Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 105: Thống hận



Chơi với Chính Vũ từ nhỏ đến lớn, tốc độ đổi bạn gái của Chính Vũ tuyệt đối tương xứng với hắn, nghĩ đến khối thân thể mềm mại dưới thân cùng từng bị Chính Vũ đối đãi qua, nội tâm hắn liền dâng một ngọn lửa giận không thể dập tắt.

Một đêm hắn không mệt mỏi tác cầu không biết bao nhiêu lần, đem lẫn nhau cuốn vào tình triều cuồn cuộn không thể nói thành lời.

Nàng mệt mỏi nháy mắt rơi vào hắc ám, người đàn ông tuấn mĩ này, tà ác giống như ma vương, làm cho oán hận mọc rẽ nảy mầm trong lòng nàng, làm cho lòng nàng xuất hiện một thứ tên là thống hận.

Từng vệt nắng chiếu vào chiếc giường lớn hỗn độn, tuấn dung đang ngủ say đột nhiên giật mình, đôi mắt thâm thúy mở ra, quay đầu nhìn sang bên cạnh, hắn rủa thầm một tiếng, theo bản năng vươn tay đẩy người đàn bà đưa lưng về phía mình.

Cho dù điên cuồng một đêm, hắn cũng không để cho một người đàn bà nào ngủ trên giường mình, đây là ngoại lệ của hắn.

Trước đây có lần hắn cùng một người đàn bà nhiệt tình như lửa, diện mạo tuyệt mĩ qua đêm, sáng hôm sau hắn mở mắt ra đã bị dọa cho thiếu chút nữa lăn xuống giường, khuôn mặt vốn trang điểm tinh xảo sau một đêm trải qua mồ hôi ngâm cùng gối đầu ma sát, trở nên cực kì khủng bố.

Nhưng làm cho hắn sợ nhất chính là, khi người đàn bà kia mở mắt ra, hai mắt bị bong lông mi biến thành một mảnh tối đen, khi cô ả làm nũng nháy mắt, lông mi giả cũng gắn chặt lại, bộ dáng kia quả thật có thể so sánh với mụ phù thủy âm trầm khủng bố.

Lúc đó hắn bị dọa không nhẹ, từ nay về sau không bao giờ cho nữ nhân cùng hắn ngủ trên một giường.

Nghĩ đến kí ức khủng bố, hắn thô thanh chửi thầm, dùng sức đẩy nàng, khôg ngờ nàng phiết phiết miệng, xoay người lại, tiếp tục ngủ.

Caravat trên cổ tay nàng rơi vào mi mắt, hắn lấy tay cởi bỏ thay nàng, thấy nàng vẫn còn ngủ sa, đôi mắt thăm hắc nháy mắt tích tụ tức giận, ngón tay đụng tới hai má trơn bóng nhẵn nhụi, thoáng chốc ngây ngẩn cả người.

Đầu ngón tay truyền đến xúc cảm mềm nhẵn mà non mịn, nàng không trang điểm, trên mặt thậm chí còn không có mĩ phẩm cơ bản nhất.

Hắn không khỏi nheo lại mắt tinh tế quan sát khuôn mặt say ngủ, hàng mi tinh tế tựa hồ vì gì đó mà nhăn lại một chỗ, cẩn thận ngắm nhìn, trên mặt cũng không có chút bóng dáng của cao dán lông mi cùng lông mi giả.

Mái tóc mềm mại màu rám nắng rối tung trên gối, chiếc mũi thanh tú cùng đôi môi cánh hoa hồng hồng hơi chu lại, vô hình trung lộ ra vẻ quật cường. Hắn thất thần chốc lát, trái tim đóng băng tựa hồ mới mở ra một góc nào đó.

Lông mi nàng chớp nhẹ vài lần, vài lời vô nghĩa vô ý thức thoát ra khỏi đôi môi đỏ mọng: “Mấy giờ?”

Hắn thuận thế ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường: “Chín giờ bốn mươi phút.”

“Ưm…” Nàng mơ hồ nói, xoay người đẩy tấm chăn trên người, đường cong mạn diệu nhất thời hiển lộ không thể nghi ngờ.

Hắn nhìn không chớp mắt hình ảnh hiếm có phía trước, ánh mắt trời chiếu lên hai má hồng nhuận, khuôn mặt tươi mát xinh đẹp làm người ta nín thở, tầm mắt dần dần đi xuống, chiếc cổ đầy dấu hôn của hắn, hai vai trơn bóng trắng nõn, da thịt tuyết trắng non mềm trong suốt dưới ánh mặt trời tỏa ra mị lực mê người, nhớ tới tối hôm qua nàng cho chính mình đủ loại tốt đẹp , con ngươi màu đồng bắt đầu lóe ra hỏa diễm.

Nàng nhắm mắt lại, chậm rãi ngồi dậy, miệng lặp lại một lần: “Ưm… Mới chín giờ bốn mưoi phút…”

Vừa dứt lời, đột ngột, một vài từ nhanh chóng xẹt qua não, chín giờ bốn mươi phút? Phản ứng đầu tiên của nàng là xong rồi, thời gian thi viết ở tòa soạn báo là chín giơg, nhưng mà bây giờ nàng còn ở trên giường.

Nàng luống cuống tay chân xoay người xuống giường, chân vừa chạm đất liền cảm thấy giữa hai chân truyền đến từng đợt đau nhức, lại thấy thân thể không mảnh vài che thân của mình, tất cả kí ức của tối qua như từng đợt sóng triều đánh tới.

“Hiện tại còn sớm, sao không ngủ thêm một chút.” Tiếng nói bình thản lộ ra chút trêu học.

Doãn Lạc Hàn.

Nàng ngừng thở, quay người nhìn thấy tên ma quỷ kia lúc này còn khí định thần nhàn ngồi ở trên giường, khuôn ngực tinh tráng lộ ra không hề cố kị.

Nàng hít sâu, bản năng kéo chăn che khuất chính mình, không ngờ cứ như vậy, tấm chăn che người hắn cũng không còn, nàng nhìn rõ hắn cũng giống mình, đều là không mảnh vải che thân.

“A…” Nàng kêu sợ hãi một tiếng, quay mặt đi, thấy được hình ảnh không nên nhìn.

Sao nàng có thể ngủ trong phòng hắn, lần trước giáo huấn đã nhắc nhở nàng, hắn không thích nàng ngủ trên giường hắn, nghĩ như vậy, nàng cuống quít ôm lấy chăn chạy ra khỏi phòng.

Chạy thục mạng đến cầu thang lầu ba, nàng giật mình quay người lại, vừa mới… Vừa mới ra khỏi là phòng của nàng, sửng sốt nửa phút, nàng mới dần dần nhớ ra tối hôm qua là hắn chạy vào phòng của nàng.

Nàng khóa cửa, cũng chặn thêm ghế ở sau cửa, nhưng nàng vừa mới đi ra thì không có ghế, hiển nhiên là hắn thừa dịp nàng đang ngủ, dùng chìa khóa mở cửa đi vào. Tên đáng giận, đáng giận…

Nàng nắm chặt góc chân, hận đây không thể là đầu hắn, hung hăng túm, nhất tưởng đến cuộc thi của tòa soạn, nàng lại bắt đầu lo lắng như kiến bò chảo nóng.

Nàng đi đến trước cửa phòng đầu tiên, giơ tay thử xoay tay nắm cửa, kết quả không chút sứt mẻ, cửa bị khóa,nàng không thể làm gì, chỉ có thể chờ ở chỗ này chờ tên kia đi ra.

Nhưng cứ nghĩ đến giấy thông tri của tòa soạn báo, đây chính là cơ hội tốt khó có, tuyệt không thể lãng phí, nói không chừng bây giờ đi còn có thể được thi viết.

Nàng ngẩng đầu nhìn chằm chằm cửa phòng mình, đi nhanh tới, dùng sức đẩy ra, sau đó không dám liếc mắt nhìn thân ảnh trên giường, một đầu bổ nhào vào phòng tắm.

Nàng vội vàng tắm rửa một cái, khoác áo tắm đi ra, nhìn đến thân ảnh trên giường đã không thấy, nàng thở phào nhẹ nhõm. Nhìn đồng hồ trước mắt, chín giờ năm mươi mốt phút, nàng vội vàng mở tủ quần áo lấy quần áo mặc vào.

Lại nhanh nhanh chóng chóng rửa mặt chải đầu một phen, cầm lấy túi xách vội vã chạy ra biệt thự, kêu một chiếc taxi tới tòa soạn báo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.