, em là một kẻ lừa đảo. Em nói em theo tôi đến Pháp là để chữa bệnh nhưng thực tế là chạy tới đây để trốn Chung Ly, em thật sự là một kẻ lừa đảo."

Chu Tô mở mắt, liếc qua anh nói: "Anh muốn nghĩ sao thì nghĩ."

"Chu Tô, em cố ý, có đúng không? Từ lúc tới đây cho tới bây giờ em giống như người mất hồn, không phối hợp trị liệu, cũng không chịu uống thuốc đầy đủ, ăn uống thì thất thường… Chu Tô em thực sự không muốn sống nữa đúng không?"

Phương Đại Đồng nóng nảy, hét to đến nỗi gân xanh ở cổ giống như muốn nứt ra.

Chu Tô biết mình đuối lý, cúi đầu sau nửa ngày mới nói: "Tôi không cố ý, là thật sự không còn hơi sức nữa, Phương Đại Đồng, tất cả sức lực của tôi dường như đã biến mất rồi."

Phương Đại Đồng xoay mặt, dừng một chút, âm thanh khàn khàn: "Chu Tô, là anh sai rồi phải không? Đáng lẽ anh không nên dẫn em tới đây, biết rõ em muốn cái gì. Nhưng là, vẫn ích kỷ hi vọng khoảng thời gian cuối cùng của em sẽ hoàn toàn thuộc về tôi. Là anh sai rồi đúng không?"

Chu Tô chống ghế ngồi dậy, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt toát ra sự đau đớn của Phương Đại Đồng, cúi đầu mím môi, rất xin lỗi nói: "Phương Đại Đồng, anh nói như vậy tôi làm sao gánh vác nổi đây. Tôi thật sự là một người xấu, anh đối xử với tôi như vậy , làm sao tôi không hiểu tấm chân tình của anh. Có thể nói tôi cảm thấy rất áy náy với anh nhưng đối với Chung Ly lại là cảm giác đau lòng cho anh ấy. Bởi vì mặc dù tôi phụ anh ấy, nhưng ít ra tôi đã dùng tất cả trái tim mình để yêu anh ấy nhưng còn anh, tất cả những gì tôi mang lại cho anh chỉ có thể là bao nhiêu gánh nặng cùng sự vô tâm. Ỷ vào việc anh sẽ luôn luôn làm những việc tôi yêu cầu, những việc tôi muốn làm mà bao nhiêu lần tùy hứng, không nói đạo lý nhưng lại không có gì để báo đáp. Đối xử với anh như vậy, tôi biết nếu quả thật có báo ứng, sau khi tôi chết nhất định sẽ bị đày xuống tám tầng địa ngục."

"Chu Tô, em đừng nói những lời nguyền rủa độc địa như vậy. Tất cả những điều anh làm đều là do anh cam tâm tình nguyện. Em nói với giọng điệu như vậy lại khiến anh buồn nôn đấy." Nói xong, vội vã xoay người rời đi.

Chu Tô nhìn bóng lưng Phương Đại Đồng ngày càng xa, bả vai anh khẽ run lên theo từng bước chân, nghĩ thầm, muốn khóc thì cứ khóc đi, cần gì phải làm bộ để trốn.

Ngẩn người một lúc lâu, Chu Tô nhẹ giọng nói: "Thật xin lỗi… Và cũng cám ơn."

Ngày trôi qua, đêm trôi qua, hiện tại cuộc sống của Chu Tô chỉ tính bằng ngày, thậm chí bằng giờ bằng phút. Đi tới nơi này gần hai tuần lễ rồi, đối với thời gian trôi qua cô cũng có chút mơ hồ, tuổi còn trẻ nhưng lại giống như mấy người già thường lẫn lộn mọi thứ.

Không sao cả. Ngồi so đo tính toán đã đến đây bao lâu, còn bao lâu nữa không bằng tìm việc gì đó có ý nghĩa mà làm. Nhưng mà Chu tô suy nghĩ mãi cũng không thể tìm ra việc gì mình muốn làm, thật sự cô không có gì muốn làm nữa rồi.

Chống đỡ thân thể yếu đuối, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế như cũ, nhìn chằm chằm lên những đám mây trôi lững lờ trên trời chiều.

Đêm đấy, Chu Tô đang ngủ mơ màng bỗng có cảm giác cánh tay bị người nào đó giữ lấy, Chu Tô chậm rãi mở mắt: "Hôm nay thế nào lại tối như vậy mới đến tìm tôi, Phương Đại Đồng anh thực sự nghĩ để tôi tự sinh tự diệt sao?"

Phương Đại Đồng bình tĩnh nhìn Chu Tô sau đó nghiêm mặt nói: "Đi theo anh."

Chu Tô đẩy cánh tay anh ta ra, trầm giọng nói: "Đã muộn như thế này còn đi đâu nữa. Tôi không muốn làm trị liệu bằng hoá chất. Rất khó chịu, còn bị rụng hết tóc."

Phương Đại Đồng gật đầu, khoác một chiếc áo khoác thật dày lên người Chu Tô, đỡ cô dậy: "Không đến bệnh viện mà đến sân bay. Bây giờ chúng ta đi đón người."

"Đón người?" Chu Tô suy nghĩ một chút: "Không phải nói mấy ngày nữa mới làm xong thủ tục cho mẹ tôi sao?"

"Không phải mẹ em. Là Chung Ly."

(***) Bản dịch thơ Những chú chim lạc đều lấy từ tập bản dịch của dịch giả Đào Xuân Quý

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.