Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 288



Doãn Lạc Hàn đang đánh nhau với Trịnh Trác, Trịnh Trác đang ở thế thượng phong, còn Doãn Lạc Hàn đang bị Trịnh Trác đánh túi bụi, sau đó hắn đánh trả, lại bị Trịnh Trác dễ dàng né tránh .

Doãn Lạc Hàn nóng nảy sốt ruột nhìn về phía cửa sau, dồn hết sức đấm mạnh về phía Trịnh Trác, muốn cho hắn phải tránh ra, nhưng Trịnh Trác cũng không phải tay vừa, nháy mắt đã tránh được, còn tung một cú đấm mạnh vào mặt hắn khiến mặt hắn sưng vù lên đầy máu.

Nàng muốn coi như không thấy gì, muốn quay đi tiếp tục trở về nhà, nhưng khi nghe thấy một tiếng đấm mạnh kèm một tiếng kêu rên nặng nề đau đớn, tim trong phút chốc như nảy ra ngoài, tựa hồ như cú đánh kia là đánh vào người nàng chứ không phải đánh vào người hắn, nàng rốt cục không thể chịu được nữa, lập tức quay đầu chạy đến.

“Dừng tay, dừng tay, đừng đánh nữa.” Nàng nhìn Trịnh Trác hô to, lại chạy lại phía Doãn Lạc Hàn đỡ lấy hắn đang bị thương khắp mình, đứng loạng choạng “Anh bị điên à? Sao anh ngu ngốc thế hả? Biết rõ không phải đối thủ của anh ta, anh còn cố đánh làm gì? Anh sợ mình sống lâu quá hay sao?”

Doãn Lạc Hàn cố đứng thẳng lại, lơ đễnh lau đi vết máu trên khóe miệng, đôi mắt thâm thúy ánh lên tia sáng, tươi cười nhìn nàng “Huyên, em rốt cục cũng xuất hiện, cố gắng của anh cũng không uổng phí rồi.”

Nhìn hắn toàn thân bị đánh cho ê ẩm, nàng cảm thấy xót xa vô cùng, hắn cố gắng như vậy cũng chỉ là để gặp nàng thôi sao? Nàng nhăn mặt “Đồ điên…”

“Anh không phải đã nói với em rồi sao? Anh đã sớm điên rồi.” Hắn tươi cười nói, nắm chặt lấy tay nàng “Đừng bỏ anh mà đi nữa…”

Trịnh Trác phủi phủi bụi trên người, liếc họ một cái “Này, hai người tình tứ đủ chưa, làm tôi nổi hết cả da gà rồi này…”

“Chúng tôi đâu có…” Mân Huyên không phục lớn tiếng phản bác, cánh tay đỡ Doãn Lạc Hàn vô tình nắm mạnh một chút, liền nghe thấy một tiếng kêu khẽ, nàng quay đầu lại, vội vàng buông lỏng tay, vẻ mặt lo lắng nhìn hắn “Có phải tôi đụng vào vết thương rồi phải không, xin lỗi, tôi không cố ý….”

“Nhìn thấy anh ta bị đánh cô đau lòng như vậy, nhiệm vụ của tôi xem như hoàn thành rồi, tôi phải đi đây.” Trịnh Trác thư thái chỉnh lại quần áo, xoay người ra hướng cửa chính.

“Tôi đâu có……” Nàng dậm chân cãi lại. Quả thật Trịnh Trác xuống tay cũng quá nặng, nhưng dù sao nàng cũng sẽ không vì thế mà thương cảm tên ma quỷ Doãn Lạc Hàn này.

Nàng muốn chạy theo Trịnh Trác giải thích, nhưng hai tay đã bị nắm chặt trong lòng bàn tay nóng ấm của hắn, bên tai lại nghe tiếng hắn khó khăn nhưng vẫn bá đạo nói “Đừng mong chạy trốn khỏi anh.”

Nàng nhìn đôi mắt chất đầy những cảm xúc phức tạp của hắn, chợt nhận ra mình thật sự có cảm giác đau xót không thôi.

Nhìn gương mặt hắn sưng bầm, đi đứng lại chật vật, dù sao hắn bị đánh cũng là vì nàng, nàng thở dài, đỡ lấy hắn “Tôi đưa anh về, giúp anh bôi thuốc.”

Nghe vậy, hắn lại một lần nữa lộ ra khuôn mặt tươi cười quyến rũ, đưa chìa khóa xe cho nàng. Nàng tức giận nghĩ, người này hôm nay bị làm sao vậy, cứ nhe nhởn mãi, mặt nàng có gì đáng cười hay sao mà hắn cứ nhìn nàng tươi cười như vậy?

Nàng lái xe tới căn hộ, dìu hắn lên phòng. Người này thật sự rất cao lớn rắn chắc, nàng đỡ hắn đi một đoạn mà mệt thở không ra hơi.

Nàng vất vả dìu hắn ngồi vào sofa, thấy gương mặt tuấn tú của hắn vẫn là ngây ngô nhìn nàng cười, nàng không khỏi có chút bực mình. Hắn cố ý giả vờ! Một đại nam nhân như hắn làm gì tới mức bị đấm cho mấy phát mà tới mức không đi nổi như vậy chứ!

Nếu không biết tính hắn, nàng còn tưởng là hắn làm nũng rồi.

“Thuốc bôi để ở đâu vậy?” Nàng thở hổn hển nhìn xung quanh, tức giận hỏi.

Hắn dựa vào sofa, khẽ nhấc môi “Em biết ở đâu mà.”

Nàng chớp chớp mắt, chợt nghĩ ra liền chạy biến đi, tới giá sách trong phòng khách, lấy hộp thuốc từ trong ngăn thứ hai.

Nàng ôm hộp thuốc chậm rãi tiến đến bên sofa. Hôm nay trở về đây không hiểu sao bỗng nhiên có cảm giác là lạ. Tuy rằng bài trí bốn phía không đổi, nhưng con tì hưu lớn trước kia đặt trên giá sách giờ lại thay bằng con tì hưu khác, hơn nữa trước kia đầu nó hướng về phía nam, giờ lại hướng về phía tây. Nàng biết tì hưu đặt ở trong phòng là căn cứ ngày tháng năm sinh của chủ nhân, bình thường đã đặt ở vị trí nào thì sẽ không dễ dàng thay đổi.

Ánh mắt hắn dõi theo từng động tác của nàng. Kì thật nơi này cũng không thay đổi, ngày đó phát hiện nàng bỏ trốn, trừ bỏ đồ đạc của nàng hắn luyến tiếc vô cùng, còn lại tất cả những vật khác đều bị hắn tức giận điên cuồng mà đập phá hết.

Ngày hôm qua hắn đã chuẩn bị tốt kế hoạch đưa nàng đi thi rồi đưa nàng về đây, cho nên đã sai người tận lực khôi phục căn hộ cho giống như trước đây.

Đặt hộp thuốc trên bàn trà trước mặt hắn, sách vở của nàng vẫn còn chỉnh tề nằm đó. Mở hộp thuốc ra, nàng lấy cồn, bông và nước sát trùng.

Nàng vừa dùng bông thấm nước sát trùng lau lau cho hắn, vừa liếc hắn một cái nói “Tôi giúp anh bôi thuốc sát trùng vào đầu gối.”

Hắn cúi người kéo ống quần lên, lộ ra đầu gối xanh tím.

Nhất định là rất đau… ban nãy hắn còn phải đi khập khiễng… tất cả là đều vì nàng… Nước mắt bỗng rưng rưng chực trào ra trên khóe mắt nàng. Không, không có gì phải thương cảm, đều là do hắn tự chuốc lấy. Nàng cúi đầu để hắn không nhìn thấy biểu cảm trên mặt nàng, cố gắng kìm nén xúc động bôi thuốc cho hắn.

Sau đó, nàng lại thấm bông với cồn, trước khi bôi nhẹ nhàng nói với hắn “Sẽ đau đấy, anh cố chịu một chút nha.”

“Ừ.” Hắn vẫn chăm chú nhìn nàng. Trong giọng nói của nàng có chút nghẹn ngào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.