Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 25: Đưa ra hợp đồng



“Tôi không nghĩ thế nào.” Doãn Lạc Hàn lạnh lùng nhấc khóe môi, nắm chặt cổ tay nàng, mang theo hơi thở nguy hiểm tiến gần mặt nàng, “Tôi chỉ muốn thu lại ba trăm vạn kia, đơn giản vậy thôi.”

“Nhưng tôi đã nói rồi, tôi không thể có ngay số tiền lớn như vậy được. Đến tột cùng anh muốn làm gì, cứ nói cho rõ ràng, giấu đầu lòi đuôi như vậy không giống chuyện Doãn đại tổng tài nên làm.”

Bị hắn nắm chặt cổ tay, nàng có chút căm tức, trực giác nói cho nàng người này rất nham hiểm, không chừng hắn đã điều tra hoàn cảnh của nàng nhất thanh nhị sở (1), lại bức nàng như vậy, tựa hồ vì mục đích khác.

Gương mặt tuấn tú của Doãn Lạc Hàn hiện lên nụ cười quỷ quyệt, hoàn toàn không thèm để ý đến ánh mắt phun hỏa của nàng, “Chúng ta kí một hợp đồng thế nào? Nó có thể mang đến cho em ba trăm vạn, quan trọng là em có hứng thú nghe hay không.”

Nụ cười kia của hắn thật làm người ta nổi cả da gà, nàng cắn môi, nắm chặt tay, cố gắng không đấm hắn một phát, “Nói đi.”

Hắn tà nghễ nhìn nàng, đôi mắt đen sâu thẳm tràn ngập châm biếm, thong thả nói: “Không thể chối cãi tôi có rất nhiều tình nhân, chỉ còn thiếu một tình phụ ấm giường, tôi nghĩ hẳn em rất thích hợp.”

“Anh, anh nằm mơ.” Nàng đột nhiên ngừng thở, cảm giác phẫn nộ vì bị nhục nhã tràn ngập lồng ngực, nàng giãy dụa càng mạnh. “Anh buông ra mau. Nếu anh cần một ả tình phụ, tôi tin chắc đàn bà con gái sẽ đua nhau xếp hàng dài mặc anh lựa chọn…”

Hắn kéo mạnh một cái, nàng không hề phòng bị loạng choạng ngã vào lòng hắn, mặt hơi đụng vào khuôn ngực rắn chắc. Nàng kêu đau “ưm” một tiếng, đã nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến tiếng nói lạnh như băng.

“Tôi chưa bao giờ tốn quá nhiều thời gian vào một nữ nhân, tôi chỉ cho em một ngày suy nghĩ. Sau ngày mai, em phải nói đáp án cho tôi.”

Nàng ngẩng đầu, đang định lên tiếng phản bác, đã bị hắn thô lỗ đẩy ra, còn chưa kịp phản ứng, thân thể liên tục lùi dần, ngã ngồi xuống sô pha.

Nàng ngồi thẳng dậy trừng mắt nhìn hắn. Nếu ánh mắt có thể giết người, kẻ có khuôn mặt lạnh lùng tà ác trước mặt đã sớm bị nàng giết hàng nghìn hàng vạn lần.

“Vì sao anh lại chọn trúng tôi?” Nàng không nhịn được hỏi. Nàng sẽ không ngu xuẩn đến mức tin hắn làm vậy vì coi trọng dung mạo mình, chắc chắn còn có nguyên nhân khác.

Hắn không kiêng nể gì đánh giá nàng từ trên xuống dưới, lại nở nụ cười tàn khốc thêm chút ái muội, “Tôi ghét nhất kiểu nữ nhân đòi trói buộc, đến khi chia tay chỉ biết khóc sướt mướt, dây dưa không rõ. Mà tính cách của em, tôi đã điều tra qua, em là người thích hợp nhất làm tình phụ của tôi.”

Giờ phút này, nàng như con mồi bị kẻ đi săn là hắn tùy ý đánh giá, nhất thời toàn thân không được tự nhiên. Thì ra hắn cần một tình phụ đến lúc hắn nhàm chán sẽ không khóc, không làm loạn, bình tĩnh mà chia tay.

Đáp án như vậy thật bất ngờ ngoài dự tính.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.