Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 118: Khởi binh vấn tội



Nếu đổi lại là nàng, nếu mười một năm trước cha chưa từng giết người, mẹ cũng không mất, như vậy hiện tại nàng cũng sẽ như Chỉ Dao, sống một cuộc sống của đại tiểu thư cơm đến há mồm, áo đến duỗi tay, nhưng mà sống như vậy khẳng định thực chán nản đi, từ khi sinh ra đến lúc đi học, rồi đến công tác, cả con đường dài đều có người trải sẵn cho mình, không nếm trải qua ngọt ngào đắng cay trên thế gian, làm sao sẽ cảm thấy cuộc đời có ý nghĩa kia chứ?

Mân Huyên vừa ngẫm nghĩ vừa bắt đầu làm bữa sáng, nàng muốn làm một bữa sáng thật ngon miệng trước khi Chỉ Dao rời giường.

Nàng lấy sữa tươi được hâm nóng ra khỏi lò vi sóng, đổ vào hai chén thủy tinh trong suốt, lại đặt bánh mì lên bàn ăn trong phòng khách, nàng xoay người vào phòng bếp, đang chuẩn bị làm trứng ốp la, phòng ngủ bên kia truyền đến tiếng vang, xem ra là Chỉ Dao tỉnh rồi.

“Mân Mân, thơm quá à, cậu làm món gì ngon vậy?” Chỉ Dao ngáp một cái, cọ cọ áo ngủ đi vào phòng bếp.

Cơn buồn ngủ lập tức chạy mất, Chỉ Dao dùng sức hít hà cái mũi, thèm nhỏ dãi nhìn chằm chằm miếng trứng ốp la màu vàng óng trong chảo chiên, “Trứng ốp la thoạt nhìn rất ngon miệng, Mân Mân, tay nghề bếp núc của cậu thật được.”

“Cậu còn chưa có nếm mà, sao mà biết sẽ ngon.” Mân Mân cầm thìa xoay người cười với Chỉ Dao, “Chỉ Dao, cậu chạy nhanh đi rửa mặt chải đầu một chút, lập tức là có thể ăn bữa sáng.”

“Được rồi, mình lập tức đi.” Chỉ Dao vỗ tay, xỏ đôi dép lê hình gấu nhỏ chạy vào toilet.

Ăn xong bữa sáng, Mân Huyên và Chỉ Dao đi đến bãi đỗ xe gần nhà, sau đó ngồi lên chiếc xe hơi thể thao của Chỉ Dao, chỉ mất một nửa thời gian so với khi ngồi xe bus đã đến trường học.

Chỉ Dao lái xe vào bãi đỗ xe, Mân Huyên liếc mắt thấy một chiếc xe màu vàng nhạt chói mắt cũng tiến vào, Ngải Phù ngồi trong xe cũng đồng thời nhìn lại đây.

Chỉ Dao dừng xe lại, mở cửa xe ra, thấy Mân Huyên còn ngồi yên, “Mân Mân, xuống xe.”

“À, ừ.” Mân Huyên chuyển tầm mắt, liền nhanh chân xuống xe.

Trên mặt Chỉ Dao lộ ra tươi cười, vòng qua xe bắt lấy tay Mân Huyên, “Mân Mân, vì báo đáp sáng nay cậu làm bánh mì ngon lành cho mình, giữa trưa mình sẽ mời cậu ăn cơm, tan học chúng ta ở cửa trường học…”

“Lăng Mân Huyên, chị đứng lại…”

Chỉ Dao còn chưa nói xong, một tiếng kêu sắc nhọn cắt ngang bãi đỗ xe yên ắng, đâm thẳng vào tai Mân Huyên.

“Mân Mân, ai gọi cậu thế? Sao mà có kiểu nói như vậy…” Chỉ Dao lôi kéo Mân Huyên đứng lại, nghiêng tai lắng nghe.

Mân Huyên nhìn vào mắt Chỉ Dao, bất đắc dĩ phải lên tiếng: “Là Ngải Phù.”

“Không phải cậu mới dọn khỏi nhà cô ta sao? Cô ta tìm cậu có chuyện gì?” Chỉ Dao khó hiểu nháy nháy mắt, cùng Mân Huyên xoay người sang chỗ khác.

Ngải Phù mặc váy ngắn bước mạnh đi thẳng đến chỗ các nàng, Mân Huyên cau mày, thực lo lắng nhìn đôi giày cao gót nhọn, có thể bị Ngải Phù chà đạp mà hy sinh lừng lẫy hay không đây.

Mân Huyên nhìn Ngải Phù cơn tức tận trời chạy đến trước mặt mình, lên tiếng trước: “Có việc gì à, Ngải Phù?”

Ngải Phù vênh váo tự đắc hất cằm, khuôn mặt trang điểm đạm đà mang theo oán hận sâu sắc: “Lăng Mân Huyên, chị nói cho tôi biết, chị dọn ra khỏi nhà tôi, có phải vì muốn để ý hiếu Đằng?”

Ngải Phù đã nói như vậy, chẳng lẽ đã biết lần đó nàng vì giận mà hẹn gặp Thiếu Đằng? Nếu là như thế, cũng không có gì phải giấu diếm, chuyện nàng đã làm đương nhiên dám thừa nhận.

“Chị…”

Mân Huyên vừa mới mở miệng, cánh tay lại bị đẩy một chút, Chỉ Dao nhẹ giọng hỏi, “Mân Mân, Thiếu Đằng là ai? Sao không nghe cậu nói bao giờ?”

“Gần đây Thiếu Đằng cũng không để ý đến tôi, tôi đi nhà anh ấy tìm, người làm trong nhà anh ấy nói anh không ở, gọi điện thoại không có người nhận, Lăng Mân Huyên, chị nói mau, đến tột cùng là chị giấu Thiếu Đằng đi nơi nào rồi?”

Ngải Phù dùng sức giậm gót giày, rõ ràng là đang hổn hển thở.

Mân Huyên và Chỉ Dao hai mặt nhìn chau, hình như Chỉ Dao nhìn ra chút manh mối, nhanh mồm nhanh miệng giúp nàng giải thích: “Chuyện người gọi là Thiếu Đằng không để ý tới cô thì có liên quan gì tới Mân Huyên? Gần đây tôi vẫn cùng một chỗ với Mân Mân, căn bản không thấy người đàn ông nào tên là Thiếu Đằng tiếp xúc với Mân Mân cả.”

Ánh mắt Ngải Phù vẫn dán chặt lên người Mân Huyên, hiện tại mới chú ý tới một Giản Chỉ Dao đứng bên cạnh, về khuôn mặt này, cô ta cùng tất cả sinh viên trong trường cùng giáo viên đã sớm quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, nhất thời cô ta khiếp đảm không dám tiến lên “dạy dỗ” Lăng Mân Huyên.

Thì ra Ngải Phù vì Thiếu Đằng không để ý tới mình mới đến tìm chính mình, cũng không phải đến khởi binh vấn tội vì phát hiện ra sự kiện kia, Mân Huyên nhẹ nhàng thở ra, “Ngải Phù, chị thật sự không có gì với Thiếu Đằng, trong khoảng thời gian này cũng không gặp anh ta, nếu em không tin chị cũng không có biện pháp.”

Ngải Phù rõ ràng là không tin tưởng lời nói của Mân Huyên, nhưng ánh mắt đảo qua Chỉ Dao cùng Mân Huyên vài lần, đành phải cắn răng oán hận nói xong: “Tốt nhất là như vậy. Nếu bị tôi phát hiện Thiếu Đằng không để ý tới tôi, là có liên quan tới chị, Lăng Mân Huyên, tôi quyết không bỏ qua cho chị.”

Cuối cùng, cô ta dùng ánh mắt oán hận lườm Mân Huyên một cái, nhấc chân đi ra cửa bãi đỗ xe.

Nghe Ngải Phù nói như vậy, xem ra cô ta cùng Thiếu Đằng đã xảy ra chuyện, vì sao Thiếu Đằng lại đột nhiên không để ý tới Ngải Phù nhỉ? Hắn không phải từng nói với mình, hắn tuy rằng không thíchNgải Phù,nhưng phải đến khi hắn tốt nghiệp ra trường rồi tiếp nhận công ty mới giải trừ hôn ước sao? Hiện tại sao lại đột nhiên…

Chẳng lẽ là bởi vì nàng sao? Óc Mân Huyên chợt lóe ra ý phỏng đoán này, không, không có khả năng…

Nhìn thấy Ngải Phù đi xa, Chỉ Dao nghiêng đầu nhìn nàng, tò mò hỏi ra nghi hoặc trong lòng: “Mân Mân, người đàn ông tên là Thiếu Đằng kia, sao mình chưa bao giờ nghe thấy cậu nhắc đến vậy? Mau nói một chút, hai người nhất định có chuyện xưa.”

“Thật ra cũng không có gì, chỉ là một ít chuyện cũ già cỗi của năm xưa.” Mân Huyên cố ý nói thật nhẹ nhàng bâng quơ, cùng Chỉ Dao ra khỏi bãi đỗ xe.

Chỉ Dao vẻ mặt hứng thú, làm nũng lắc lắc tay nàng: “Không cần thôi, mình rất ngạc nhiên, cậu mau nói cho mình nghe chút nào!”

Không lay chuyển được “công phu dính người” của Chỉ Dao, dù sao nàng và Thiếu Đằng cũng không có chuyện gì, Mân Huyên thở dài, vừa đi khỏi bãi đỗ xe vừa dùng mấy câu đơn giản khái quát kể lại: “Lôi Thiếu Đằng là vị hôn phu hiện nay của Ngải Phù, mới trước đây chúng mình thường xuyên chơi đùa cùng nhau, khi đó….”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.