Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 111: Không kịp trở tay



Chỉ Dao bất nhã lườm một cái, lắc lắc Mân Huyên vẫn không nói gì: “Kính nhờ! Mân Mân, bây giờ là thời đại nào rồi, cậu còn so đo đối phương nhỏ tuổi hơn cậu sao? Lại nói, Kim Chính Vũ cùng lắm thì mới kém cậu có một tuổi, cũng không phải hai ba tuổi, ba bốn tuổi hay năm sáu tuổi. Nếu hai người đứng chung một chỗ, người khác liếc mắt nhìn lại, chỉ biết cảm thấy hai người không hơn kém nhau nhiều lắm.”

“Nhưng mà, mình…” Mân Huyên cứng họng, nàng không thể nói ra nguyên nhân kia.

“Không phản đối đi, Mân Mân, cho nên, cậu phải nghe lời mình, ừm…” Hai mắt Chỉ Dao bay nhanh một vòng, thốt lên một câu: “Từ giờ trở đi, mình muốn tác hợp cho hai người thành một đôi. Như vậy về sau, chúng ta có thể cùng nhau cử hành hôn lễ, ý này rất hay đúng không, làm mình nghĩ mãi mới ra được.”

“Cậu nghĩ cũng quá xa rồi.” Mân Huyên cảm thấy có chút buồn cười, lắc đầu: “Cho dù mình nguyện ý, cậu ta cũng đã có bạn gái. Chỉ Dao à, cậu không cần phải vội vã muốn mình “đẩy mạnh tiêu thụ” ra ngoài đâu. Đợi cho đến khi duyên phận của mình đến, tự nhiên mình sẽ nói cho cậu, cho cậu làm bà mai được rồi chứ?”

“Ừm… Này còn kém không nhiều lắm.” Chỉ Dao nở nụ cười, còn chống cằm, “Tính huống mà mình biết là, Kim Chính Vũ rất lăng nhăng, nghe nói cậu ta đã có hơn chín mươi mấy bạn gái…”

Thấy Chỉ Dao không cường thịnh trở lại bức mình, Mân Huyên nhẹ nhàng thở ra, lại nghe đến Kim Chính Vũ có tới chín mươi mấy bạn gái, trong lòng hơi xúc động, có cái hình ảnh xuất hiện trước mắt, nàng còn chưa kịp bắt giữ, nó chợt lóe lên rồi biến mất.

“Lạc ca ca không ở, mình rất nhàm chán nha.” Chỉ Dao thở dài một hơi, đột nhiên ánh mắt nhìn chằm chằm Mân Huyên xuất hiện một tia hào quang: “A, đúng rồi, Mân Mân, lần trước mình nói sẽ chuyển ra nhà cậu ở hai ngày, vừa vặn gần đây chúng ta không có thời gian cùng một chỗ, hiện tại không phải là cơ hội tốt nhất sao?”

“Cái gì… Cái gì? Đi nhà của mình?” Mân Huyên chỉ chỉ vào chóp mũi của mình, nói quanh co: “Nhưng mà, phòng mình thuê không được tốt lắm, hơn nữa cũng rất nhỏ, còn không bằng phòng ngủ của cậu, cậu quen ở phòng lớn, mình thấy cậu vẫn không nên…”

“Mình biết rồi, cậu từng nói với mình. Đừng lo, chỉ cần được ở với cậu vài ngày, mình cũng rất vui vẻ.” Chỉ Dao hoàn toàn không cần khoát tay, ôm hai tay đặt trước ngực, vẻ mặt hâm mộ mà khát khao: “Mân Mân, cậu biết không? Từ lúc sinh ra mình đã ở nơi này, trong mắt người khác xem ra đây là nhà giàu, nhưng ở trong mắt mình nó lại là nhà giam, cả ngày trừ bỏ đi học chính là thui thủi ở nhà, buồn đến sắp chết, tâm nguyện lớn nhất của mình chính là có thể chuyển ra ngoài ở, tốt nhất là có thể ở cùng bạn bè, trải qua một đoạn thời gian đi học tan học như bao cô gái bình thường khác….”

Khuôn mặt trắng nõn của Chỉ Dao hiện lên vài phần cô đơn, Mân Huyên cảm nhận sâu sắc thơ ấu cô độc của bạn mình, thì ra những đứa trẻ sinh ra trong nhà có tiền không giống như người bên ngoài nhìn thấy, ăn ngon mặc đẹp, vô ưu tư lự, bọn họ cũng có phiền não của mình, bọn họ không giống như những đứa trẻ bình thường, bọn họ bị tước đoạt thời thơ ấu vui vẻ từ quá sớm.

“Chỉ Dao, nếu cậu không chê, ngày mai cậu liền dọn ra ngoài cùng ở với mình một thời gian.”

“Thật vậy chăng? Mân Mân, thật tốt quá.” Chỉ Dao thét lên một tiếng kinh hãi, thò người lại đây ôm chặt lấy nàng.

Bị Chỉ Dao vừa ôm vừa nhảy nhót, Mân Huyên không thể thích ứng thay đổi tới đột nhiên này, câu nói kia là chính mình nói sao? Sao không có chút ấn tượng nào vậy.

Nhưng mà xem vẻ mặt vui vẻ của Chỉ Dao, tâm tình của nàng cũng sáng sủa theo lên, trong lòng bắt đầu tính toán thật nhanh, Doãn Lạc Hàn đã mù mịt bay đi Nhật Bản, chắc phải mất một tuần, thời gian đó nàng được tự do, nàng bắt buộc phải tìm được phòng trước sáng ngày mai, sau đó đem đồ đạc này nọ chuyển đến trước Chỉ Dao, như vậy là được rồi.

Chỉ Dao đang ôm Mân Huyên vui vẻ không thôi đột nhiên im lặng xuống, nàng buông Mân Huyên ra, cắn môi, hiển lộ vẻ thẹn thùng, “Nhưng mà, mình vừa không biết nấu này nọ, cũng sẽ không giặt quần áo, hơn nữa mình cũng không biết quét tước, làm sao bây giờ?”

Mân Huyên cười xòa giúp nàng an tâm: “Không cần lo lắng! Mình sẽ làm đồ ăn ngon lại gọt hoa quả đẹp da cho cậu ăn. Quần áo có thể dùng máy giặt giặt, chỉ cần bỏ vào, ấn cái nút liền Ok rồi, còn có phòng ở lớn như vậy, quét tước càng đơn giản, tóm lại toàn bộ cứ để cho mình lo.”

“Vậy là tốt rồi, Mân Mân, mình rất vui vẻ, đêm nay mình sẽ bảo giúp việc giúp mình sắp xếp hành lý.” Chỉ Dao rốt cục cũng cười lên, kích động ôm Mân Huyên hết xoay lại nhảy.

“Ừ, chiều mai mình làm xong việc sẽ đi đón cậu.”

Trời chiều ngả về tây, mặt trời sắp lặn không có một mảnh đỏ tươi, mặt đất giống như được dát lên một màu vàng chói mắt.

Thời điểm sắp chạng vạng, nàng nói mình phải về sớm trở về sửa sang lại phòng, không có ở nhà Chỉ Dao đợi ăn tối đã bỏ chạy đi ra.

Nàng nhớ rõ lần trước giúp cửa hàng bánh ngọt đưa bánh ngọt cho lão bá, quản lí từng đồng ý với mình có thể cho nàng nghỉ một ngày có lương, trở lại cửa hàng bánh ngọt thay quần áo lao động, sau đó nàng nói với quản lý chuyện này, quản lí cũng đồng ý rồi.

Bây giờ nàng nhanh nhanh về biệt thự, tra trên mạng một chút có chỗ nào cho thuê phòng ốc, sau đó sáng mai đi chọn phòng ở.

Nói với Chỉ Dao chiều mai đi làm về lại đi tiếp cô ấy, kì thật là cố ý kéo dài thời gian, vì tranh thủ thời gian thương lượng tiền nong thuê nhà trước, sau đó còn phải quét tước từ trong ra ngoài một lần, đem tất cả bài trí thành vẻ như nàng đã ở được một thời gian, tóm lại ngày mai là một ngày bận rộn.

Trước đó đã biết Doãn Lạc Hàn bay đi Nhật Bản, cho nên khi nàng về biệt thự, chạy thẳng lên lầu ba, hoàn toàn không dự đoán được trước mặt lại đột nhiên xuất hiện một thân ảnh đang phun khói trên cầu thang.

Không phải hắn vội bay đi sao? Mặt nàng biến đổi, rút lui mấy bước, hoảng sợ nói không ra lời.

“Nhìn thấy tôi, em thực kinh ngạc sao?” Một vòng sương khói màu trắng theo đôi môi mỏng phun ra, hắn nghiêng đầu nhìn nàng, đôi mắt thâm thúy hiện lên u ám không rõ: “Máy bay còn có nửa giờ nữa mới cất cánh. Cô gái chết tiệt, tôi đang đợi em.”

“Hử, anh tìm tôi có việc sao? Nếu không muốn chờ lâu lắm, anh có thể gọi điện cho tôi?” Nàng nắm chặt ba lô, liếc mắt nhìn cầu thang đi lên lầu hai, sợ hắn đột nhiên nổi giận đối đãi với mình như tôi hôm qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.