Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 15: Không kịp trở tay



Lát sau, ra khỏi toilet, nàng bắt đầu tự thôi miên mình lần thứ tám trăm ba mươi mốt, không cần nhìn đến hắn, hoặc phải làm bộ như chưa từng gặp qua hắn.

Hôm nay là lần đầu bọn họ gặp nhau,về sau hắn là vị hôn phu của Chỉ Dao, nàng là bạn thân của Chỉ Dao, cứ coi như không có chuyện gì xảy ra, hai người chung sống hòa bình.

Hắn đường đường Doãn đại tổng tài tập đoàn Đường Thịnh, không ngốc đến mức nhắc đến chuyện hôm qua trước mặt Chỉ Dao, đúng, chính là như vậy, đợi bữa cơm này kết thúc, nàng sẽ tìm đại một lí do gì đó chuồn đi. Từ nay về sau mỗi lần thế này, cứ có hắn xuất hiện, nàng chỉ cần tránh mặt là ổn.

Tự thôi miên một phen sau, Mân Huyên một lần nữa đạt được niềm tin, cõi lòng bối rối cũng dần dần bình tĩnh trở lại. Nàng bước từng bước nhỏ, chậm rãi đi tới bàn ăn gần cửa sổ.

Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Chỉ Dao, lúc này đang tán gẫu rất vui vẻ cùng Doãn Lạc Hàn, hoàn toàn không chú ý tới nàng, tầm mắt quỷ dị khó lường kia cũng không bắn về phía nàng nữa.

Nàng mừng rỡ thoải mái, khoái trá hưởng dụng đồ ngọt ngon lành bồi bàn vừa bưng lên.

Chỉ Dao đưa miếng bánh ngọt vào miệng, đôi mắt trong veo như nước nảy ra ý tưởng: “Lạc ca ca, hôm nay cơm nước xong, em muốn đi xem phim. Nghe nói gần đây có bộ phim kinh dị rất hay, toàn là ngôi sao em thích.”

Doãn Lạc Hàn nhún nhún vai, cười yếu ớt, giọng nói tràn ngập yêu chiều: “Không thành vấn đề. Tôi chuyên đi theo công chúa nhỏ của mình, ngày hôm nay em muốn đi đâu tôi sẽ đi cùng.”

“Em biết Lạc ca ca hiểu em nhất.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chỉ Dao cười đến sáng lạn.

Nàng buông cái thìa nhỉ trong tay, phút chốc quay đầu nhìn Mân Huyên đang nhấm nháp đồ ngọt: “Mân Mân, rạp chiếu phim phía trước đang chiếu bộ phim kinh dị rất hay, tớ muốn cậu cùng đi với tớ, cậu lại nói cậu nhát gan không dám xem. Hôm nay có Lạc ca ca đi cùng, hẳn là cậu sẽ có dũng khi đi với tớ.”

“Không, không cần. Hai người cứ đi đi, tớ còn muốn về nhà.” Mân Huyên vội nuốt miếng bánh, thật vất vả nghĩ ra một lí do tránh đi. “Tớ còn một bài luận văn chưa viết.”

“Mân Mân, tớ cũng biết cậu muốn xem bộ phim này. Hôm nay khó được Lạc ca ca đi cùng, cậu bỏ qua cơ hội lần này, lần sau cũng không có người đi cùng cậu.” Chỉ Dao chu môi, “Mặc kệ, cậu cũng cùng đi thôi.”

Thôi rồi, tính công chúa của Chỉ Dao lại tới rồi, mỗi lần như vậy, Mân Huyên đều không có cách từ chối. Nàng đành phải đưa ánh mắt cầu cứu tới Dõan Lạc Hàn, hắn là vị hôn phu của Chỉ Dao, hắn hẳn cũng không hy vọng thời gian hai người bọn họ bên nhau, lại còn sờ sờ cái bóng đèn là nàng.

Không ngờ Doãn Lạc Hàn một lần nữa làm nàng mở rộng tầm mắt, tiếp nhận tín hiệu cầu cứu của nàng, thản nhiên nhíu mày, bộ dạng vô cùng lực bất tòng tâm.

Thật không biết trong đầu người này suy nghĩ cái gì nữa, Mân Huyên chán nản nhìn đi hướng khác, bắt đầu tìm cách khác thoái thác đề nghị của Chỉ Dao.

Đột nhiên Chỉ Dao lại đẩy ghế ra, chậm rãi đứng lên. “Mân Mân, Lạc ca ca, em đi toilet một chút.”

Động tác quá bất ngờ làm nàng trở tay không kịp, nếu Chỉ Dao rời đi, vậy chẳng phải, chẳng phải nơi này chỉ còn lại… Còn lại nàng cùng Doãn Lạc Hàn băng giá.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.