Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 193: Có ý định gặp nhau



Ngực giống như là bị một cái gì đó chặn lại, nàng thở dài một cái, không còn muốn , bọn họ là hai người ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau, vẫn là nghĩ đến chuyện công tác thôi.

Phùng Tĩnh Như buổi sáng sớm sẽ kiểm tra nàng, còn chút tư liệu chưa đọc xong,cánh tay dài của nàng túm lấy chiếc ba lô ở trên sô pha, lấy ra tư liệu, chậm rãi lật xem.

Ngày hôm sau rời giường,chỗ mắt cá chân quả nhiên đã hết sưng , ở gương nhìn chính mình, thoạt nhìn tinh thần không được tốt, hai con ngươi mắt bị thâm quầng, có điểm giống gấu trúc. Nếu như vậy đi đến công ty, khẳng định sẽ khiến người ta chú ý, nếu có cái gì che đậy một chút đôi mắt thì tốt rồi, hôm nay tan tầm ,nên đi mua một lọ phấn để trang điểm đi.

Vừa thời gian, hiện tại có thể đi làm, đi đến sô pha hạ thắt lưng cầm lấy ba lô ,dừng một chút, lại nhìn xem trên người nửa vời, ngày hôm qua Kỉ Tích Vân cùng nàng đề cập qua mặc trang phục công sở hẳn là phải phối hợp với túi da linh tinh , mà không phải giống loại sinh viên đeo ba lô này .

Được rồi, nàng thừa nhận, như vậy phối hợp xác thực có điểm không tương xứng , nàng quyết định hôm nay tan tầm ,sẽ đi mua hai loại gì đó nàng cần .

Đến tạp chí, văn phòng chỉ có vài người, nàng đưa mắt đầu nhìn vị trí Kỉ Tích Vân , còn không, bây giờ còn kém ba phút nữa là chín giờ , như thế nào nhiều người như vậy đồng thời đi muộn?

Nàng bụng đầy nghi hoặc ngồi vào chỗ ngồi , đem kia đôi tư liệu tái mơ hồ lật xem một lần, không thể nói là tài liệu nhiều như vậy mà được nhồi vào đầu nàng, cũng đã được tới tám chính phần, ứng phó với vấn đề của Phùng Tĩnh Như hẳn là không có gì quá sức.

Nhìn về phía văn phòng phó chủ biên , cửa sổ còn đóng, điều này chứng minh Phùng Tĩnh Như còn chưa tới, sao lại thế này, hôm nay là ngày gì, đã qua chín giờ.

Nàng quyết định đi về phía bên kia cách bàn công tác của mình hơi xa hỏi thăm đồng sự một chút tin tức, vừa đứng lên, cửa văn phòng truyền đến tiếng giày cao gót đánh mặt phát ra tiếng vang, là Kỉ Tích Vân .

“Tích vân, hôm nay sao lại thế này? Mọi người đều tới muộn.” Mân Huyên ghé vào chắn bản, nhanh đưa ra nghi vấn của chính mình.

“Như thế nào? Ngày đầu tiên đi làm phòng nhân sự bộ báo cáo thời điểm, không có người nói qua với cô sao? Tạp chí xã bình thường là song hưu, hôm nay là cuối tuần , bởi vì số ra nhất kì này tạp chí còn có chút này nọ chưa chuẩn bị cho tốt, cho nên hôm nay chúng ta vài người tăng ca. cô hôm nay không nghỉ ngơi sao?”

“A? Tôi không biết, cũng không có người nhắc .” Mân Huyên kinh ngạc một chút, nghĩ lại nhất tưởng,“Phùng tiểu thư hôm nay sẽ đến sao?cô ta còn nói hôm nay sẽ kiểm tra mình.”

“Hẳn là sẽ , khả năng cô ấy ẽ ghé qua một chút.” Kỉ Tích Vân buông xuống bao da, khẳng định gật đầu,“Đi qua vô luận cũng không có việc gì, thân là phó chủ biên cô ta tổng hội ở chu lục buổi sáng đến xem, bất quá trên lầu chủ biên cùng xã trưởng sẽ không .”

Kỉ Tích Vân mở máy tính, hai mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính , còn muốn vội vàng trả lời vấn đề, Mân Huyên nhanh nói,“Nga, vậy cô mang, tôi ở chỗ này chờ cô ấy.”

Ngồi ở ghế trên nhìn tư liệu, còn không quên thường thường ngẩng đầu coi động tĩnh văn phòng của Phùng Tĩnh Như , qua ước chừng hai mươi phút , nàng rốt cục thấy được thân ảnh của Phùng Tĩnh Như .

Phùng Tĩnh như đi vào văn phòng, không quá một hồi, cửa sổ đã được mở ra , đây là kinh nghiêm mà nàng mấy ngày nay ở buổi sáng đi làm khi quan sát được ở Phùng Tĩnh Như .

Nàng lẳng lặng đợi năm phút đồng hồ, trên bàn điện thoại liền vang , tiếp nghe quả nhiên là điện thoại nội tuyến của Phùng Tĩnh Như , kêu nàng hiện tại qua.

Biết Phùng Tĩnh Như kêu chính mình là muốn làm cái gì, nàng thở sâu, nâng lên tư liệu trên bàn kia, thải bước tự tin tràn đầy cước bộ đi hướng văn phòng kia.

Một giờ qua đi, Phùng Tĩnh Như khép tay tại một phần tư liệu, đem nó ném tới bàn công tác kia tư liệu tối mặt trên, hai tay giao nhau để đặt trong người , chuyên chú nhìn Mân Huyên đứng ở trước bàn công tác .

“Mân Huyên, cô quả nhiên không làm cho tôi thất vọng, trí nhớ của cô thực không sai, lý giải năng lực cũng rất mạnh, đáp án của cô cũng không theo khuôn phép cũ, dựa theo lý giải của chính, mình ,thực sinh động, không sai.”

“Cám ơn.” Mân Huyên mỉm cười, khó mà có thể được nghe một lời khen ngợi chính mình, hơn nữa lại là lãnh đạo trực tiếp của chính mình , khó tránh khỏi sinh ra tâm lý nhảy nhót cùng phấn chấn.

Phùng Tĩnh Như nhún nhún vai, trên mặt không có gì biến hóa,“Này chỉ có thể là lý luận suông, đối với năng lực của cô tôi sẽ mỏi mắt mong chờ. Hôm nay là cuối tuần , căn bản hẳn là phải nghỉ ngơi, không có việc gì , cô hiện tại có thể tan tầm . Bất quá thứ Hai, tôi sẽ giao một ít nhiệm vụ thực tế cho cô làm.”

“Tôi sẽ tiếp tục cố gắng .” Mân Huyên gật đầu thật mạnh, tỏ vẻ quyết tâm của chính mình , hướng tới đối phương chào,rồi xoay người đi ra khỏi văn phòng.

Khoái trá cước bộ đi đến bàn công tác bắt đầu thu thập này nọ, lúc này Kỉ Tích Vân di động ghế dựa, tham quá đến, cười tủm tỉm nói,“Mân Huyên, tan tầm đi.”

“Đúng vậy! Tích Vân, tôi đi trước!” Mân Huyên một bên hướng nàng khoát tay áo, một bên cầm ba lô đi hướng cửa văn phòng.

Không thể tưởng được đi làm thật tốt, còn có ngày nghỉ ngơi , hơn nữa là suốt hai ngày, trước kia nàng đến trường chưa bao giờ biết cái gì là ngày nghỉ ngơi , luôn lợi dụng hết thảy thời gian trống không làm công, kiếm tiền trả sinh hoạt phí.

Cước bộ nhẹ nhàng đi ra thang máy, gật đầu hướng bảo an trong đại sảnh tiếp đón, đi ra khỏi viết tự lâu, ánh nắng ấm áp chiếu lên trên người, nàng nheo lại hai tròng mắt, hưởng thụ khoảng không gian khó có được.

Nhớ tới kế hoạch hôm nay tính đi mua đồ, nàng cước bộ hướng một trung tâm thương mại đi đến, Chỉ Dao tối hôm qua gọi điện thoại cho nàng, hẹn nàng đi dạo phố, nghe nói nàng hôm nay còn đi làm , đành phải thôi, hiện tại muốn hay không gọi điện thoại cho Chỉ Dao.

Chân tiến đến trung tâm thương mại, nàng nháy mắt đánh mất ý niệm này trong đầu, dĩ vãng đi dạo phố mua này nọ, Chỉ Dao sẽ giành trước giúp nàng trả tiền, lần này vẫn là không cần kêu nàng lại đây .

Ở trung tâm thuwong mại dạo qua một vòng, đều là quầy kinh doanh túi sách hàng hiệu, mặt trên có giá làm nàng cứng lưỡi, dù sao đã đến đây, nhìn xem gần nhất lưu hành loại kiểu túi sách thế nào, trống trải tầm nhìn cũng không sai, nàng chậm rãi cuống , không khỏi dừng bước ở chiếc túi sách tinh sảo tao nhã, bên cạnh viết là loại mới nhất vừa đưa ra thị trường, nguyên lai đây là mới nhất, khó trách quý như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.