Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 1: Hai cô gái trẻ



Một quán cà phê với bầu không khí ưu nhã, bản nhạc nhẹ nhàng cất lên, điều hòa thổi nhè nhẹ xua tan cái nóng bức của ngày hè.

Một cô gái trong trẻo nhưng lạnh lùng ngồi cạnh cửa sổ bằng kính trong suốt, nét đẹp tinh xảo đầy vẻ kiều mị, mái tóc đen dài xõa tung, đôi mắt đầy vẻ kiên nghị, phía trên là hàng mi thon dài, mềm mại, môi nàng hơi nhếch lên, tiết lộ một tia lo lắng.

Người bồi bàn nho nhã mang lên tách cà phê thứ tư, rồi lẳng lặng lui xuống.

Nàng là khách quen ở đây, mỗi lần từ nơi đó trở về, việc đầu tiên phải làm, chính là đến nơi đây lẳng lặng ngồi một lúc để ngẫm lại những hồi ức tốt đẹp được cất giấu chỗ sâu nhất của kí ức.

Cửa bị đẩy ra, một thân ảnh xinh đẹp sải bước vào quán cà phê xa hoa. Tiếng giày cao gót vang lên thánh thót theo nhịp bước, cô gái kia tự nhiên phóng khoáng mà ngồi vào vị trí đối diện.

Người con giá này thoạt nhìn ưu tú, làn da trắng nõn, mái tóc uốn lượn càng thêm quyến rũ, hơi thở ôn nhu, toàn thân toát ra khí chất tao nhã mà cao quý.

“Mân Mân, sao lại đột nhiên hẹn tớ đến quán cà phê?” Cô gái nhẹ nhàng đem túi LV đặt ở bên cạnh, rồi lập tức quay sang nhìn bạn mình.

“Xem ra hôm nay cậu lại tới thăm cha.”

“Chỉ Dao, cậu biết không…” Mân Huyên chậm rãi mở miệng, hai mắt nhìn xa xăm về một điểm bất định, vẻ mặt có chút hổ thẹn cùng ảo não.

“Lâu như vậy không đi thăm cha, tớ cảm thấy tóc cha bạc đi rất nhiều. Tớ thật là đồ bất hiếu, lâu như vậy mới nhìn đến cha.”

Chỉ Dao gọi bồi bàn nói gì đó, nghe Mân Huyênn nói xong, nhịn không được liếc mắt một cái xem thường.

“Mân Mân, cậu đừng suy nghĩ quá nhiều. Thời gian trôi qua, con người ai cũng phải già đi, huống chi cha cậu đã ngoài bốn mươi, già đi là chuyện bình thường, Chờ cha cậu mãn hạn tù trở về, cậu hiếu thuận với người không được sao?”

Mân Huyên cúi đầu thở dài, mười mấy năm trước, nàng cũng từng có một gia đình ấm áp hạnh phúc. Cha mở một công ty nhỏ nhưng cũng đủ cho gia đình nàng sống một cuộc sống thoải mái, vui vẻ.

Ai ngờ đâu có một ngày, mẹ nàng nhận được một bức thư nặc danh nói cha nàng ngoại tình bên ngoài, hiện đang thuê phòng ở khách sạn. Mẹ nàng giận dữ không kiềm chế được, phát điên lao ra ngoài.

Đêm đó, sấm rung chớp giật đầy trời, mưa không ngừng rơi, rất to, càng lúc càng nặng hạt, mưa đập vào cửa sổ không ngừng đánh vào tâm trí nàng rất đau, rất đau…

Đứa bé là nàng phải cuộn mình lại trốn trong tủ quần áo, thẳng đến ngày thứ hai, cảnh sát tới, nàng mới biết mẹ cùng người đàn bà kia ngã trong vũng máu, phụ thân cầm dao gây án nên phải đi tù.

Từ đó, cái công ty nhỏ của cha được thúc thúc tiếp nhận, nàng thành trẻ mồ côi. Ở nhà thúc thúc được hai tháng, nàng liền tự động đưa ra ý muốn đi cô nhi viện, thúc thúc đương nhiên không đồng ý, thử nghĩ, thúc thúc vừa mới tiếp nhận công ty của cha, thành người giám hộ hợp pháp của nàng, nếu nàng không cùng bọn họ ở một chỗ, lại ở cô nhi viện, người ngoài sẽ đánh giá hắn như thế nào?

Ngày hôm sau, nàng xách đống hành lí còn lớn hơn mình ra khỏi cửa, với khuôn mặt quật cường cùng tính tình bướng bỉnh, thúc thúc không thể ngăn cản nên đành thỏa hiệp.

Cho đến khi nàng thành niên, chính là ba năm trước đây, nàng mới chính thức lấy hết dũng khí, lần đầu tiên đến thăm phụ thân.

Đối mặt với đứa con hơn mười năm không thấy, lúc đó cha không muốn thấy nàng, lại nhờ người báo tin, nói hắn chỉ có một yêu cầu, trở lại nhà thúc thúc đi, để thúc thúc chăm sóc nàng, cha mới bằng lòng thấy nàng. Nàng không thể cự tuyệt, lập tức đồng ý.

“Mân Mân, tớ…” Chỉ Dao vừa muốn nói gì thì điện thoại trong túi reo lên. Cúp điện thoại, nàng vui vẻ nắm tay Mân Huyên: “ Mân Mân, Mân Mân, có phải cậu đang làm đại lý lái xe?”

“Đúng vậy. Dù sao chỉ là nhận lái xe cho những ngời say rượu hoặc hành động không tiện, nhanh kiếm được tiền mà lại không vất vả.” Mân Huyên lặng đi một lát, rồi mắt trở nên sáng ngời: ‘Ý cậu là…”

“Đúng rồi!” Chỉ Dao tinh nghịch chớp mắt vài cái: “ Tớ vừa nghe điện thoại, một người bạn của tớ nói lão bản của hắn uống rượu, cần một người lái xe. Người đó siêu có tiền, đến lúc nhận tiền boa khẳng định không ít. Mau, mau, mau, tớ nói địa chỉ cho cậu, cậu đi ngay đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.