Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 19: Buông tay



Nàng lo được lo mất, âm thầm quan sát Lôi Thiếu Đằng cùng Lăng Mân Huyên một thời gian, xem hai người còn lưu lại chút tình ý xưa cũ nào không, cuối cùng, nàng mới thoáng an tâm, từ ba năm trước đây tới tận bây giờ, Thiếu Đằng vẫn duy trì một khoảng cách nhất định với Mân Huyên, như đã sớm đem chuyện trước đây quên không còn một mảnh.

Cứ như vậy, nàng vẫn xem Lăng Mân Huyên không vừa mắt, mỗi lần thấy khuôn mặt đó xuất hiện trước mặt, lòng lại sinh ra cảm giác chán ghét.

Lăng Mân Huyên, đứa con gái của kẻ giết người đó, căn bản không xứng cùng vào một đại học với nàng, cũng không xứng được hít thở dưới cùng một mái nhà với nàng, cùng hưởng thụ cuộc sống thoải mái như nàng.

Càng làm nàng tức giận chính là, Lăng Mân Huyên dường như không rõ thân phận ăn nhờ ở đậu của mình, hơn nữa còn không nịnh nọt lấy lòng nàng, luôn luôn ra vẻ ta đây cao quý lắm.

Ở trường, Lăng Mân Huyên dựa vào thiên kim của Giản thị tập đoàn, nên coi tất cả mọi người ở Lăng gia không ai ra gì.

Từ ngữ bén nhọn của Ngải Phù cắt vào tai, Lăng Mân Huyên quay đầu nhìn về chỗ đó, bất ngờ lại thấy một ánh mắt khác thường.

Nàng không dám đứng đực ở chỗ đó, nhanh chóng lên lầu, đột nhiên phát hiện tim đập nhanh kinh hoàng.

Nàng liều mạng vỗ về khuôn mặt nhỏ nhắn nóng bừng, sao có thể như vậy, Lăng Mân Huyên, tỉnh táo lại, không thể ôm bất cứ ảo tưởng gì với anh ta.

Ba năm, mày đợi hắn ba năm, nhưng kết quả là gì, mỗi lần Ngải Phù châm chọc cuời nhạo, anh ta chỉ lạnh nhạt thờ ơ đứng nhìn.

Thiếu Đằng là người thừa kế tập đoàn tài chính Lôi Thị, thời gian nàng còn ở cô nhi viện, anh ta cùng Ngải Phù đính hôn dưới sự đồng ý của hai nhà, bọn họ hiện tại là vị hôn phu của nhau. Nàng đau đớn cười, mình hai bàn tay trắng, không có gia thế hùng hậu tài lực, không có quần áo đắt tiền, châu báu quý giá, lại còn được thừa kế danh hiệu “Con gái kẻ giết người”, anh ta không có khả năng liếc nhìn tới nàng.

Nên, tốt nhất, cắt hết toàn bộ hy vọng đi thôi. Với Lôi Thiếu Đằng, nàng không thể ôm ảo tưởng xa vời gì, nàng cần phải buông tay.

Nàng thở dài, vất ba lô lên ghế, phát hiện chính mình có chút khát nước. Nàng mới từ lầu một trốn lên, không thể xuống đó, may mà lầu hai cũng đầy đủ mọi thứ, nàng quyết định ra hành lang rót nước uống.

Chậm rãi ra khỏi phòng, đến hành lang, nàng giương mắt nhìn thấy một thân ảnh tà tà dựa vào tường, nàng thấy căng thẳng, phản ứng đầu tiên là xoay người trở về phòng.

“Mân Mân!” Tiếng gọi tràn ngập thân thiết, bước chân của nàng khựng lại. Tiếng gọi thân thiết này quá mức quen thuộc với nàng, giống như thuộc về quá khứ mười mấy năm trước đây, nháy mắt chui vào lỗ tai nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.