Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 133: Hắn phiền muộn



Nàng yên lặng lắng nghe động tĩnh bên ngoài, đoán chẳng lẽ tên kia lại gọi người đến một lần nữa sao?

Chắc là không có khả năng. Lần trước nàng nhìn thấy lão bá, cũng là cha của hắn đứng ngoài cửa lớn, nhờ nghe lén cuộc nói chuyện mà nàng có thể phân tích, Doãn Lạc Hàn không muốn cho lão bá biết bây giờ hắn ở nơi này, cho nên không thuê người giúp việc, chỉ thuê người làm việc theo giờ là biện pháp tốt nhất, có thể giấu diếm người khác.

Tiểu Nhu quay lại bưng khay đi đến, cũng đóng cửa lại, thanh âm ồn ào bên ngoài bị chắn ngoài cửa.

“Tiểu Nhu, bên ngoài là những ai? Sao lại ồn ào như vậy?”

Nhân lúc Tiểu Nhu đỡ nàng ngồi dậy, nàng đưa ra nghi vấn của mình.

Tiểu Nhu bưng bát lên, múc một thìa cháo thịt nạc trứng muối đưa đến bên miệng Mân Huyên, “Ồ, bên ngoài là người hầu trong biệt thự, bọn họ đang làm vệ sinh quét tước lầu ba, buổi sáng lúc cô ngủ đã quét dọn qua, cho nên cô không biết được.”

Quả nhiên là hắn đã thuê người giúp việc đến. Mân Huyên nhẹ nhàng nhấm nuốt cháo trong miệng, tên kia điên rồi chắc, sao lại đột nhiên bắt đầu thuê người, hắn chẳng lẽ không sợ lão bá lại đi vào nơi này, nhìn ra điều khác thường sao?

Được Tiểu Nhu chăm sóc, một bát cháo thịt với trứng muối nhanh chóng chui vào bụng nàng. Tiểu Nhu lại lấy ra thuốc giúp nàng uống vào, còn muốn đỡ nàng nằm xuống, bị nàng cự tuyệt, nằm suốt mấy ngày, xương cốt đều sắp mốc meo rồi, vẫn là ngồi tốt hơn.

“Đúng rồi, Doãn Lạc Hàn mấy ngày nay khi nào thì trở về?” Hiện tại nàng không muốn nhìn thấy hắn nhất, nhưng mà căn biệt thự này là của hắn, nàng phải nắm bắt được hướng đi gần đây của hắn mới được.

“Cụ thể không rõ ràng lắm.” Tiểu Nhu mờ mịt lắc đầu.

“Không phải cô là y tá sao? Tôi nghe nói y tá đều là chăm sóc hai mươi tư trên hai mươi tư giờ.”

Tuy rằng nàng biết buổi tối mình không dậy nổi để đi WC đêm, nhưng bệnh nhân mà y tá chăm sóc không thể đều người người giống nàng như vậy đi.

“Lúc trước khi tôi đến tiên sinh liền nói rõ, chỉ cần mỗi ngày tôi theo buổi sáng chín giờ bắt đầu đến buổi tối hơn bảy giờ là được. Thật ra mấy ngày nay tôi đã nhìn ra, mỗi tối sau khi tôi rời đi, tiên sinh sẽ tới phòng cô, có khi buổi sáng tôi mới đến, cũng sẽ nhìn thấy ngài ấy mặc áo ngủ đi ra từ phòng của cô.”

“Cái gì?” Mân Huyên thoáng sửng sốt, quá sợ hãi, “Cô nói anh ta… cô thấy anh ta ở trong phòng tôi….”

Hai chữ “Qua đêm” nàng xấu hổ nói không ra lời, người này rốt cuộc đang làm cái quỷ gì, hắn không cho Tiểu Nhu ở lại chăm sóc cho nàng, ngược lại chính hắn lại chăm sóc nàng.

“Đúng vậy! Đây là tận mắt tôi nhìn thấy, cô là bệnh nhân, tiên sinh chăm sóc cho cô.”Tiểu Nhu nghiêm trang gật đầu.

Tạm thời mặc kệ Doãn Lạc Hàn làm như vậy là hư tình giả ý, hay là cố ý làm để Tiểu Nhu nhìn thấy, sau đó chắc chắn sẽ truyền đến tai nàng, bây giờ còn có chuyện làm nàng lo lắng.

Mân Huyên dùng ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằmTiểuNhu, Doãn Lạc Hàn là tổng tài tập đoàn Đường Thịnh, khuôn mặt tuấn tú kia cứ ba ngày thì có hai ngày xuất hiện trên báo cùng tạp chí, Tiểu Nhu không có khả năng không biết hắn mới đúng, hơn nữa ngoại giới cũng đã sớm biết vị hôn thê của hắn là thiên kim Giản thị, Tiểu Nhu có thể tiết lộ ra ngoài hay không đây?

“Không thể tưởng tượng được một phú hào siêu cấp như Doãn tiên sinh lại tự mình chăm sóc cô, thực làm cho người ta hâm mộ.” Tiểu Nhu còn tự lẩm bẩm nói xong, quay đầu đón nhận ánh mắt bức người của Mân Huyên, cô lập tức hồi thần nhận ra chính mình nói sai lầm cái gì, cuống quít cúi đầu. “Thực xin lỗi, tôi không nên lắm miệng. Lúc tôi tới Doãn tiên sinh đã nói với tôi, cô yên tâm, tôi sẽ không nói lung tung ra ngoài.”

Sự thật chứng minh, chuyện gì hắn cũng làm được thật chu toàn, nàng không nên lo lắng mới đúng, Mân Huyên đột nhiên bật cười, cảm thấy chính mình lo lắng thật dư thừa.

“TiểuNhu, cô đi ra ngoài trước đi. Tôi muốn ngủ, cơm chiều không cần gọi tôi.”

Nàng nhẹ nhàng nằm vào trong chăn, nghe thấy tiếng đóng cửa, thuốc vừa uống hình như phát huy tác dụng, nàng mơ mơ hồ hồ đi vào mộng đẹp.

~~~~~***~~~~~

Tòa nhà tập đoàn Đường Thịnh, tầng cao nhất, văn phòng tổng tài——

Thân ảnh cao lớn vùi đầu vào đống văn kiện chồng chất như núi, chỉ lộ ra mái tóc màu nâu, bút máy ký tên xuống tờ văn kiện như rồng bay phượng múa, sau đó ném sang một bên, tiếp tục lấy một tờ khác.

“….. Buổi chiều bốn giờ hội nghị các ngành chủ quản…. Sáu giờ bốn mươi phút ngài sẽ tham gia một tiệc rượu thương mại….”

Thư kí Ôn Nhược Nhàn đứng trước bàn công tác độc lịch trình an bài còn lại của ngày hôm nay.

Hắn cảm thấy mấy ngày hôm nay ý nghĩ của mình hoàn toàn là một mảnh hỗn loạn, suy nghĩ luôn không chịu điều khiển mà cứ chuyển dời đến người con gái kia, không biết nàng đã tỉnh hay chưa? Hắn đã nói với y tá chăm sóc, chỉ cần nàng vừa tỉnh lại, lập tức phải gọi điện thoại cho hắn. Nhưng giờ đã là buổi chiều, mắt thấy trời sắp tối, vẫn không nghe thấy di động vang lên.

Hắn phiền muộn rủa thầm một tiếng, dứt khoát ném bút đi, lấy tay vỗ về mũi, không cần nghĩ ngợi ra lệnh cho Ôn Nhược Nhàn, “Thư kí Ôn, giúp tôi hủy bỏ toàn bộ lịch trình phía sau.”

Ôn Nhược Nhàn dừng một chút, cung kính khép lại bản lịch trình, “Vâng, thưa tổng tài. Mặt khác hôm nay Giản tiểu thư gọi điện thoại lại đây, tôi nói hôm nay ngài bay đến thành phố khác công tác.”

“Được, tôi đã biết, cô đi ra ngoài đi.” Chỉ Dao tìm mình chắc lại để nhắc nhở chuyện party, mấy ngày gần đây hắn thật sự không có tâm tình, lấy cớ nói công tác bận quá.

Ôn Nhược Nhàn đi ra ngoài đóng cửa lại, toàn bộ văn phòng trở nên yên tĩnh, ngón tay gõ xuống mặt bàn từng nhịp, hắn đang đợi tin tức, người con gái kia đã hôn mê ba ngày, thầy thuốc nói hôm nay có thể tỉnh lại.

Di động đột nhiên vang lên, có thể là Chỉ Dao, hắn không muốn tiếp, nhưng lại có trực giác có thể là y tá chăm sóc ở biệt thự gọi tới.

Hắn nhìn màn hình, quả nhiên là điện thoại từ biệt thự. Ấn nút tiếp nghe điện, hắn vừa nghe thấy tin người kia đã tỉnh lại, không tự giác đứng lên khỏi ghế, đi ra phía cửa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.