Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 107: An ủi bạn bè



Xe vận tải chậm rãi lái ra sau nhà, lái xe Tiểu Lí xuống xe, mở thùng sau, Mân Huyên cũng gia nhập hàng ngũ hỗ trợ, cẩn thận cầm từng hộp đựng bánh ngọt cho vài nữ giúp việc.

Mân Huyên đang cầm một hộp bánh ngọt, một nữ giúp việc đã đi tới, “Lăng tiểu thư, tiểu thư của chúng tôi kêu cô đi qua.”

“Được, chờ tôi làm xong đống này, một hồi liền đi qua.” Mân Huyên vội vàng bê hộp, quản lí phái nàng tới đây đưa hàng, nàng cũng không dám nhàn hạ.

“Mân Huyên, bạn học gọi cô, cô đi đi, nơi này có tôi đâu, yên tâm đi, tôi sẽ không nói cho quản lí.” Lái xe Tiểu Lí sảng khoái vỗ vỗ ngực sảng khoái, đánh tan băn khoăn của nàng.

Mân Huyên có chút ngượng ngùng, tay cầm hộp bánh đứng yên ở nơi đó.

“Đúng vậy, Lăng tiểu thư, cô đi theo tôi đi, tiểu thư chúng tôi hôm nay tâm tình không được tốt, đang còn sinh hờn dỗi trong phòng đâu.” Nữ giúp việc thấy tình cảnh như vậy liền hát đệm bên cạnh.

Mân Huyên buông hộp bánh trong tay xuống, giao cho một nữ giúp việc bên cạnh khác, “Được rồi, Tiểu Lí, phiền toái anh.”

Vừa nghe nói Chỉ Dao khác thường, nàng có chút lo lắng, bước nhanh theo nữ giúp việc đi vào nhà chính. Vừa rồi Chỉ Dao nói như đang khóc, dựa vào mấy năm hiểu biết, nàng biết Chỉ Dao từ nhỏ đã sống trong hoàn cảnh giàu có, tư tưởng thực đơn thuần, cả ngày vui vẻ, cơ hồ không thấy cô ấy có gì phiền não.

Không biết lúc này đây có chuyện gì khiến cô ấy không vui? Chẳng lẽ chuyện giữa mình và Doãn Lạc Hàn bị Chỉ Dao phát hiện manh mối sao? Nàng đột nhiên cả kinh, lưng toát ra một tầng mồ hôi lạnh, có thể không? Sẽ là chuyện này sao?

Mặc kệ trong phòng bài trí xa hoa, nàng chạy nhanh về phía trước vài bước, đi đến bên cạnh nữ giúp việc, thử thử hỏi: “Cái kia, xin hỏi tiểu thư nhà cô vì sao không vui vậy?”

“Cụ thể tôi không rõ ràng.” Nữ giúp việc mờ mịt lắc đầu, như đang cẩn thận ngẫm nghĩ lại, “Hôm nay tiểu thư cả ngày không đi học, sau đó sáng sớm cô ấy liền vui vẻ lái xe đi ra ngoài, nói là đi tìm cô gia tương lai. Nhưng đến giữa trưa, tiểu thư ủ rũ chạy về, mồi hồi đến phòng liền phát giận, đập vỡ này nọ, bình thường tiểu thư rất tốt, lúc ấy chúng tôi đều sợ hãi, cũng không dám nói cho thiếu gia.”

Sáng sớm Chỉ Dao đã đi tìm Doãn Lạc Hàn, trong lòng Mân Huyên lộp bộp một chút, lúc ấy hắn còn nằm ở…. Nàng hung hăng lắc đầu, đánh rơi mất hai chữ phía sau.

Chẳng lẽ Chỉ Dao thực nhìn ra cái gì sao? Nàng một mặt theo sau người giúp việc lên lầu, một mặt sợ hãi cắn cắn môi, trong tay ướt đẫm mồ hôi chột dạ.

Làm sao bây giờ? Nếu Chỉ Dao hỏi đến, nàng nên làm cái gì bây giờ? Là tự mình nói cho cô ấy tình hình thực tế, hay là làm Chỉ Dao tự mình điều tra ra? Không, không được,vô luận chọn phương án nào, nàng cũng không hy vọng Chỉ Dao biết, nàng không muốn thương tổn Chỉ Dao.

“Lăng tiểu thư, đến phòng tiểu thư rồi, cô vào đi thôi.” Nữ giúp việc chỉ vào một gian phong, cung kính lui ra phía sau, xoay người tránh ra.

Mân Huyên giơ tay lên định gõ cửa, cửa đột nhiên bị mở ra, khuôn mặt như lê hoa mang vũ của Chỉ Dao xuất hiện ở trước mắt, nàng sững sờ ở nơi đó.

“Mân Mân, rốt cục cậu cũng đến đây.” Chỉ Dao sụt sịt cái mũi đỏ bừng, kéo tay nàng vào phòng.

Vừa đi vào trong phòng, đập vào mắt đều là màu phấn hồng, vách tường khắc hoa màu phấn hồng, ga trải giường phấn hồng, đồ đạc xa hoa màu phấn hồng, càng khoa trương là một góc còn đặt một chiếc sô pha toàn màu phấn hồng.

Từ căn phòng có thể nhìn ra, Chỉ Dao từ nhỏ đã được bảo bọc rất tốt, nhưng là vì sao hôm nay cô ấy lại khóc cơ chứ?

Mân Huyên ngẩn người nhìn chằm chằm bức màn màu phấn hồng, Chỉ Dao lôi kéo nàng ngồi xuống sô pha, tựa đầu lên vai nàng, “Mân Mân, Lạc ca ca bắt nạt mình…”

Nội tâm vì nghe thấy cái tên kia mà chấn động, Chỉ Dao nói hắn bắt nạt cô ấy, chẳng lẽ là chỉ chuyện kia?

Nàng hít sâu một hơi, kìm chặt trái tim đang đập loạn, làm bộ như bình tĩnh hỏi: “Lại như thế nào vậy? Chỉ Dao, không phải hai người cãi nhau? Cậu gây chiến như vậy, mua hết bánh ngọt hôm nay của cửa hàng mình, là để cho mình tới nghe cậu kể chuyện hai người liếc mắt đưa tình đi.”

“Mân Mân, cậu giễu cợt mình. Lạc ca ca là người xấu, anh ấy là đại phôi đản tội ác tày trời.” Chỉ Dao tức giận kêu to, ánh mắt đỏ lên, nước mắt rơi xuống dưới, “Mình chán ghét anh ấy, chán ghét… Không bao giờ muốn nhìn thấy anh ấy nữa….”

“Được rồi, cậu đừng khóc nữa. Khóc thì xấu lắm, cẩn thận anh ta thấy được, không cần cậu nha.” Mân Huyên một bên dỗ dành nàng, một bên lấy khăn giấy trên bàn trà.

Lúc lau nước mắt cho Chỉ Dao, tay nàng khống chế không được run run, trong lòng bất an, Chỉ Dao phát giác ra cái gì sao?

Chỉ Dao giận dỗi cắn răng, “Xấu thì xấu, dù sao trong mắt người ta công việc còn quan trọng hơn mình, càng xác thực nói người ta y hệt anh trai mình, chính là đồ thương nhân xấu xa, hơi tiền đầy người, biến thái công tác cuồng, mỗi ngày chỉ biết kiếm tiền, kiếm tiền, kiếm tiền…..”

“Haiz, Chỉ Dao, cậu có thể nói rõ ràng, hai người trong lúc đó rốt cuộc làm sao vậy?” Mân Huyên ném khăn giấy bẩn vào thùng rác, hiện nàng mới tính hiểu được, căn bản không giống chính mình tưởng tượng như vậy, nguyên nhân Chỉ Dao tức giận có thể là chuyện khác.

“Mân Mân,” Chỉ Dao kéo tay Mân Huyên, khóc thút thít nói, “Hôm nay Lạc ca ca đột nhiên nói với mình không làm party buổi tối, muốn đẩy muộn sang tuần sau.”

“Liền… Chính là chuyện này?” Mân Huyên dở khóc dở cười, , Chỉ Dao khóc thương tâm như vậy, chính là việc nhỏ thế này?

“Đúng vậy.” Nhắc tới chuyện này, hai mắt Chỉ Dao lại bắt đầu đẫm lệ lưng tròng, “Sáng sớm hôm nay mình cố ý đi thẩm mĩ viện bảo dưỡng làn da toàn thân, sau đó đi salon tóc làm tóc, kích động chạy tới công ty Lạc ca ca chờ anh ấy cùng ăn cơm trưa, kết quả mới gọi xong cơm, anh ấy liền nói cho mình biết, chi nhánh công ty bên Nhật Bản có việc, anh phải đi xử lí, hơn nữa là chiều nay sẽ đi.”

“Sau cậu ra sao?” Mân Huyên nắm khăn tay lau nước mắt cho bạn, săn sóc nhỏ giọng nói.

“Có thể thế nào? Mỗi lần Lạc ca ca muốn làm chuyện gì, có ai ngăn được anh ấy, lúc ấy mình tức giận đến cơm cũng chưa ăn, liền lái xe chạy về nhà, nhưng mà anh ấy đến bây giờ ngay cả gọi cuộc điện thoại dỗ mình cũng không có. Mình chán ghét Lạc ca ca, mình chán ghét anh ấy…..” Chỉ Dao nói tới đây, nước mắt lại từng giọt từng giọt rơi xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.