Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 23: Thử thất bại



“Xin hỏi cô có hẹn trước không?” Cô gái trước bục lễ tân không thèm ngẩng đầu lên, tiếng nói như cố nặn mà ra. Những nữ nhân bụng đầy toan tính, chỉ tên tổng tài nằng nặc đòi gặp, mỗi ngày nàng gặp phải đến mười mấy người.

“Có, hôm nay hẹn lúc chín rưỡi.” Mân Huyên vội vàng trả lời. Nàng tinh tường biết vẻ khinh thường trong giọng nói của cô gái trước mặt ẩn chứa cái gì, nhất định đã đem nàng ném vào hàng ngũ mấy kẻ luôn nhân cơ hội bám vào Doãn đại tổng tài của bọn họ kiếm chút tiền thừa đi.

Cô gái lễ tân vẫn không ngẩng đầu, bắt đầu lật xem giấy ghi lịch trình, không đầy hai phút sau, đã nghe thấy tiếng xin lỗi đầy mẫu mực: “Thực xin lỗi, tiểu thư, không tìm thấy thời gian cô hẹn trước.”

Mân Huyên hơi sửng sốt, vội vàng nói: “Không thể nào, là tổng tài của các vị gọi điện thoại nói thời gian cho tôi, tôi mới đến.”

Lễ tân vẫn không nói gì, ngẩng đầu dùng một loại ánh mắt hoài nghi nhìn nàng.

Không muốn giải thích vô vị thêm, Mân Huyên hơi mím môi, xoay người bước đi, tên kia có ý gì, ngày hôm qua ở nhà hàng Ý hắn bắt nàng tới đây, hôm nay nàng vất vả mới bắt xe bus tới được, lại không được gặp hắn.

Nếu như vậy, cũng không thể trách nàng nuốt lời. Chỉ cần nghĩ đến việc không phải nhìn thấy tên cuồng vọng khó chơi kia, thần kinh vẫn buộc chặt nhất thời nới lỏng. Nàng vui vẻ bước ra ngoài, đúng lúc đó, lại đụng phải một thân ảnh vội vàng đi tới.

“Lăng tiểu thư!” Nghe thấy có người gọi tên mình, Mân Huyên theo bản năng nâng mắt nhìn lên, Từ Bang thở phì phò, bước nhanh đến đứng thẳng cách nàng một thước.

“Hô… May quá… May mà tôi chạy đến. Tổng tài để sáng nay tôi chờ cô ở đại sảnh, tôi vừa tiễn một vị khách quan trọng, mới rời đi, để cô đợi lâu.”

“Không sao… Cũng may…” Nhìn Từ Bang đột ngột xuất hiện, Mân Huyên lắp bắp nói, thì ra Doãn Lạc Hàn để trợ lý chờ nàng ở đại sảnh.

“Lăng tiểu thư, đi bên này.”

Từ Bang không dừng lại, vội vàng nghiêng người dẫn nàng đến thang máy.

Muốn trốn cũng trốn không xong, nàng thở dài, cuống quít theo Từ Bang vào thang máy.

Từ Bang ấn nút tầng ba mươi năm, nhìn con số liên tục thay đổi trên đầu, Mân Huyên chần chờ một hồi, mới thử dò hỏi: “Từ trợ lí, anh có biết hôm nay tổng tài các anh tìm đến tôi có chuyện gì không?”

“Thật xin lỗi, Lăng tiểu thư, tổng tài chỉ nói tôi đón cô, còn chuyện gì cụ thể, tôi cũng không rõ ràng.” Từ Banh ăn nói cẩn thận, dường như mấy câu nói kiểu này anh ta đã nói vô số lần. Trợ lí của Doãn Lạc Hàn quả nhiên là người khôn khéo giỏi giang.

Không lấy được thông tin gì, Mân Huyên chán nản cúi đầu nhìn đôi giày dưới chân. Hôm nay nàng cố ý xin nghỉ ở cửa hàng bánh đi đến đây, chính là muốn đem sự tình nói cho rõ ràng, không để hắn lại dùng chuyện đêm đó đến uy hiếp nàng.

Đinh một tiếng, cửa thang máy mở ra, nàng theo sau Từ Bang đi ra, nháy mắt bước trên sàn nhà lát cẩm thạch. Ấn tượng đầu tiên về tầng ba mươi năm là rộng mở khí khái, nhưng giờ phút này sao còn tâm trạng ngắm nghía thưởng thức.

Từ Bang đi đến một gian phòng, đẩy cửa ra, nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay, nghiêng người mời Mân Huyên vào. “Tổng tài đang họp, mời cô đợi ở phòng tổng tài năm phút, lát nữa tổng tài sẽ đến.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.