Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 106: Chuyện cổ quái



Đuổi tới tòa soạn báo, nàng chỉ kịp nhìn thấy dòng người vừa thi viết đi ra, nàng muốn xông lên phía trước, nhưng người người không ngừng dũng mãnh tiến lên đẩy nàng ra một góc, nàng đặt mông ngồi xuống, liền biết lần này hoàn toàn ngâm nước nóng.

Vài phút trôi qua, tất cả mọi người rời khỏi, nàng đứng lên, lúc này có một người phụ nữ mặc đồ công sở đi ra từ phòng hội nghị, nàng vội vàng tiến lên ngăn cản đối phương.

“Thật có lỗi, quấy rầy một chút.” Nàng cười lễ phép, “Tôi tới tham gia thi viết, nhưng mà tôi có chút trì hoãn, đã tới chậm, cô xem có thể hay không…”

“Thực xin lỗi, tiểu thư, thi viết đã xong rồi.” Đối phương đẩy kính, hoàn toàn là bộ dáng giải quyết việc chung, “Nếu còn muốn gia nhập tòa soạn báo chúng tôi, mong cô năm sau lại đến.”

Những lời này không thể nghi ngờ là án tử hình với nàng, Mân Huyên gục đầu xuống, tránh ra, tiếng giày cao gót đều đặn của đối phương dần xa.

Ngẩng đầu nhìn hành lang không một bóng người, đến bây giờ nàng còn có điểm không thể tin được, chính mình thế nhưng bỏ cơ hội tốt như lần này, hiện tại chỉ có thể hi vọng vào tạp chí kia, mong có thể có tin tức tốt.

Đều là cái tên kia làm hại, hắn nhất định là cố ý làm như vậy, nàng phẫn nộ chạy ra tòa soạn báo, thật muốn bây giờ tiến lên nhéo áo hắn, hung hăng cho hắn hai đấm.

Sau đó cái gì cũng không quan tâm, mặc kệ cô nhi viện chết sống, mặc kệ ba ba ngày càng già cả, không bao giờ làm một người phụ nữ cung cúc mặc hắn phát tiết ***, nàng chỉ cần tự do, nàng sẽ chạy trốn tới nơi hắn không thể tìm thấy, bắt đầu cuộc sống mới một lần nữa.

Ánh mặt trời giữa trưa độc ác chiếu lên người, sự thật thường thường là tàn khốc, tiếng chuông trên gác thượng đối diện nhắc nhở nàng, buổi chiều còn phảo đến làm công ở cửa hàng bánh ngọt, cuộc sống còn phải tiếp tục, những điều kia chỉ là ảo tưởng không thực tế của mình, nàng không có khả năng vứt bỏ ba ba cùng cô nhi viện.

Ăn bát mì sợi ở cửa hàng nàng thường đến, xong rồi chạy đến cửa hàng bánh ngọt, bên trong thần kì im lặng, bình thường giờ này cửa hàng vẫn hơi bận rộn, nhưng hôm nay tất cả bánh ngọt trong tủ kính đều biến mất, chỉ còn lại một ít khách hàng xem mô hình bánh ngọt, Tiểu Mẫn cùng vài đầu bếp làm bánh đang bận rộn vừa nướng vừa mang bánh ngọt ra đóng gói tinh xảo.

Quản lí xoa thắt lưng, đang lớn tiếng thúc giục mọi người, “Nhanh lên, mấy người đều nhanh lên cho tôi, phải đưa đi lúc hai rưỡi, hiện tại đã hai giờ hai mươi. Mấy người không muốn lĩnh lương tháng này hả? Ôi, nhanh lên, nhanh lên….”

Mân Huyên một bên lau sàn một bên cảm thán, xem ra là có người bao trọn bánh ngọt nơi này, mấy kẻ có tiền thật là có tiền không chỗ tiêu, bánh ngọt trong cửa hàng này vô luận là hương vị hay nhan sắc đều không khác gì bánh ngọt trong các cửa hàng bình thường, nhưng giá lại đắt hơn.

Nếu là nàng, thà rằng đi cửa hàng bánh ngọt bình thường mua, cũng sẽ không đến nơi đây.

Nàng lau xong, bắt đầu lau cửa kính, xách một xô nước chạy đến cửa sổ, liền nhìn thấy quản lí vội vã chạy tới, “Lăng Mân Huyên, hôm nay cô không cần làm việc.”

“Vì sao?” Nàng ngừng vắt khăn, vẻ mặt kinh ngạc nhìn quản lí đang nở nụ cười có chút cổ quái.

“Ha ha…. Cô quen biết thật không ít người có tiền.” Quản lí vỗ vỗ bả vai nàng, cười toe toét, “Hôm nay tất cả bánh ngọt trong cửa hàng được một tiểu thư nhà giàu mua, người ta chỉ cần cô đưa đến, cho nên hôm nay tôi cho cô nghỉ nửa ngày, hiện tại cô liền xuất phát.”

Thấy quản lí khẳng khái phất phất tay, nàng còn chưa phục hồi tinh thần lại, chợt nghe thấy quản lí hắng giọng thúc giục đem tất cả bánh ngọt lên xe hàng.

Quản lí nói bánh ngọt được một tiểu thư nhà giàu mua trọn, người kia sẽ không là Chỉ Dao đi.

“Lăng Mân Huyên, cô còn ngây ngốc cái gì, sắp đến giờ giao hàng, cô nhanh nhanh lên xe, có nghe hay không?”

Quản lí đứng ở trước cửa kêu nàng, một tay chỉ vào một chiếc xe màu trắng cỡ trung đã khởi động sẵn.

“Vâng. Tôi lập tức đến.” Mân Huyên muốn xách xô nước đi vào trong quản lí lại chờ không được, chạy tới một phen lôi kéo nàng, đẩy nàng lên xe.

“Nhưng mà, nhưng mà tôi còn chưa thay quần áo.” Mân Huyên một bên bị đẩy vào ghế sát tay lái, một bên nhìn bộ quần áo lao động trên người.

“Bảo cô đi giao bánh ngọt, cũng không bảo cô tham gia yến tiệc cao cấp, còn đổi quần áo làm gì cho cam.” Quản lí không kiên nhẫn khoát tay, dùng sức đóng lại cửa xe, lái xe lập tức giẫm chân ga, lái ra ngoài.

Nhìn xe vận tải đi qua trung tâm khu phố, nàng chưa bao giờ đi đến nhà Chỉ Dao, cho nên không xác định được nàng đoán có đúng hay không.

Nàng quay đầu hỏi lái xe Tiểu Lí, “Chúng ta đi nhà này có phải là họ Giản không?”

“Đúng vậy, là họ Giản.” Tiểu Lí gật đầu, nở nụ cười, “Nghe quản lí nói tiểu thư nhà kia chỉ cần cô đưa vào đi, hai người nhận thức đúng không, có bạn như vậy, thực sự là phúc khí tu luyện mấy đời.”

“Không, không phải, chúng tôi chỉ là bạn đại học. Thật ra cho tới bây giờ tôi cũng chưa đến nhà cô ấy, hôm nay là lần đầu tiên.” Nàng lập tức phủ nhận, nàng không muốn người trong cửa hàng bánh ngọt về sau đều nhìn mình bằng ánh mắt là lạ.

“À, như vậy à, bạn học đại học, ha ha…” Tiểu Lí lại gật đầu, mỉm cười: “Có thể dính một chút ánh sáng của Giản thị xí nghiệp, cũng không phải là chuyện dễ dàng…”

Mân Huyên mỉm cười với đối phương, gật đầu phụ họa, “Đúng vậy, đúng vậy…”

Cứ nói chuyện phiếm một câu tiếp một câu, chiếc xe vận tải rất nhanh đã đứng trước cửa tòa nhà rộng mấy trăm mét vuông, nàng chủ động xuống xe đi ấn chuông cửa.

“Mân Mân…” đột nhiên nghe thấy tiếng Chỉ Dao hữu khí vô lực, nàng còn chưa phản ứng lại, cửa điện tử liền ba một tiếng tự động mở ra.

Không biết Chỉ Dao làm cái quỷ gì,sao lại đột nhiên mua tất cả bánh ngọt đến nhà trọ, nếu nàng muốn gặp mình liền trực tiếp gọi điện thoại là xong, đợi giáp mặt nhất định phải hỏi rõ. Hơn nữa thanh âm của nàng hơi là lạ, giống như đã khóc.

Mân Huyên mê hoặc nghĩ, sau đó nhẹ phất tay với lái xe Tiểu Lí, chiếc xe vận tải liền chậm rãi đi vào cánh cổng điện tử to lớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.