Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 155: Hắn khóc sao




Nhìn thấy nàng ăn thực sự vui vẻ, Kim Chính Vũ ôn nhu nhìn dáng vẻ phấn khởi cùng duyên dáng của nàng, đưa một quả việt quất cho nàng: “em thích ăn, liền ăn nhiều một chút”.

Việt quất là loại quả Trung quốc mà nàng thích nhấtduf sao thì cúng không cần trả tiền, không ăn cũng lãng phí.Tay Kim Chính Vũ lại đưa tới cho nàng một quả nữa, nàng cứ vậy mà ăn hết quả này đến quả khác.

Chỉ chốc lát đã ăn hết, Kim Chính Vũ trìu mến cầm một tờ giấy lau khóe miệng còn dính việt quất của nàng.Đột nhiên, nàng cảm thấy Kim Chính Vũ trước mắt có một chút cao lớn lên, tựa như không có lúc nào là không lộ ra vẻ thương tiếc đối với chính mình.

Nàng có thể làm cái gì đây?

Nàng hai bàn tay trắng, ngay cả việc thích người khác thì cúng chỉ là mong muốn xa vời mà không thể thành. Nàng chỉ có khả năng cẩn thận mà quý trọng tình cảm này thôi.

Đến tột cùng chính nàng đối với Kim Chính Vũ, như là đối với Chỉ Giao như vậy vẫn đơn thuần chỉ là bạn bè, nhưng vẫn là dần dần nàng cảm thấy thích hắn. Nàng lại bị chính mình làm cho hồ đồ.

Đơn giản là không nghĩ tới nữa đi, như bây giờ có phải là rất vui vẻ và thỏa mãn sao.

Kim chính vũ đứng dậy đi vào toilet, hắn ở trong đó, không lâu đã truyền đến âm thang nước chảy.Đã sạch sẽ, nàng phấn khởi nặn ra một chút tươi cười.

Sau một lát, hắn từ trong toilet thong thả đi ra, “Mân Mân, lần trước chúng ta nói chuyện với nhau còn chưa có chấm dứt”

“ Cậu là chỉ chúng ta, lần trước nhớ lại sự việc trước kia ở cô nhi viện” Mân Huyên khéo léo cau cái mũi, rất nhanh đã nghĩ đến.

“Ân” hắn ngạc nhiên, chuyên chú nhìn nàng, tựa hồ là đang đợi nàng mở miệng.

“Nga, đúng vậy. tôi nghĩ tưởng, lần trước nói đến đâu nhỉ?” Nàng suy nghĩ một hồi, chần chờ đã mở miệng,“Dường như nói đến cậu muốn tôi đáp ứng một việc, thì sẽ không cả ngày đi theo sau tôi nữa.”

“là chuyện gì?”hắn cúi đầu , mái tóc màu nâu kia đã che khuất đi sự trong suốt của hai trong mắt, tiếng nói có chút giồng như bình thường nhưng cũng dễ dàng nhận ra vài phần chua sót bên trong.

“Chuyện gì?” Nàng lại là sửng sốt, liều mạng hồi tưởng, trước mắt sáng ngời,“A! tôi nhớ ra rồi, dừng như vẫn là sự việc cậu muốn lấy tôi.Haha…Khi đó cậu đúng là đồ ngốc đàng yêu, hơn 10 tuổi tiểu hài tử như thế nào biết thích cùng yêu đâu, bất quá là tôi cứu cậu một lần, cậu sẽ lấy thân ra để báo đáp.Haha….”

Hắn như trước cúi đầu, bản thân lộ ra vẻ chua sót dị thường, “ Buồn cười sao?em cảm thấy chuyện này buồn cười lắm sao?Căn bản là em chưa từng để nó trong lòng, buồn cười chính tôi, đến tột cùng lại tuân thủ điều này, ước định buồn cười, là tôi rất không biết….”

Hắn toan khổ miệng như là lây bệnh nàng, nàng cảm giác được ngực của mình bị cái gì đó đâm vào thật đau, rơi đến môi nhẹ nhàng nói “Kim Chính Vũ…cậu không phải là sẽ làm như tôi nói.”Nếu một ngày nào đó cậu có chín mươi chín cô bạn gái, cái này chứng tỏ là cậu thực sự đã trưởng thành, như vậy tôi sẽ gả cho cậu, làm vợ của cậu…”

Bất quá là nàng lúc ấy bị hắn làm phiềnthuaanj miệng qua loa nói vậy với hắn thôi.

Thất sao? Hắn sẽ là không thực hiện lời này trong năm năm đi.Hán như vậy không có bình thường đi, qua lại một cái lại là một người bạn gái, bất quá là vì nàng lúc ấy thuận miệng nói ra thôi.

Nàng không thể tin được……

“Vậy em cho rằng thế nào?” đôi mắt của hắn lúc này lóng lánh cùng với thần sắc thực sự tái nhợt.

Nàng nói đúng, nàng thật sự nói đúng. Hắn kết giao với chín mươi mấy cô bạn gáilaf vì lời tuyên bố đó của nàng..

Như vậy, hắn thường xuyên ở nàng trước mặt nàng nhắc tới con số “Mân Mân, còn có ba cái”“Còn có hai cái”“Một cái”, này đó không phải hắn thần kinh đáp sai, mà là hắn có ý ám chỉ cho nàng biết.

“Em hiện tại nghĩ tới, đáp án của em là cái gì? Em cảm thấy tôi làm điều này thực buồn cười có phải không? Em nghĩ thế nào, hãy cho tôi biết” Hắn xuất thần dừng ở trên người nàng, hai bàn tay nắm thật chặt lại. Hắn dường như đang chờ đợi sự tuyên án từ nàng.

Nàng không biết, chuyện này tới quá đột nhiên, nàng còn đang ở trong trạng thái không thể tin được cùng với một sự khiếp sợ bên trong, nàng không thể làm ra câu trả lười. Cũng hiểu được, nếu nàng xử lý không tốt, khả năng sẽ vĩnh viễn mất đi kim chính vũ, cho nên cần phải cẩn thận nói chuyện.

Đồng thời còn có một sự thật tàn khốc khác lại nhắc nhở nàng, nàng không có tư cách nhận bất luận tình yêu của người nào, nàng không thuần khiết , đã làm vấy bẩn chính mình, vậy làm sao có thể nhận tình cảm này.

Những điều đó như là loại chất độc giống nhau cắn cắn vào nơi mềm mại nhất trong tâm hồn nàng. Ya nghĩa đó là một mảnh hỗn loạn không có thời gian, nàng di chuyển thân người không khỏi nói ra lời cự tuyệt : “Kim Chính Vũ, tôi nghĩ lời kia chính là vui đùa, lúc trước có nói, nhưng lời nói không thể cho là thật. Chúng ta hiện tại đều là người trưởng thành, tôi nghĩ cậu hẳn là…”

“Em không cần phải nói, tôi đã biết…”Hắn đột nhiên cắt đứt lời nói của nàng, thân ảnh hắn nghiêng đi vô hình như ngưng tụ nhiều áp lực thống khổ cùng với sự tuyệt vọng.

“Kim chính vũ, chúng ta vẫn là bạn……” tiếng nói của nàng nghẹn ngào, hốc mắt bắt đầu đỏ lên, một tầng sương mù đã bao phủ quanh viền mắt.

Không phải như thế, nàng không nghĩ nói những lời này. Trên thực tế nàng càng muốn nói là, kim chính vũ, tôi đối với cậu có cảm giác, có lẽ chúng ta có thể bắt đầu……

Nhưng nàng không dám nói, càng xác thực nói, nàng không phải là cô gái thuần khiết không tỳ vết, nàng không xứng đang vơi Kim Chính…… Nàng thật sự không xứng với hắn……

“Mặc kệ em thấy thế nào, cho rằng tôi khờ, thần kinh có vấn đề, như thế nào có thể đem chuyện năm xưa trở thành lời nói thật sao. Tôi muốn nói là tôi không hối hận vì đã làm được điều đó, bởi vì tôi thực sự khẳng định , từ thời khắc em cứu tôi 5 năm đó, tâm của tôi liền dừng trên người em….Trong 5 năm nay, tôi đã từng không ít lần từ Hàn Quốc xa xôi trở về…tôi đứng ở chỗ tối nhìn em. Người khác thì sẽ được nghỉ, còn em thì phải đi làm thêm, nhưng là em nhất định sẽ không biết…em đi đến đâu…tôi cúng đi theo phía sau em…cúng giống như 5 năm trước tôi luôn đi theo đằng sau em…vĩnh viễn đều đã đi phía sau em…”

“Kim chính vũ, cầu xin cậu, cầu xin cậu không cần hơn nữa……” Nàng lớn tiếng đánh gãy lời nói của hắn, khống chế không được mà khóc nức nở, yên lặng để hắn nói xong. thực xin lỗi…… cùng với cậu, tôi không phải là một cô gái tốt, tôi tình nguyện hiện tại cự tuyệt cậu…… Thực xin lỗi…… Tôi không xứng……

“”Em vì cái gì mà khóc, nói cho tôi biết nghe đến những điều này, em vì cái gì mà rơi nước mắt…” Hắn đột nhiên xoay người lại, đáy của đôi mắt như đã chất đầy những giọt nước trong suốt, hắn đã khóc sao?Nàng cũng không biết hắn khóc ,bởi vì nàng cự tuyệt sao? Nàng thực sự làm tổn thương hắn sao.

Nàng cũng không biết là hắn đã khóc, bởi vì nàng cự tuyệt sao? Nàng thật sự làm tổn thương hắn sao?

“Kim chính vũ, cậu không cần như vậy, chúng ta……”

“Lăng Mân Huyên,em không cần nói.” Hắn ngưng mi mắt toát ra vẻ đau thương tự giễu,“Cái ước định kia, tôi kết giao với chín mươi chín cô bạn gái……em thấy nó trở thành một truyện cười có đúng không? Được rồi…… Coi như tôi hôm nay cái gì cũng chưa có nói…… Tôi cũng chưa từng tới……”

“Kim chính vũ…… Tôi……” Nàng còn muốn nói cái gì đó, muốn nói một điều gì đó để an ủi hắn, nhưng là nàng nói không nên lời, trong cổ họng như bị mắc cái gì đó, nàng chỉ có thể như vậy mà phát ra vài tiếng đau xót ở trong lòng.

Hắn đứng thẳng mong mỏi nàng liếc mắt một cái, hắn dứt khoát xoay người đi ra hướng cửa phòng bệnh.