Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 138: Vòng cổ hoa hồng



Tối hôm qua luôn lo lắng mãi, nhắn tin cho Kim Chính Vũ nói mấy ngày nay được bạn học mời đi xuống nông thôn chơi, lúc đó đi quá vội vàng, chưa kịp nói với hắn một tiếng, mấy hôm nữa mới trở về thành phố. Kim Chính Vũ nhắn tin lại rất nhanh, bảo nàng mang đặc sản về cho hắn. Biết hắn lại nói giỡn, cũng sẽ không để trong lòng.

Doãn Lạc Hàn không cho phép nàng ra khỏi biệt thự, nên cả ngày nàng đi dạo quanh biệt thự, hít thở không khí, Tiểu Nhu luôn đi sát phía sau nàng, bưng trà rót nước cho nàng. Nàng thật sự không quen có người hầu hạ mình như đại tiểu thư vậy, quyết định hôm nay phải cùng nói một chút với Doãn Lạc Hàn nàng không cần y tá chăm sóc, lại càng không muốn nợ nhân tình của người khác.

Đi mệt, nàng trở lại phòng, ngồi trên ban công phơi nắng, nhàm chán thì xem tạp chí, lúc này Tiểu Nhu chạy tới, đưa cho nàng một ly nước trái cây.

Mân Huyên nhìn cánh tay bị quấn một tầng băng vải dày cộm, chép chép miệng, “Tiểu Nhu, cánh tay của tôi khi nào thì mới có thể tháo băng vải?”

Tiểu Nhu mỉm cười cầm lấy báo chí, rồi ngồi xuống một cái ghế bên cạnh, “Mân Huyên, đừng nóng nảy, có thể còn phải chờ mấy ngày nữa đi.”

Sao mà không vội cho được, Mân Huyên buông tờ tạp chí trong tay, ăn ngay nói thật, “Ôi, Tiểu Nhu, có thể ngày kia tôi phải đi làm rồi, mà tôi không muốn lấy bộ dạng chật vật như thế này bắt đầu ngày đầu tiên làm việc, cô có hiểu không?”

Tiểu Nhu xin lỗi cười cười, gãi gãi đầu, “Thì ra là như vậy, không có gì, tôi giúp cô giải quyết, ngày mai tôi sẽ giúp cô tháo bớt một tầng băng vải dày bên ngoài, làm cho cánh tay của cô có thể mặc vào áo khoác, sẽ không dễ dàng bị phát hiện.”

Đề nghị này làm nàng trước mắt sáng ngời, chần chờ hỏi một tiếng, “Như vậy có thể chứ?”

Tiểu Nhu dùng sức gật đầu, vỗ ngực cam đoan, “Đương nhiên, cứ để cho tôi lo, chỉ cần đến lúc đó cánh tay cô không làm động tác quá mạnh, không có vấn đề.”

Khúc mắc rốt cục cũng được giải quyết, nàng lộ ra khuôn mặt tươi cười, “Ừm, Tiểu Nhu, cám ơn cô.”

Tiểu Nhu lắc đầu, đột nhiên đưa ra một đề nghị, “Đúng rồi, Mân Huyên, cô có muốn tắm rửa hay không? Tôi giúp cô nhé!”

Vài ngày không tắm rửa, toàn thân cảm giác thực không thoải mái, nàng đã sớm muốn tắm rửa một cái, do cánh tay bị thương vẫn là trở ngại, nàng lại ngượng ngùng phải làm phiền đến Tiểu Nhu, hiện tại Tiểu Nhu chủ động đề suất, nàng do dự một chút, nặng nề mà gật gật đầu.

Tiểu Nhu nhanh tay tìm một bộ quần áo sạch sẽ trong tủ mang đến cho nàng, cũng pha nước ấm sẵn sàng.

Lúc nàng cởi quần áo, nàng có chút thẹn thùng, ngược lại, Tiểu Nhu có vẻ tự nhiên vô tư, nghĩ lại Tiểu Nhu là y tá chăm sóc, đối với tình huống giúp đỡ bệnh nhân tắm rửa, chuyện thấy người bệnh không mặc quần áo đã sớm là “kiến quái bất quái” (*). Nghĩ đến đây, nàng cũng không còn cảm giác thẹn thùng nữa.

(*) Kiến quái bất quái: “Quái” của “quái dị; quái lạ; quái gở; quái đản”, “Kiến” là “trông thấy”, “Bất” là “không” (tương tự như “not” của tiếng Anh). (Dựa theo QuickTranslator) Cả thành ngữ có thể tạm hiểu là : “Trông thấy quái (với người thường) nhưng không cảm thấy quái (với bản thân)”.

Tắm rửa xong xuôi, mặc quần áo vào, thỉnh thoảng Tiểu Nhu cứ lấy một loại ánh mắt hâm mộ nhìn vào ngực nàng, nàng bị nhìn có chút khó hiểu, cúi đầu vừa thấy, không biết từ khi nào mà trên ngực mình lại có thêm một chiếc vòng cổ.

Mặt dây chuyền hình hoa hồng, đóa hoa trông rất tinh xảo sống động được đính thêm kim cương nhỏ, màu tím nhạt tôn lên da thịt trắng nõn như tuyết, tản mát ra ánh sáng xa hoa.

Hai mắt Tiểu Nhu như phát sáng, “Mân Huyên, vòng cổ trên cổ cô rất đẹp, cánh hoa hồng màu tím nhạt hiếm thấy, mặt cắt tinh tế như thế này vừa nhìn đã biết là được đặt làm mới có.”

Mân Huyên đứng trước gương nhìn chiếc vòng cổ, nghĩ ngay đến Doãn Lạc Hàn, đây là hắn đưa sao? Vì cái gì? Không phải hắn luôn chán ghét nàng, thích tra tấn nàng sao? Sao có thể tốt bụng đến mức tặng cho nàng một chiếc vòng cổ kim cương sang quý?

Không đáng một đồng, đúng vậy, nàng trong mắt hắn chỉ không đáng một đồng, cho nên căn bản không xứng với loại vòng cổ xa xỉ này, nàng cười lạnh vươn tay định kéo xuống, lại bị tiếng hét kinh hãi của Tiểu Nhu kéo lại.

“Mân Huyên, cô làm gì vậy, vòng cổ này tuy rằng rất nhỏ, nhưng mà nút cài phía sau của nó rất bền chắc, cô không thể dễ dàng kéo xuống được, nói không chừng lại làm cổ cô bị thương.”

Ngẫm lại cũng đúng, không nên lại bị thương vì loại người kia, nàng buông thõng tay, chờ về sau tay trái của mình tốt hơn, nang sẽ tháo xuống trả lại cho hắn.

Màn đêm bắt đầu buông xuống, ăn xong bữa tối Tiểu Nhu mang tới, nàng uống thuốc, nằm ở trên giường, nàng phải đợi Doãn Lạc Hàn trở về.

Dùng ý chí chống đỡ chính mình không được ngủ, nàng thực hối hận buổi chiều mình không uống thuốc, hiện tại thuốc đã bắt đầu có tác dụng, mí mắt của nàng càng ngày càng nặng trĩu, nhìn đồng hồ đằng trước, hiện tại hẳn Tiểu Nhu còn chưa đi.

“Mân Huyên, Doãn tiên sinh đã trở lại, tôi đi đây, tạm biệt.”

Hôm nay hắn trở về sớm quá, nàng kinh ngạc một chút, vẫy vẫy tay với Tiểu Nhu, “Ừ, tạm biệt!”

Tiểu Nhu giúp nàng tắt đèn, phòng ngủ trở nên âm u, nàng đem thân thể tựa vào mép giường, mãi đến khi không thể lùi lại, nàng mới thở ra một hơi, có loại trực giác nói nàng đêm nay tên kia còn có thể đến đây ngủ.

Chờ đợi là dài dòng, nhất là trong bóng đêm chờ đợi một người hận thấu xương, cảm giác này thật khó chịu.

Nàng biết mỗi ngày hắn trở về còn phải đi xử lý một số công việc ban ngày làm chưa xong, nói vậy hiện tại hắn ở thư phòng.

Mí mắt rốt cuộc không thể chịu thêm nữa, nàng nói với chính mình chỉ cần ngủ một chút, lát sau sẽ tỉnh lại.

~~~~~***~~~~~

Xoay người nghiêng sang một bên, đùi phải đột nhiên đụng vào một thân thể ấm áp, nàng bỗng dưng mở to mắt, mái tóc màu nâu hỗn độn trên khuôn mặt tuấn mỹ, trải qua một đêm mà cằm lún phún râu, toát ra một loại khí chất của đàn ông thành thục, trưởng thành.

Hắn khi ngủ, trên mặt thiếu hẳn vẻ góc cạnh và mạnh mẽ, nhiều hơn hơi thở nhu hòa, thật sự là một người đàn ông đẹp – trai.

Nàng liều mạng lắc đầu, cực lực dời đi tầm mắt, không được, không được, hắn là Doãn Lạc Hàn, cái kẻ đã vô tình đá nàng xuống giường, lấy tra tấn nàng làm vui, sao nàng có thể cảm thấy người như thế tốt đẹp cơ chứ?

Bị nàng làm động, hắn vô ý thức hít một hơi thật sâu, nháy mắt tỉnh lại.

~~~~***~~~~

Tại sao Doãn Lạc Hàn lại tặng Mân Huyên dây chuyền hình hoa hồng, hi hi, đơn giản lắm, vì trong tên của Mân Huyên, chữ “Mân” có nghĩ là hoa hồng đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.