Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 197



Ôn Nhược Nhàn trong mắt mãn hàm chứa chân thành, làm thư kí của tổng tài đã nhiều năm, nàng biết tất cả về tổng tài, hắn tuy rằng đã có vị hôn thê, nhưng hắn rất đa tình, nữ nhân lại nhiều. Nhìn Mân Huyên đến văn phòng tổng tài ký hiệp ước kia, nàng một đường nhìn qua, không khỏi đồng tình với Mân Huyên, lần này nghe nói Mân Huyên cùng tổng tài đã hoa mở giới tuyến *í chỉ sự tự do, chia tay*, nàng thật tình cảm thấy có chút vui vẻ.Mân Huyên cười khoát tay, “Không sao, tôi biết cô cũng là có ý tốt. Kỳ thật tôi cùng Chính Vũ chuyện cũng dài, chúng tôi……”

Tiếng đập cửa đột nhiên vang đến, Ôn Nhược Nhàn nhìn thoáng qua Mân Huyên, đứng dậy đi mở cửa, Kim Chính Vũ đứng ở cửa, khuôn mặt tươi cười,“Mân Mân, có thể đi chưa?”

Trước đó hắn vẫn nhíu chặt mày, hiện tại đã giãn ra, xem ra sự tình thực thuận lợi, nàng mỉm cười đi hướng hắn, một bên hướng tới Ôn Nhược Nhàn đứng phía sau, gật đầu,“Ôn tiểu thư, làm phiền cô rồi .”

Kim Chính Vũ một bên kéo tay nàng, một bên khoa trương vỗ về bụng, kêu to,“Đã đến trưa, tôi đói rồi, đi mau, đi mau, chúng ta đi ăn bữa trưa.”

Thì ra tiểu tử này thẹn thùng.

Nàng mím môi cười trộm , hắn lôi kéo bước nhanh đi hướng thang máy, nhìn đôi mắt của hắn, nàng rõ ràng cảm giác được khi hắn kéo mình, đôi mắt có chút rung động nhè nhẹ.

“Chính Vũ.” Tiếng nói trầm thấp không hề báo động trước vang đến.

Ngay khi bọn họ đi ngang qua văn phòng tổng tài, cửa đang đóng chặt đột nhiên mở ra , một thân ảnh cao lớn đột nhiên xuất hiện ở trước mặt. Trong tích tắc, ánh mắt sắc bén đảo qua khuôn mặt tươi cười của nàng, cuối cùng dừng ở bọn họ đang lôi kéo tay, đôi mắt u ám rất nhanh hiện lên khuôn mặt phức tạp.

Hoàn toàn không dự đoán được tình huống như vậy, trên mặt hắn tươi cười chợt đọng lại.

“Lạc, còn có việc?” Kim Chính Vũ ngây ngẩn cả người, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Doãn Lạc Hàn.

“Phải, tôi vừa rồi đáp ứng giúp cậu, cậu liền đi ngay, còn có chút chuyện chưa kịp nói, tôi với cha cậu nói chuyện điện thoại, tôi nói tôi muốn cậu ở trong nước theo giúp tôi một thời gian, hắn đáp ứng rồi, cho cậu tạm thời vẫn là đi quản lý trong nước.”

Kim Chính Vũ vui mừng nở nụ cười, nhanh lôi kéo Mân Huyên, bước đi đi qua “Lạc, tốt rồi, cám ơn anh.”

Doãn Lạc Hàn nhìn lên, ánh mắt đột nhiên thẳng tắp hướng về phía Mân Huyên, cảm giác được ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, nàng vội trốn tránh, trong lòng vô cùng sợ hãi, người này tâm tư luôn luôn không thể nắm lấy, hắn có thể hay không phá hư nàng cùng Kim Chính Vũ, đem chuyện kia nói ra?

Thấy Doãn Lạc Hàn nhìn chằm chằm Mân Huyên, Kim Chính Vũ vui vẻ nhìn sang Mân Huyên “Anh hẳn là đã biết Mân Mân, bạn tốt của Chỉ Dao.”

“Đương nhiên, chúng tôi đã gặp qua.” Doãn Lạc Hàn khẽ nhếch môi đầy thâm ý.

Nàng choáng váng, chỉ có nàng nghe hiểu tiếng nói bao hàm đùa cợt của hắn, giờ phút này nàng cảm giác mình lại như cô gái mong manh trước kia, lại bị người ta nói trúng tim, những điều muốn che giấu như đều bại lộ.

“Lạc, hôm khác nói chuyện vậy.” Thật vất vả đợi Kim Chính Vũ nói đến những lời này, nàng không ngừng túm tay hắn chạy mau.

“Đúng rồi, Lạc, anh vừa mới theo tôi nhắc đến……” Đi vài bước, hắn như là nhớ tới cái gì, xoay người quay lại.

Nàng đè thấp tiếng nói, dùng sức kéo hắn,“Kim Chính Vũ, cậu không phải nói đã đói bụng sao? Tôi hiện tại bụng cũng có chút đói, đi nào!”

“À…….. được.” Kim Chính Vũ không nghi ngờ gì, quay lại vẫy tay “Lạc, tôi đi trước! Chuyện hôm nay thật cám ơn!”

Nàng như là chạy nạn kéo Kim Chính Vũ vào thang máy, cửa thang máy gần đóng lại, nàng không khỏi nhìn về thân ảnh trước văn phòng, đôi mắt thâm u nhìn thẳng vào nàng, mâu để lóe ra ra một cỗ u quỷ âm u.

Hắn không phải đang nghĩ biện pháp đối phó nàng chứ? Nàng căng thẳng, không, không cần lo lắng, hiện tại chỉ cần trả cho hắn tiền bồi thường là được.

Đúng rồi, nàng quên hỏi hắn cần bao nhiêu tiền bồi thường, nếu không may hắn đòi một trăm vạn, mấy trăm vạn, làm sao bây giờ? Ý thức được điểm ấy, da đầu nháy mắt một trận run lên.

Tay nàng bị nắm chặt một chút, bên tai truyền đến tiếng Kim Chính Vũ thân thiết nói,“Mân Mân, em làm sao vậy, tại sao người lại lạnh như vậy? Có phải mặc ít đồ quá không?”

Nói xong, hắn khẽ cởi áo khoác ngoài, nàng nhanh tay ngăn hắn “Không phải, có thể trong thang máy lạnh quá, đi ra ngoài thì tốt rồi.”

“Được, vậy là tốt rồi.” Hắn thở dài một hơi, thang máy vang tiếng chuông, hai người đi ra thang máy, qua đại sảnh trống trải, rất nhanh ngồi trong xe thể thao.

Đóng cửa xe lại, Kim Chính Vũ quay sang, khóe mắt lộ vẻ giảo hoạt tươi cười,“Mân Mân, em còn nhớ lần trước nhận lời làm bạn gái tôi, theo tôi tham gia tiệc rượu không? Không thể đổi ý nha!”

Nàng sửng sốt một chút, cẩn thận nhớ lại, quả thật là có chuyện như vậy, vô tình gật đầu,“Đương nhiên , tôi nói sẽ giữ lời. Khi nào? Nhưng mà tôi cũng nói trước, tôi hiện tại ban ngày phải đi làm, chỉ có hết giờ làm mới rảnh, mới đến tạp chí xã, tôi cũng không muốn đi xin phép.”

“Chỉ cần em thừa nhận là tốt rồi, buổi lễ đúng là buổi tối.”

“Buổi lễ? Không phải tiệc rượu sao?” Nàng kinh ngạc ngẩng đầu, 2 từ này là hoàn toàn khác nhau. Một cái là tùy tính sở trí, một cái lại là trung quy trung củ, thượng lưu nhân tuyên dương tao nhã cùng xa xỉ yến hội.

Trước câu hỏi của nàng, Kim Chính Vũ sửa lại “A…. tôi nói nhầm thôi, là tiệc rượu, tiệc rượu.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.