Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 173: Lo lắng áo cưới



“Đúng vậy, tổng tài.” Không thể tưởng được tổng tài đối với chuyện này lại vội vàng như vậy, Từ Bang cung kính hơi hạ đầu, trong lòng âm thầm nói , ngày đó người phụ trách chỉ nghe ba chữ “ Doãn Lạc Hàn” này liền lập tức ngừng hết mọi việc để diều tra chuyện này.

Ngày hôm qua họ đã đem tư liệu điều tra được tới đây, hắn dựa theo lần trước cùng phó tổng tài ước định, đem tư liệu còn nguyên vẹn giao đến, kết quả là phó tổng tài xem qua tư liệu sau, trầm tư nửa ngày, sau đó mệnh lệnh cho hắn nếu tổng tài có hỏi, hắn nên nói là họ bận quá, thoái thác đi.

Xem tổng tài một bộ vội vã muốn biết kết quả như vậy, phỏng chừng sự tình giấu diếm không được bao lâu, một ngày nào đó sẽ lộ, bất quá có phó tổng tài đằng sau, hắn có thể yên tâm, sau cũng không có trách nhiệm gì.

Mân Huyên xoa mắt đau nhức, buông xuống máy tính bản, ở sô pha nhìn vừa lên phần tư liệu, trước tiên vì tiến vào tạp chí làm mà chuẩn bị chút, hiện tại trong não đã qua bão hòa , vẫn là trước nghỉ ngơi một hồi.

Thực nhàm chán, tại đây trong trong phòng sắp mốc meo này một người thật là buồn, nhìn ngoài cửa sổ sáng lạn ánh dương, đi ra ngoài đi một chút, tán giải sầu cũng tốt.

Nàng chủ ý đã định, lập tức buông máy tính bản xuống, đi nặng nề ra khỏi phòng, đáp thang máy đến đại sảnh, vừa mới chuyển người muốn ngồi ở cửa và vào hoa viên đi một chút, phút chốc như là nghe được phía sau có người ở kêu tên chính mình.

“Mân Mân……Mân Mân……”

Nàng quay đầu vừa thấy, là Chỉ Dao, vui vẻ giơ lên khuôn mặt tươi cười,“Chỉ Dao, sao cậu lại tới đây? Kỳ thật cậu cũng có chuyện của cậu, không cần mỗi ngày đều đến với mình.”

“Không sao,Mân Mân, dù sao mình cũng không có việc gì làm cả!” Chỉ Dao khoát tay áo, lập tức quyết khởi phấn thần,“Lạc ca ca lại bận, giữa trưa lại không thể theo giúp mình, cho nên mình vừa tan học bỏ chạy đến chỗ cậu nơi này. Cậu nhất định phải thu lưu mình nha.”

Nói xong, Chỉ Dao cố ý làm nũng tựa đầu tựa vào vai nàng , Mân Huyên cười cười,“Được, mình thu lưu cậu. Cậu ăn cơm chưa?”

Nàng chính là thuận miệng vừa hỏi, không nghĩ tới Chỉ Dao liên tục lắc đầu,“Còn chưa có, mình bụng rất đói, chúng ta lái xe đi ra ngoài ăn đi, không cần bảo mình ăn đồ ăn trong bệnh viện , mình không thích.”

Mân Huyên không khỏi có chút bật cười, nguyên bản nàng muốn nói bệnh viện này đồ ăn cũng không tệ lắm, nhưng lại nghĩ Chỉ Dao là người được nuông chiều từ bé, cho dù là đồ ăn bệnh viện ngon đến đâu, nàng khẳng định cũng không thích nơi này.

“Nghe lời cậu, mình trước tiên vào trong phòng đổi quần áo, cánh tay của mình không có tiện, cậu phải giúp mình.”

“Cái đó không vấn đề gì.” Chỉ Dao lập tức làm cái thủ thế ok .

Một giờ sau, các nàng ăn xong cơm, Mân Huyên nghĩ đến muốn đi đến chỗ đỗ xe , kết quả Chỉ Dao đột nhiên bị kích động đề nghị muốn đi mua sắm.

Nhất tưởng đến tác phong nhất quán của Chỉ Dao chính là đí mua sắm thấy cái nào có điểm thuận mắt là sẽ mua, tùy ý mà chi trả tiền, mà nàng ở một bên chỉ biết nhìn xem hết hồn, nghĩ vậy một chút nàng vội vàng ngăn cản Chỉ Dao, quyết định đi trên đường cái cuốn một vòng.

Một đường đi một chút dừng lại, nhìn đến một nơi không sai,bước đi vào đi dạo, Chỉ Dao cuống quán mua sắm đại, đột nhiên thấy nhiều con vật nhỏ đặc sắc tiểu điếm, cảm giác thú bông lại thích thú, ngoạn cũng thực vui vẻ, mua thiệt nhiều những con vật nhỏ đáng yêu .

Đi dạo phố, Chỉ Dao thói quen tính kéo cánh tay Mân Huyên, đột nhiên nàng quay đầu toát ra đến một cái nghi vấn.“Mân Mân, cậu có hay không ảo tưởng đến tương lai như thế nào?”

“Ân…… Tương lai a……” Mân Huyên trừng mắt nhìn, bắt đầu còn thật sự nghĩ vấn đề này.

Bộ dạng trên mặt Chỉ Dao lộ ra khuôn mặt tươi cười, đại lực đốt đầu,“Đúng vậy, chính là tương lai cậu muốn cuộc sống thế nào, nam nhân mà cậu muốn có bộ dạng như thế nào? Còn có a, ngôi nhà cho cuộc sống của cậu, sẽ có vài đứa nhỏ, mỗi ngày cậu ở căn phòng lớn trong nhà sẽ làm cái gì……”

Bộ dáng của Chỉ Dao hiện lên vẻ mặt khát khao, nàng nghĩ đến cũng quá xa, còn chưa có tốt nghiệp đâu, cũng đã nghĩ tới gia đình sau này , Mân Huyên thiếu chút nữa không cười ra tiếng.

Nhìn bộ dáng Mân Huyên mím môi cười trộm, Chỉ Dao tức giận ,“Mân Mân, cậu không cần cười, mình là nói thôi,mình gần nhất luôn luôn nghĩ về vấn đề này, dù sao mình sẽ gả cho Lạc ca ca , chậm nhất cũng là chuyên mấy tháng về sau.”

Mân Huyên khóe môi nháy mắt cứng ngắc, phát hiện chính mình đột nhiên nghe cái tin tức đó rốt cuộc cười không nổi . Đúng vậy, nàng nhiều lần nghe Chỉ Dao nhắc tới chuyện sau khi nàng tốt nghiệp sẽ cùng với Doãn Lạc Hàn cử hành hôn lễ.

Nàng ở đâu,sự nàng tồn tại là cái gì? Bất quá là làm người thứ ba bị khinh thường, không thể gặp qua tình phụ. Trên đời không hề có gió lùa tường, chuyện này không có khả năng giấu diếm bao lâu nữa, nàng thật sự không nghĩ thương tổn Chỉ Dao.

“Mân Mân, cậu xem, áo cưới kia thật đẹp, chúng ta mau đi qua nhìn xem.” Chỉ Dao hai mắt tỏa ánh sáng, chỉ vào áo cưới trong tủ kính, vẻ mặt hưng phấn.

Nàng bị Chỉ Dao lôi kéo đi vào tiệm áo cưới, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kích động của Chỉ Dao, mê luyến cước bộ nhìn bộ áo cưới tráng noãn mà lưu luyến bồi hồi.

Tượng kia trưng bày cho tinh thuần không tỳ vết màu trắng phủ kín toàn bộ tầm nhìn, tâm giống như nhanh bị một trận khó chịu. Nàng không biết chính mình là như thế nào mà đi ra khỏi tiệm áo cưới kia, lại là như thế nào bị Chỉ Dao lôi kéo đi ở trên đường cái .

Cuối cùng là trong túi Chỉ Dao phát ra tiếng chuông điện thoại tiếng, chuông dời đi một ít lực chú ý, nàng nghe được Chỉ Dao vui vẻ hoan hô, còn không có hiểu được chuyện gì xảy ra, đã bị Chỉ Dao lôi kéo hướng bãi đỗ xe đi.

“Chỉ Dao, chúng ta đi đâu?” Ngồi trên xe, Mân Huyên ánh mắt tràn đầy mê hoặc.

Chỉ Dao đem túi đặt ở sau, xoay người vội vàng phát động xe,“Cha mẹ mình đi du lịch ở nước ngoài đã về, hiện tại vừa xuống sân bay, ca ca mình không rảnh, bảo mình đi đón,cậu theo mình cùng đi đi.”

“Mình? Mình cũng đi?” Mân Huyên ngữ khí hơi hơi kinh ngạc, nghĩ đến anh trai Chỉ Dao Giản Quân Dịch, lập tức nói,“Không cần , cậu vẫn là cho mình xuống xe, mình sẽ bắt xe trở lại bệnh viện.”

Chỉ Dao thầm oán ngắm nàng liếc mắt một cái,“Mân Mân, cậu là bằng hữu tốt nhất của mình, là chị em tốt nhất, chúng ta ở chung nhiều như vậy năm, cậu cũng chưa gặp qua cha mẹ mình. Trước kia mỗi lần mời cậu đến nhà mình làm khách, cậu đều nói bận . Hôm nay cậu có rảnh,mình nghĩ đem cậu giới thiệu cho cha mẹ mình biết.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.